Chương 39: Vô Tẫn Chi Kỳ

—Thịnh Tiêu có tâm tư bất chính với con thỏ nhỏ chết bầm này—

Từ hồi nào đến giờ, Nhạc Chính Trấm đều rất thích nghiên cứu độc vật ly kỳ hiếm lạ.

Vào mấy ngày sau khi đã hết bế quan, hắn dùng độc của Tương Văn ngưng tụ thành một sinh linh có linh thức, có điều chỉ có thể gắng gượng thành hình khoảng nửa ngày, sau đó linh thức liền tán loạn hóa thành sương đen dày đặc.

Nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến hắn hưng phấn.

Ai ngờ hắn còn chưa hết vui thì Hề Tương Lan đã đưa độc vật thức tỉnh linh thức đến tận cửa.

Tay của Nhạc Chính Trấm càng lúc càng dùng thêm sức, mèo mun sắp sửa bị bóp đứt hơi bỏ mạng, không nhịn được thều thào ngắt quãng: “Hề Tương Lan… Hề, cứu ta.”

Thân hình gầy yếu của Hề Tương Lan giống như bị cơn gió rét buồn tẻ thổi vù vù xung quanh, một thân một mình ngồi đó, đột nhiên y nghiêng đầu, mấp máy môi nói không ra tiếng với mèo mun: “He he.”

Mèo mun: “…”

Mả cha ngươi!

‘Ầm’ một tiếng.

Mèo mun trông như thể bị Nhạc Chính Trấm bóp nát, tức khắc hóa thành bột vụn chảy xuống kẽ tay của hắn, sau đó vụt biến thành luồng sương đen chạy trối chết vào sau gáy của Hề Tương Lan.

Trên mặt Nhạc Chính Trấm vẫn còn hưng phấn, hắn xoay người lại nói: “Ta cũng biết năm đó ngươi uống Ngu Đàm Hoa là vì trúng độc, nhưng lúc đó y thuật của ta không tinh thông nên không nhìn ra đó là gì, bây giờ đã biết rõ.”

—Là độc dược được xếp vào hàng đầu trong các loại độc, ‘Vô Tẫn Kỳ’.

Hề Tương Lan sờ vết thương còn nóng hổi sau gáy, im lặng không nói gì.

“Ai hạ độc ngươi?” Nhạc Chính Trấm nhíu mày ngồi xuống trước mặt y, giơ tay nhấc cằm y lên: “Đừng nghĩ trốn tránh, nhìn vào mắt ta. Mặc dù ‘Vô Tẫn Kỳ’ ở trong cơ thể không gây đau đớn, sau khi thức tỉnh linh thức có thể cùng vào sinh ra tử với ngươi, nhưng nó sẽ phá hỏng Tương Văn của ngươi!”

Hề Tương Lan rũ mắt, không lên tiếng.

“Rốt cuộc Tương Văn của ngươi là bị Khúc gì đó phế, hay là bị chất độc này phế?!”

Nhạc Chính Trấm nhíu chặt mày, chỉ thấy càng ngày càng không thể nhìn thấu cái tên Hề Tương Lan vô liêm sỉ này, khiến người ta không hiểu sao thấy phiền não, muốn giúp y nhưng lại không biết giúp từ đâu.

Hề Tương Lan im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Toàn bộ Trung Châu đều muốn biết Tương Văn của ta là gì, đúng chứ?”

Nhạc Chính Trấm nhướng mày: “Ngươi đừng có nói với ta ‘Vô Tẫn Kỳ’ là Tương Văn của ngươi, ta không tin.”

“Không phải.” Hề Tương Lan thở hắt ra một hơi: “Một khi ta nói ra Tương Văn của mình là gì, sợ là sẽ dẫn đến họa sát thân.”

“Yên tâm, Dược Tông ở ẩn đã lâu, sẽ không có ai tự ý xông vào.” Nhạc Chính Trấm nói với vẻ sâu xa: “Hơn nữa, mẹ ta rất thích ngươi rất thương ngươi, chắc chắn sẽ đánh cược cả mạng sống để bảo vệ ngươi chu toàn— Hứ, có lúc ta hoài nghi ngươi mới là con ruột của mẹ ta.”

