Chương 11: "Em thất vọng lắm à?"

Edit: Lune

Phó Kiêu nói xong câu kia cũng không nhìn Độ Niệm phản ứng thế nào mà phủ thêm áo choàng tắm đi ra ngoài.

Cửa phòng tắm "Ầm" một tiếng đóng lại.

Độ Niệm giật mình, nhìn cánh cửa đóng lại mà đứng yên hồi lâu.

Y cứ nghĩ cho dù tâm tình của Phó Kiêu không tốt cũng sẽ nể tình ngày mai là trường hợp đặc biệt mà cho y chút mặt mũi. Dẫu sao từ khi quen nhau đến nay, bọn họ đều cùng nhau trải qua ngày Đông Chí.

Nhưng nghĩ lại thì thói quen ăn mừng ngày Đông Chỉ vẫn luôn là của mình y, hai năm trước Phó Kiêu bắt đầu trải qua cùng y cũng chỉ bởi y yêu cầu mà thôi.

Còn thật ra trong lòng Phó Kiêu, chuyện ăn mừng ngày Đông Chí với y hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Vì đối với Phó Kiêu, ngày Đông Chí chẳng qua chỉ là mốc thời gian bình thường, mà y đối với Phó Kiêu cũng chỉ là một người không mấy quan trọng.

Độ Niệm kéo tấm thân bủn rủn đến dưới vòi sen, mở nước nóng ra, tẩy rửa tỉ mỉ từng dấu vết trên người.

Cuối cùng, mục đích không đạt được mà còn bị chó điên để lại một đống dấu vết khắp người, chỗ nào cũng như bị gặm.

Trước khi đi còn bị thế này một lần, đúng là tự làm tự chịu.

Độ Niệm tắm rất lâu mới bước ra.

Phó Kiêu đang ngồi ở đầu giường, ánh mắt tập trung vào laptop để trên đùi, tay gõ nhẹ trên bàn phím, nghe thấy tiếng mở cửa lập tức ngẩng đầu nhìn qua.

Độ Niệm không nhìn hắn, chỉ lau tóc bước ra ngoài, lúc đi ngang qua giường bỗng bị Phó Kiêu kéo lại.

Cánh tay kia hơi dùng sức khiến Độ Niệm lập tức ngã lên giường với đôi chân còn đang mỏi nhừ.

Phó Kiêu để laptop qua một bên, tay vòng xuống ôm eo Độ Niệm, vùi mặt vào cổ y, cọ chóp mũi vào làn da ấm áp ấy, ngửi được mùi hương quen thuộc.

VÌ chuyện ngày mai nên trái tim hắn vẫn luôn thấy bực bội bất an cuối cùng cũng yên lòng được đôi chút.

Hắn thấy trên cổ Độ Niệm có một vết răng mờ, chắc là lúc hắn nằm mơ khi trước đã cắn trong vô thức, nhưng giờ đã mờ đến mức sắp biến mất hoàn toàn.

Phó Kiêu cúi đầu xuống, cắn một cái trên cổ y giống như để lại dấu ấn của mình.

Đột nhiên cảm nhận được cơn đau nhói từ cổ làm Độ Niệm nhăn chặt hàng mày.

Y đẩy Phó Kiêu ra, đứng dậy khỏi người hắn rồi đưa tay lên chạm vào vết cắn trên cổ, quả nhiên lại sờ thấy một vết cắn rõ sâu, hình như còn bị rách da.

Đúng là chó điên.

Độ Niệm muốn xuống giường lại bị Phó Kiêu nắm sau gáy.

"Ngày mai ngoan ngoãn đợi tôi quay về."

Độ Niệm mím môi, không biết vì sao Phó Kiêu lại muốn nói mấy lời này với mình.

Có lần nào y không ngoan ngoãn đợi Phó Kiêu quay về đâu?

Nhưng Phó Kiêu dường như nhất định phải nghe được câu trả lời của y, con ngươi đen như mực quan sát y khiến người ta không khỏi cảm thấy nguy hiểm.