Hề Tương Lan nghe Nhạc Chính Trấm nhắc đến mẹ hắn, trên mặt y hiện ra đôi phần dịu dàng.

“Được rồi.” Y hít sâu một hơi, thoáng liếc những toa thuốc rơi vương vãi đầy phòng, hàng mi dài khẽ rung, trịnh trọng lên tiếng: “Tương Văn của ta, tên là ‘Bán Thiêu Phần’.”

Nhạc Chính Trấm hơi sửng sốt.

“Có khả năng gì?”

“Như tên gọi.” Hề Tương Lan nói ra những lời dọa người chết thành người sống:”Năng lực Tương Văn của ta có thể thiêu sạch linh mạch Thiên Diễn, và cả Tương Văn.”

Nhạc Chính Trấm hoảng hốt.

Hề Tương Lan ôn tồn nói tiếp.

“Sau khi ta thức tỉnh Tương Văn vào năm mười hai tuổi, Hề gia vì phòng tránh ta tổn thương người khác, hoặc gây hư hại cho linh mạch Thiên Diễn, nên đã tìm tới ‘Vô Tẫn Kỳ’ rồi cho ta ăn.”

“Nhưng bọn họ cũng sợ Tương Văn của ta biến mất, mỗi năm sẽ tìm về Ngu Đàm Hoa cho ta lấy độc trị độc, miễn cưỡng giữ gìn Tương Văn không bị phế bỏ hoàn toàn.”

“Nếu có người ở Trung Châu biết được Tương Văn của ta là ‘Bán Thiêu Phần’, sợ là sẽ lấy mạng của ta ngay.”

Nhạc Chính Trầm càng nghe sắc mặt càng trầm trọng: “Vậy Tương Văn của ngươi giờ còn không?”

Hề Tương Lan sờ gáy: “Vẫn còn, nhưng đã bị Vô Tẫn Kỳ hủy hơn phân nửa.”

Nhạc Chính Trấm nhìn vết thương chưa lành sau gáy y, giận đến mức bỗng chốc không biết nên chửi ai, muốn chửi Hề gia nhưng suy nghĩ kỹ lại thì thấy bọn họ làm vậy là không sai, đành phải sầm mặt mắng nhiếc toàn bộ Trung Châu.

“Một lũ bù nhìn bị linh mạch Thiên Diễn điều khiển, sâu mọt, bẩn tưởi, thứ chó má chỉ giỏi nịnh nọt. Sớm muộn gì sẽ có ngày linh mạch Thiên Diễn bị hủy hoại bởi lòng tham của chúng!”

Hề Tương Lan không khỏi phì cười: “Nhiều năm không gặp, không chỉ độc thuật của ngươi tăng tiến, vốn liếng chửi mắng cũng tăng không ít nha.”

“Chứ không lẽ giậm chân tại chỗ giống chiều cao của ngươi?” Xa cách nhiều năm gặp lại, nhưng Nhạc Chính Trấm chỉ đối đãi thiện lành với Hề Tương Lan trong chốc lát, lúc này nói chuyện cũ xong liền bắt đầu chì chiết y: “Nếu còn không giải độc ‘Vô Tẫn Kỳ’, không chỉ Tương Văn của ngươi không gánh nổi, mạng chó cũng đi tong, ngươi muốn quan tài làm bằng gỗ đàn hương hay nạm vàng? Mau chọn lẹ đi, chọn xong ta sẽ kêu người làm gấp rút cho ngươi.”

Hề Tương Lan nhướng mày: “Có thể giải?”

Nhạc Chính Trấm cười khẩy: “Kêu một tiếng ca nghe chơi coi?”

“Ca.” Hề Tương Lan co được giãn được, eo mềm như không có xương sống, muốn cong là cong muốn thẳng là thẳng: “Nếu ngươi có thể giải độc ‘Vô Tẫn Kỳ’, gọi ngươi là cha có xá gì.”

“Con trai ngoan.” Nhạc Chính Trấm nhẹ nhàng xoa đầu chó của y: “Tiếc quá, cha ngươi không giải được.”

Hê Tương Lan: “…”

Bên ngoài Lạc Trấm Uyển.

Phong Duật nhàn rỗi không có gì làm bèn thả một con ác quỷ bị nhốt ra, dùng ngự quỷ quyết mưu toan hàng phục nó.

Nhưng ác quỷ trong Thân Thiên Xá hoàn toàn khác với ác quỷ bên ngoài, toàn thân nó đều là oán khí ngưng tụ mà thành, Phong Duật niệm một câu quyết là nó gầm trả treo một tiếng, hoàn toàn không bị khống chế.

Phong Duật niệm thêm mấy câu liền chịu không nổi đá nó một cú.

Bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói dịu dàng: “Xem Bất Thuật của chúng ta bị chọc tức kìa.”

Phong Duật quay đầu lại, nhìn thấy một nữ nhân hiền hậu mặc áo trắng đang thong thả đi tới, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy ý cười, tựa như cơn gió mát dịu thổi qua giữa mùa hè nóng bức.

Ngay cả người nóng tính như Phong Duật khi thấy nàng cũng phải thu lại vẻ hung hăng thường ngày của mình, hiếm khi ngoan ngoan chắp tay hành lễ— Hắn cũng chưa từng ngoan ngoãn như vậy ở trước mặt mẹ mình.

“Ra mắt Uyển phu nhân.”

Uyển phu nhân mỉm cười: “Ngoan, hiếm thấy các cậu cùng tới đây chơi, không cần lễ nghi rườm rà.”

Phong Duật ngoan ngoãn gật đầu, lúc này mới phát hiện Thịnh Tiêu đang đi theo sau lưng Uyển phu nhân.

Nhạc Chính Trấm là chúa thù dai, từ trước đến nay đều không đội trời chung với Thịnh Tiêu, lần này Thịnh Tiêu mang Hề Tương Lan đến Dược Tông, còn chưa vào thì đã bị chặn ngoài cửa, thậm chí còn treo tấm bảng.

—Cấm Thịnh Tiêu và chó.

Thịnh Tiêu: “…”

Cuối cùng vẫn là Phong Duật bế Hề Tương Lan đang ngáy khò khò vào Dược Tông.

Thịnh Tiêu bị cấm cửa, chỉ có thể vô cảm nhìn Hề Tương Lan đi xa.

Lúc đó Phong Duật bối rối quá trời, cảm thấy Thịnh tông chủ bị chặn ngoài cửa có hơi tội nghiệp.

Cũng may Uyển phu nhân nghe tin liền tự mình đi ra đón Thịnh Tiêu vào.

“Các cậu đã trưởng thành.” Uyển phu nhân dịu dàng nói: “Mỗi người đều đủ sức gánh vác một phương, không giống Trấm Nhi nhà ta, vẫn chưa làm nên đại nghiệp gì, những năm qua đều ru rú trong nhà.”

Nếu là người khác nói lời này, chắc chắn Phong Duật sẽ hùa theo mắng Nhạc Chính Trấm không có tiền đồ, nhưng lúc này hắn lại lắc đầu nói: “Nhạc Chính Trấm có thể tạo ra độc vật thức tỉnh linh thức, phu nhân quá xem nhẹ hắn rồi.”

Uyển phu nhân được nịnh nọt cười không ngớt: “Ta còn tưởng chỉ có A Tuyệt mới biết nói lời ngon tiếng ngọt, cậu chơi với thằng bé lâu cũng học được cách dỗ ngọt ta.”

Thịnh Tiêu im lặng.

Lúc nãy Uyển phu nhân nói chuyện với hắn nhưng hắn không đáp lại nửa lời, luôn im lặng đến bây giờ.

“Nói tới A Tuyệt.” Uyển phu nhân lặng lẽ thở dài: “Không biết những năm qua thằng bé chịu bao nhiêu khổ cực, sợ là tính tình đã chững chạc trầm ổn hơn xưa nhiều.”