Độ Niệm dời tầm mắt khẽ "Ừm" một tiếng mới được hắn thả ra.

Phó Kiêu lại tiếp tục cầm laptop bên cạnh lên, không nhìn y nữa.

Màn đêm còn chưa sâu hẳn, Độ Niệm ra ngoài rót nước mang vào phòng, chuẩn bị xem điện thoại một lúc rồi đi ngủ.

Y ngồi xuống giường, vừa nhìn điện thoại vừa nghĩ đến chuyện ngày mai.

Rõ ràng công việc bên này của Phó Kiêu đều đã hoàn thành nhưng lại nói với y là có việc, y trực giác được điều này có liên quan với Tiêu Như Niên.

Dù mạo hiểm hơi lớn nhưng y vẫn quyết định ngày mai lặng lẽ bám theo Phó Kiêu ra ngoài xem đến cùng có phải như y nghĩ hay không.

Y cũng hi vọng là do mình cả nghĩ.

Độ Niệm cầm ly nước trên tủ đầu giường lên, ngoài vỏ ly vẫn còn hơi ấm, y cúi đầu uống hai ngụm, lúc để ly nước lại tủ đầu giường bỗng khựng lại.

Ly nước này là y rót từ trong bình thủy tinh, theo lý thuyết đã sớm nguội rồi nhưng không hiểu sao nước trong ly vẫn ấm.

Y nhớ sau khi mình ăn xong trở về lập tức đi tắm, không hề chạm qua bình thủy tinh nên nước ấm trong bình chỉ có thể do Phó Kiêu chuẩn bị.

Nhưng từ trước đến nay Phó Kiêu đều không uống nước ấm, vì sao lại cố ý chuẩn bị một bình?

Độ Niệm nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng bỏ ly nước xuống không nghĩ tiếp nữa.

Có lẽ tại ở cùng Phó Kiêu lâu rồi nên y cũng trở nên đa nghi giống hắn.

Độ Niệm nằm trên giường tìm hiểu mấy công ty dọn nhà, định ngày kia sẽ chuyển ra khỏi nhà Phó Kiêu.

Nghĩ lại thì đồ đạc của y trong nhà Phó Kiêu cũng không nhiều, không có thứ gì đắt tiền nên y định chọn công ty dọn nhà nào giá rẻ một chút.

Nhưng website mới mở lên không lâu, mí mắt của y đã trở nên nặng trĩu, suy nghĩ cũng dần mơ hồ, thậm chí ngay cả màn hình cũng bắt đầu không thấy rõ.

Độ Niệm muốn đưa tay lên miết ấn đường nhưng lại cảm thấy tay không còn sức để nhấc lên. Hàng mi dài của y khẽ chớp rồi dần dần khép lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Động tác gõ phím của Phó Kiêu dừng lại, quay đầu nhìn về phía Độ Niệm đã ngủ say, môi mỏng mím chặt thành một đường chỉ.

Hắn vươn tay vén tóc mái của Độ Niệm lên, lộ ra gương mặt xinh đẹp bên dưới.

Đợi ngày mai Độ Niệm tỉnh lại thì mọi thứ đều đã kết thúc.

Nếu Tiêu Như Niên nói dối, hắn tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với Tiêu Như Niên.

Phó Kiêu vô thức né khả năng còn lại. Đầu ngón tay của hắn lưu luyến giữa lông mày Độ Niệm hồi lâu, sau đó nằm xuống giường, ôm người kia vào trong ngực.

Dù kết quả có thế nào, Độ Niệm cũng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng bị rèm cửa cản lại bên ngoài, không một tia sáng nào lọt qua được.

Phó Kiêu đứng cạnh giường thay quần áo, cúi đầu nhìn gương mặt đang say giấc nồng của Độ Niệm, mãi đến khi có tiếng gõ cửa bên ngoài hắn mới dời tầm mắt, xoay người đi ra ngoài.