Phong Duật nhắm mắt nói: “Rất chững chạc, rất thận trọng.”

Vừa nói xong, Nhạc Chính Trấm đột nhiên tông cửa xông ra, giống như bị chó rượt theo.

Mọi người theo tiếng nhìn sang.

Chỉ thấy Hề Tương Lan vọt ba bước từ bậc thang nhảy phốc lên lưng của Nhạc Chính Trấm, hai cánh tay vòng quanh cổ của hắn siết chặt lại như khóa sắt, lạnh lùng nói: “Không giải được độc ta cần người làm chó gì? Xưng cha với ai thế hả, cha ta đã chết từ đời tám hoánh, ngươi xuống dưới làm bạn với ổng hợp lắm đó!”

Nhạc Chính Trấm nói: “Thả ra coi, ta quăng ngươi nha? Quăng thiệt đó nha!”

“Quăng ta không chết ngươi đừng theo họ Nhạc Chính nữa!” Hề Tương Lan túm tóc hắn: “Chịu thua chưa? Ngươi nói ‘Ca ơi ta thua rồi’ thì ta sẽ thả tay ra.”

Nhạc Chính Trấm: “Đừng có mà ước mơ! Cút!”

Uyển phu nhân: “…”

Thịnh Tiêu: “…”

Phong Duật: “…”

Phong Duật xấu hổ suýt chút nữa muốn tìm một cái lỗ chui vào.

Mới vừa khen ngươi thành thục chững chạc, một giây sau liền bị ngươi vả mặt tại chỗ.

Uyển phu nhân ‘Ồ’ một tiếng, nhìn Hề Tương Lan và con trai mình đang lao vào bóp cổ túm tóc nhau, lẩm bẩm: “Quả nhiên… Quả nhiên chững chạc rất nhiều.”

Thịnh Tiêu: “…”

Phong Duật: “…”

Phu nhân hãy tỉnh táo lại!

Hề Tương Lan nghe thấy tiếng nói chuyện, ánh mắt chứa đầy tức giận vẫn không hề suy giảm, còn hung dữ trừng sang, khi ảnh ngược của Uyển phu nhân hiện lên trong mắt y, cơ thể của y liền cứng đờ.

Nhạc Chính Trấm chộp lấy cơ hội hất vai quăng mạnh y xuống đất, sau đó quen thói đè đầu gối lên ngực y, vươn tay qua loa vuốt gọn lại mái tóc dài vì bị Hề Tương Lan vò rối, đoạn cười gằn nói: “Ai thua? Ngươi thua!”

Hề Tương Lan nằm bẹp trên đất, đột nhiên che miệng ho khù khụ trông như suy yếu lắm.

Nhạc Chính Trấm đã quen với cái thói giả đò của y, đưa tay vỗ bép bép vào khuôn mặt nhỏ nhắn của y, nói: “Còn giả vờ, ta không bị lừa đâu, mau đứng lên.”

Hề Tương Lan khó khăn thở ra từng hơi, trông như thể một giây sau sẽ chầu trời.

Nhạc Chính Trấm thấy vậy hơi sửng sốt, đột nhiên có dự cảm không lành.

Dự cảm ứng nghiệm, sau lưng truyền đến giọng nói nhẹ nhàng.

“Trấm Nhi.”

Nhạc Chính Trấm hóa đá.

Hèn gì cái tên Hề Tuyệt này đột nhiên lăn ra giả chết.

“Mẹ.” Nhạc Chính Trấm giống như chuột thấy mèo, độc văn trên mặt lật đật rút đi hết, trở lại dáng vẻ con trai ngoan của mẹ: “Con và A Tuyệt… Đang giỡn với nhau, không ra tay nặng đâu ạ.”

Hắn vừa nói vừa lén dùng mũi chân đá nhẹ vào người Hề Tương Lan, ý bảo y đừng giả chết nữa.

Hề Tương Lan không nghe, nằm im re.

Uyển phu nhân mỉm cười lộ ra hai lúm đồng tiền như hoa, nàng thong thả bước tới nhéo lỗ tai của Nhạc Chính Trấm.

Nhạc Chính Trấm khom người sợ quéo giò: “Mẹ ơi con sai rồi! Có người ngoài ở đây, có người ngoài! — Ủa Thịnh Tiêu?! Ai để Thịnh Tiêu vào đây thế hả? Mau đuổi hắn ra ngoài cho ta! Người đâu!”

Uyển phu nhân thản nhiên nói: “Là mẹ mời vào.”

Nhạc Chính Trấm tức khắc câm miệng.

Uyển phu nhân thu phục Nhạc Chính Trấm từ cá mập thành cá con, sau đó mỉm cười nói với Hề Tương Lan: “Thật sự bị thương?”

Hề Tương Lan mở mắt ra, cười he he nói: “Con lừa hắn đấy!”

Uyển phu nhân bật cười, cúi người đỡ y dậy, còn dịu dàng lau đi vết bụi dính trên mặt y.

“Từ trước đến nay con là tay bịp bợm khét tiếng, không ai là không con bị gạt.” Hề Tương Lan cười đùa tí tửng: “Vậy mà phu nhân lần nào cũng tinh mắt nhìn thấu chiêu giả vờ của con, không chịu đâu—”

Y cố tỏ ra kinh ngạc: “Đừng nói phu nhân là thần tiên hạ phàm xuống trần lịch kiếp nha, đôi mắt của người là đôi mắt kim cương được Thiên Đạo ban cho phải không? Ôi thôi tiêu đời, lỡ múa rìu qua mắt thợ mất rồi.”

Uyển phu nhân cười đến nỗi ngón tay đều run lên, không nhịn được vỗ yêu lên má y.

“Làm ta còn tưởng con đã trưởng thành chính chắn, không ngờ con vẫn giống con nít toàn nói lời mê sảng.”

Nhạc Chính Trấm đứng một bên chua lòm cả miệng, cố chen vào nói: “Mẹ, mẹ có biết cách giải độc ‘Vô Tẫn Kỳ’ không?”

Uyển phu nhân ngẩn người: “Vô Tẫn Kỳ?”

“Đúng ạ, Dược Tông chúng ta lâu rồi không nhập về Ngu Đàm Hoa, những năm qua Khúc gia đều thu gom hết Ngu Đàm Hoa trên khắp Thập Tam Châu, con vốn không để ý, nhưng hôm nay e là phải đến Khúc gia một chuyến.”

Khi hai người họ đang nói về ‘Vô Tẫn Kỳ’, Hề Tương Lan đều không xen vào, trong lúc vô tình liếc nhìn sang Thịnh Tiêu.

Thịnh Tiêu và y đối mặt với nhau.

Hề Tương Lan giống như nhớ ra gì đó, đột nhiên trừng hắn một cái thật hung dữ.

Thịnh Tiêu nhíu mày.

Lúc ở Giải Trĩ Tông còn tốt đẹp mà, sao tự nhiên nổi giận vậy?

Hề Tương Lan giận đến mức muốn nổ phổi, thấy Thịnh Tiêu còn tỏ ra ngơ ngác không biết gì, cơn giận lập tức đốt cháy thành lửa lớn xộc thẳng lên óc.

Uyển phu nhân tỏ vẻ nghiêm trọng, nói: “A Tuyệt, theo ta vào trong, để ta bắt mạch cho con.”

Lúc này Hề Tương Lan mới thôi không hung dữ trừng Thịnh Tiêu nữa, ngoan ngoãn đáp: “Dạ vâng.”

Thịnh Tiêu nghe vậy cảm thấy không đúng, bỗng đi tới cầm lấy cổ tay y, lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi trúng độc?”

Hề Tương Lan tức muốn chết, hất tay của hắn ra: “Ai cần ngươi quan tâm, ta mới không thèm ngươi cứu.”

Y nói xong liền phất tay áo bỏ đi, để lại Thịnh Tiêu không hiểu mô tê chi hết.