Tiêu Như Niên đợi ở cửa, cậu ta mặc một chiếc áo hoodie sáng màu, nhìn qua tràn ngập hơi thở thanh xuân, vừa thấy Phó Kiêu xuất hiện ở cửa đã mỉm cười rạng rỡ chào hắn.

Trên mặt Phó Kiêu không có biểu cảm gì, cũng không nói nhiều với cậu ta mà chỉ khẽ gật đầu: "Đi thôi."

Dường như cả đêm qua hắn không ngủ, quầng thâm dưới mắt hết sức rõ ràng, ngay cả áp suất không khí tản quanh người cũng thấp hơn bình thường.

Tiêu Như Niên bên cạnh Phó Kiêu lại hoàn toàn tương phản.

Trên mặt cậu ta luôn nở nụ cười thoải mái, lúc lên xe còn mỉm cười nói chuyệ với Phó Kiêu: "Anh Phó, hôm nay là ngày Đông Chí, hôm qua bố em gọi điện đến hỏi hôm nay bọn mình có về không."

Động tác đóng cửa xe của Phó Kiêu dừng lại, vô thức siết chặt tay cầm cửa xe, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua phía khách sạn, con ngươi đen kịt.

Trong phút chốc, thậm chí hắn đã nghĩ sẽ xuống xe quay lại khách sạn, đến nhà hàng Độ Niệm mà y đã đặt trước rồi cùng nhau trải qua ngày Đông Chí giống như mọi năm, sau đó lại cùng nhau về nhà.

Quai hàm của hắn căng chặt, bàn tay đặt trên cửa xe mạnh đến mức nổi hằn mạch máu.

Không biết qua bao lâu hắn mới đóng sầm cửa xe lại, dựa vào ghế ngửa đầu ra sau rồi nhắm mắt lại, song tay để trên đùi lại nắm chặt thành quyền, móng tay tựa như muốn đâm rách lòng bàn tay.

Lần đầu tiên Tiêu Như Niên thấy bộ dáng này của Phó Kiêu, cũng không dám nói gì nữa mà lặng lẽ ngậm miệng vào.

Xe nhanh chóng rời khỏi cửa khách sạn.

...

Lúc Độ Niệm tỉnh lại, y sững sờ một lúc khi nhìn thấy căn phòng tối om.

Y chống giường ngồi dậy, vừa di chuyển một chút đã thấy đầu đau như búa bổ, trong đầu toàn một mớ lộn xộn, cả người đều uể oải.

Ngồi ở mép giường đờ ra một hồi lâu, y mới đứng dậy bước chậm rãi tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra.

Mặt trời bên ngoài sắp lặn, ánh chiều tà xuyên qua khe hở trên rèm chiếu lên người Độ Niệm nhưng y lại thấy lạnh cả người.

Y ngủ một mạch từ tối qua đến giờ.

Dù hiện giờ đầu óc chưa tỉnh táo nhưng Độ Niệm cũng biết chuyện này rất vô lý.

Y bỗng nhớ tới ly nước hôm qua.

Phó Kiêu đã bỏ thêm gì vào trong nước?

Trong lòng Độ Niệm dấy lên nỗi bất an, y đi vào phòng tắm nhưng vì tác dụng của thuốc vẫn còn nên hai chân chưa có sức lắm, y vội vàng rửa mặt thay quần áo sau đó mặc thêm áo khoác đẩy cửa đi ra ngoài.

Một cánh tay đột hiện xuất hiện ngăn cản bước chân của y.

Người đàn ông cao lớn mặc âu phục màu đen đứng ngoài cửa, mời y quay vào phòng một cách lễ phép.

Độ Niệm cau mày, bây giờ y không làm gì được, nếu cứng đối cứng với người này cũng chưa chắc đã có phần thắng.

Y đóng cửa lại quay vào phòng.

Sắc trời lúc này càng tối hơn so với ban nãy.