Thịnh Tiêu đứng tại chỗ, mặt mũi tối tăm không biết đang nghĩ gì.

Phong Duật tấm tắc lấy làm lạ kỳ: “Sao ngươi lại chọc hắn nữa vậy, nhìn hắn giận muốn xù gai lên đâm chết ngươi.”

Hồi nào đến giờ Hề Tương Lan đều vui giận không lộ ra mặt, cho dù giỏi biến hóa muôn vàn vẻ mặt thì hơn phân nửa là cố ý giả vờ, lúc này ngay cả Phong Duật không tim không phổi cũng có thể nhìn ra y đang thật sự rất giận.

Đây là chuyện chưa từng xảy ra trước đây.

Thịnh Tiêu im lặng.

Nhạc Chính Trấm đứng khoanh tay, trợn mắt nhìn Thịnh Tiêu: “Chừng nào ngươi mới trả linh thạch còn nợ ta hả? Thịnh tông chủ thiếu nợ không trả suốt sáu năm, chuyện này mà truyền đi khắp nơi, ngươi còn mặt mũi xử án phán tội người ta sao?”

Vừa nhắc đến chuyện linh thạch, Thịnh Tiêu liền xoay người rời đi.

Nhạc Chính Trấm tức quá hóa cười: “Được thôi. Ngươi đi đúng không, vậy ta sẽ đi đòi A Tuyệt, ba trăm ngàn linh thạch, ta nhìn xem hắn bán thân làm cu li cho nhà ta liệu có trả hết không.”

Thịnh Tiêu nghe vậy liền dừng chân, nghiêng người lạnh lùng nhìn hắn.

Phong Duật đứng một bên kích động muốn chết, giống như người qua đường không biết đầu cua tai nheo thế nào, ngó dáo dác nói: “Ế ế, linh dược gì mà đáng giá tới ba trăm ngàn linh thạch? Thịnh Tiêu, ngươi gặm sạch bảo vật của Dược Tông hay gì?”

Nhạc Chính Trấm quái gở nói: “Hứ, bảo vật của nhà ta không chỉ có giá ba trăm ngàn thôi đâu.”

Phong Duật còn tưởng Nhạc Chính Trấm đang cố ý hố tiền của Thịnh Tiêu.

Ai ngờ Thịnh Tiêu im lặng một lát rồi nói: “Sẽ trả lại cho ngươi.”

“Ngươi thiếu hắn nhiều linh thạch dữ vậy thiệt hả?!” Phong Duật khϊếp sợ: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao ta không biết gì hết?”

Quan trọng nhất là, Nhạc Chính Trấm và Thịnh Tiêu như nước với lửa, Thịnh Tiêu dám ăn linh đan hắn đưa?

Không sợ sùi bọt mép lăn đùng ra chết sao?

“Ơ?” Phong Duật chạy đến trước mặt Nhạc Chính Trấm.

Nhạc Chính Trấm phất tay bỏ vào nhà.

Phong Duật lại chạy đến trước mặt Thịnh Tiêu: “Ơ ơ?”

Thịnh Tiêu xoay người rời đi.

Bỏ lại Phong Duật một mình tiêu điều trong gió, quýnh quáng hết cả lên.

“Ơ ơ ơ?”

Hề Tương Lan đi theo Uyển phu nhân vào trong nhà, không nói gì liền vén vạt áo quỳ xuống, nói nhỏ: “Năm đó đa tạ ơn cứu mạng của phu nhân, Hề Tuyệt không thể báo đáp hết.”

Sáu năm trước, y chạy ra khỏi Giải Trĩ Tông đã là thoi thóp sắp chết.

Nếu không có Uyển phu nhân ra tay cứu giúp, sợ là y đã chết mất xác nơi rừng thiên nước độc.

Uyển phu nhân nghe y nói vậy thì khóe mắt cay cay, vươn tay đỡ y dậy: “Mau đứng lên đi, mấy năm qua hẳn là đã chịu khổ không ít, sao con không cao lên được chút nào vậy?”