Độ Niệm ngồi trên ghế sô pha một lúc rồi lại đứng dậy, sau đó đi qua đi lại trước cửa sổ.

Y nghĩ mãi cũng không rõ vì sao Phó Kiêu đột nhiên lại làm thế, mí mắt cứ giật giật không ngừng khiến y càng ngày càng thấy bất an, y luôn cảm thấy sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.

Bên ngoài vẫn luôn không có động tĩnh gì, Độ Niệm thử gọi điện thoại cho Phó Kiêu nhưng không thấy hắn nghe máy.

Y không biết mình tâm thần không yên chờ bao lâu, chỉ biết bên ngoài càng ngày càng tối giống như một khối mực dày đặc không thể tan ra.

Cuối cùng, ngay khi y đi qua đi lại trước cửa vô số lần bỗng có tiếng nói chuyện cùng tiếng bước chân truyền tới.

Độ Niệm bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhưng nỗi bất an trong lòng chưa tiêu tan bao nhiêu bơi y còn chưa nghe thấy tiếng Phó Kiêu.

"Tít..."

Tiếng thẻ mở khóa phòng vang lên, cánh cửa trước mặt Độ Niệm mở ra.

Đập vào mắt y là khuôn mặt lạnh lùng của Phó Kiêu. Hắn đứng ngoài cửa, môi mỏng mím chặt, hai tay buông thõng bên hông siết lại thành quyền.

Thời điểm Độ Niệm nhìn thấy Phó Kiêu mới như trút được gánh nặng, ánh mắt y toát lên vẻ mừng rỡ, tiến lên phía trước hai bước.

"Dừng lại!"

Một giọng nói vang lên sau lưng Phó Kiêu.

Lúc này Độ Niệm mới để ý Tiêu Như Niên cũng đang đứng ở cửa, vẻ mặt chính nghĩa phẫn nộ trừng mắt nhìn y, trên tay chẳng hiểu sao còn có thêm một vết thương.

"Anh Độ Niệm, thường ngày anh Phó đối xử với anh không tệ, sao anh lại muốn làm như thế?"

Những lời này khiến mí mắt Độ Niệm giật mạnh hơn nữa.

Y vô thức nhìn qua sắc mặt Phó Kiêu, phát hiện trong mắt hắn hằn đầy tơ đỏ, đang lẳng lặng nhìn mình.

Loại an tĩnh này càng khiến y hoảng sợ.

Tiêu Như Niên bên kia vẫn còn đang ồn ào chất vấn, trong lòng Độ Niệm đã đoán ra được phần nào, lạnh lùng nhìn qua.

Bắt gặp ánh mắt y, Tiêu Như Niên lập tức im mồm.

Độ Niệm hít một hơi thật sâu, vừa đi về phía trước một bước, Tiêu Như Niên đã hệt như con thỏ nhảy lùi lại, trốn sau lưng Phó Kiêu.

Phó Kiêu bên cạnh vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng cử động.

Hắn chậm rãi bước đến gần Độ Niệm, hơi nghiêng người che chắn bảo vệ Tiêu Như Niên phía sau.

Độ Niệm thấy Phó Kiêu lấy một tấm thẻ từ trong túi ra.

Đến khi y thấy rõ tấm thẻ kia, cả người lập tức cứng đờ.

Đó là tấm thẻ nhà họ Phó đưa cho y lúc trước, đã bị y ném vào thùng rác.

Phó Kiêu vứt tấm thẻ lên người Độ Niệm, tấm thẻ lạnh lẽo sượt qua cổ y rồi rơi xuống đất.

Độ Niệm kinh ngạc, vừa ngẩng đầu đã bị tay người kia bóp chặt cằm.

Đôi mắt đầy tia máu của Phó Kiêu đỏ bừng như thể chỉ muốn gϊếŧ y ngay lập tức: "Sao? Thấy tôi còn sống quay về, em thất vọng lắm à?"

...

Tác giả có điều muốn nói:

Chó ngu.