Hề Tương Lan: “…”

Chút bi thương mới hiện lên trong mắt Hề Tương Lan lập tức tan thành mây khói, y dở khóc dở cười nói: “Chưa ăn khổ, thời gian qua có thể nói là sống khá ổn.”

Uyển phu nhân xoa đầu y, khóe mắt đều đỏ hoe: “Nếu không chịu khổ, sao không cao lên?”

Nếu là người khác nói như vậy thì Hề Tương Lan sớm đã sừng cồ lên, nhưng lúc này y lại im lặng, như gà con mới nở ngoan ngoãn chϊếp chϊếp: “Con chưa bao giờ nói dối với ngài, lừa ai chứ không lừa ngài, thật sự không chịu khổ.”

Uyển phu nhân mỉm cười vuốt nhẹ má của Hề Tương Lan, thủ thỉ: “Tương Văn của con, còn có ‘Vô Tẫn Kỳ’…”

Hề Tương Lan sửng sốt, một lúc lâu sau mới nói nhỏ: “Năm đó Khúc Tương Nhân muốn róc sống Tương Văn của con ra, con bị người giữ chặt không thể phản kháng, vì thế đã làm giao dịch với ‘Vô Tẫn Kỳ’ đã thức tỉnh linh thức.”

Cho nó một nửa Tương Văn Thiên Diễn, đổi lại nó sẽ giúp y che giấu một nửa còn lại, tạo thành lớp ngụy trang Tương Văn đã hoàn toàn bị phế.

Uyển phu nhân than nhẹ: “Khó trách.”

“Cuộc giao dịch này không lỗ.” Hề Tương Lan lật đật khoe khoang giống như tranh công: “Sau khi con rời khỏi liền phao tin đồn Khúc gia rút Tương Văn của con làm của riêng đi khắp nơi, bây giờ bọn hắn lụn bại sa sút. Ngài thấy con có phải rất lợi hại không, không chịu ăn thiệt thòi dù chỉ một chút xíu, bởi vậy con mới nói mình sống rất tốt.”

Uyển phu nhân nói không nên lời, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Hề Tương Lan đành phải dìu nàng ngồi trên ghế, còn mình quỳ xuống đất, đặt hờ hai tay lên đầu gối nàng, ngửa mặt nhìn nàng lặng lẽ rơi lệ.

Uyển phu nhân cầm khăn bạc chấm nước mắt, dịu dàng nói: “Những người Trung Châu kia không từ bỏ tà tâm, lần này con về Dược Tông thì đừng rời đi nữa, ta nhất định sẽ bảo vệ con chu toàn.”

“Nhưng con còn có việc phải làm, không thể làm liên lụy đến Dược Tông.” Hề Tương Lan lắc đầu: “Chờ con làm xong chuyện kia…”

Y định quen thói cũ nói ra một đống lời hứa hẹn hoa mỹ, nhưng lời đến bên mép liền nuốt ngược vào.

Uyển phu nhân rơi lệ: “Mấy năm trước ta tìm được toa thuốc giải độc ‘Vô Tẫn Kỳ’, còn thiếu mỗi Ngu Đàm Hoa và Dẫn Họa Nhiễu ở Nam Cảnh, đến khi giải trừ hết độc tố, dùng thêm linh lực Thiên Diễn để bồi dưỡng, chẳng mấy chốc Tương Văn của con có thể khôi phục lại như cũ.”

Hề Tương Lan ngoan ngoãn mỉm cười với nàng: “Vâng.”

“Thế con định đi đâu?”

“Đến Nam Cảnh.” Hề Tương Lan thấy nàng hết khóc mới thở phào nhẹ nhõm, dịu dàng lau nước mắt cho nàng rồi nói: “Hề… Nghe nói huynh trưởng của con có quan hệ rất tốt với một vị nữ tử ở Nam Cảnh, con muốn đi thăm hỏi thử. Không phải ngài nói ‘Dẫn Họa Nhiễu’ cũng ở Nam Cảnh sao, đúng lúc con tiện đường tới đó lấy.”

Nghe y nói vậy có vẻ đã sớm biết bệnh điên của Hề Minh Hoài không thể chữa hết.

Uyển phu nhân rơm rớm nước mắt, gật đầu nói: “Được, ta sẽ kêu Nhạc Chính Trấm đi chung với con.”

Vừa nói xong, Nhạc Chính Trấm rình nãy giờ bên ngoài nghe vậy liền xông vào: “Mẹ, con không đi ra ngoài đâu!”

Hắn chỉ muốn ở trong căn phòng ba mét vuông của mình vùi đầu nghiên cứu độc thuật, hồng trần bên ngoài chẳng khác gì phường nhuộm tùm lum màu, vừa bẩn thỉu vừa ồn ào, hắn mới không thèm ra ngoài để dính dơ người.

Uyển phu nhân làm bộ không nghe, xoa mặt Hề Tương Lan, nói: “Có Chính Trấm bên cạnh, không ai bắt nạt được con.”

Nhạc Chính Trấm phịch một tiếng quỳ xuống, lạnh lùng nói: “Mẹ! Kêu con ra ngoài, không bằng kêu con đi chết còn hơn!”

Uyển phu nhân: “…”

Hề Tương Lan híp mắt nhìn Nhạc Chính Trấm miệng cứng chân mềm: “Ca, ngươi thật tốt. Trên đường có ngươi đi theo bảo kê, ta có thể an tâm ngủ thẳng cẳng đến sáng.”

Nhạc Chính Trấm: “…”

Nhạc Chính Trấm gằn từng chữ ra khỏi kẽ răng: “Ngươi đừng hòng kéo ta ra ngoài.”

“Dạ thôi ạ.” Hề Tương Lan nhìn Uyển phu nhân, bất đắc dĩ nói: “Cứ để một thân một mình con đến Nam Cảnh chịu chết đi, phu nhân, ngài đừng làm khó Nhạc Chính cưa cưa nữa.”

Uyển phu nhân bất mãn nhìn Nhạc Chính Trấm.

Nhạc Chính Trấm: “…”

“Từ Trung Châu đến Nam Cảnh rất xa, không thể đi đi về về trong vòng mười ngày nửa tháng được, mẹ muốn con siêu thoát trên đường sao ạ? Huống chi còn có Phong Duật ăn không ngồi rồi lại yêu thích hóng náo nhiệt… Đúng!! Với cả Thịnh Tiêu nữa!” Nhạc Chính Trấm giống như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Thịnh Tiêu là người của Giải Trĩ Tông, hắn chắc chắn sẽ đi theo đúng chứ?”

Uyển phu nhân: “Thịnh tông chủ trăm công nghìn việc, sao có thể cùng đi đến Nam Cảnh?”

“Mẹ không biết đâu, Thịnh Tiêu đang điều tra vụ thảm án diệt môn của Hề gia năm đó, hắn sẽ không bỏ qua đầu mối quan trọng như Hề Minh Hoài này đâu.” Nhạc Chính Trấm nói.

Uyển phu nhân khẽ nhíu mày.

Nhạc Chính Trấm lết bằng đầu gối đến bên chân Uyển phu nhân, bổ sung: “…Hơn nữa Thịnh Tiêu ôm tâm tư bất chính với con thỏ nhỏ chết bầm này, năm đó hắn vì cứu Hề Tuyệt mà một mình xông thẳng vào Giải Trĩ Tông, suýt bị đánh còn nửa cái mạng, nếu không có con kịp thời ra tay cứu giúp thì đã hóa vàng từ đời nào rồi. Hiện tại hắn quyền cao chức trọng, chắc chắn sẽ không bỏ mặc không quan tâm.”

Hề Tương Lan đang vui vẻ xem Nhạc Chính Trấm diễn hề nghe vậy liền sửng sốt: “…Cái gì?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. TruyenHD

2. TruyenHD

3. TruyenHD

4. TruyenHD

=====================================

Tự tiện xông vào Giải Trĩ Tông?

===Hết chương 39===