Chương 6

Tang Kiều vừa mở mắt, phát hiện trời đã tối, thiếu chút nữa cho rằng mình bị ném từ nhà vệ sinh của sân bay ra ngoài đường.

Nhưng cậu vừa quay đầu, liền thấy Phó Hành Chu đang ngồi ở bên cạnh làm việc, gõ máy tính.

Tang Kiều: "......"

Thà bị ném ra ngoài đường còn hơn.

Tang Kiều không phấn chấn nổi, uể oải nằm trên giường lăn lộn hai cái, thành công thu hút sự chú ý của bá tổng.

Phó Hành Chu đi đến bên người Tang Kiều, vươn tay.

Tang Kiều cho rằng Phó Hành Chu muốn đánh cậu, tức khắc rụt cổ, như con rùa chui đầu vào trong chăn.

—— Bàn tay kia đặt lên trán Tang Kiều.

Nhiệt độ mới giảm hồi chiều đến tối lại bắt đầu tăng, Tang Kiều hơn mười phút vừa mới phải tiêm một mũi hạ sốt.

Trán cậu vẫn nóng.

Tay Phó Hành Chu lại mát.

Chưa kể, chạm vào còn thoải mái dễ chịu.

Tang Kiều theo bản năng cọ cọ vào lòng bàn tay Phó Hành Chu, chờ đến khi phản ứng lại mới ngẩn ngơ, yên lặng quay đầu đi.

Phó Hành Chu lại giống như không để ý, ngồi xuống mép giường Tang Kiều: "Khát không?"

Tang Kiều trung thực gật đầu.

Phó Hành Chu hơi quay đầu nhìn Tang Kiều: "Khó chịu?"

Tang Kiều cực kỳ chân thành: "Ừm ừm ừm."

Đôi môi mỏng của Phó Hành Chu hơi câu lên: "Nhưng mà tôi thấy, cậu ở sân bay theo đuổi Dịch Sở vui vẻ lắm mà."

Tang Kiều: "......"

Tang Kiều có chút buồn bực, cũng không trông chờ Phó Hành Chu lấy nước cho cậu nữa, tay làm hàm nhai, chuẩn bị từ giường đi xuống.

Kết quả vừa mới nhúc nhích hai cái, đã bị Phó Hành Chu ấn trở về giường.

"Nằm xuống."

Sắc mặt Phó Hành Chu cũng không nhìn ra là có tức giận hay không, tay giúp Tang Kiều chỉnh lại góc chăn.

Sau đó đứng dậy đi ra ngoài, rót một cốc nước ấm, đưa cho Tang Kiều: "Thể chất cậu không tốt, bác sĩ dặn về nhà phải kiêng ăn cay, đồ nướng BBQ dầu mỡ với cả mấy món chua nữa."

Tang Kiều: "???"

Tang Kiều: "Phụt —— khụ khụ khụ khụ khụ khụ!!"

Tang Kiều còn chưa kịp uống xong ngụm nước đã sặc hết ra ngoài, tê tâm liệt phế ho hơn nửa ngày không dứt.

Phó Hành Chu đành phải cầm lấy cốc nước của Tang Kiều trước, sau đó kéo người tới xoa xoa lưng một hồi lâu.

Nhìn sắc mặt Tang Kiều từ từ dịu lại, mới để cậu nằm xuống.

Tang Kiều mặt đầy biểu tình: "Phó tổng, cải cách mở cửa nhiều năm như vậy rồi, sao cái loại bác sĩ nỡ lòng phá hủy du͙© vọиɠ của con người vẫn chưa bị sa thải vậy."

Phó Hành Chu lãnh đạm nói: "Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ sắp xếp cho cậu một đội ngũ có chuyên gia dinh dưỡng cùng đầu bếp cơm Trung và phương Tây, về sau bữa chính phụ của cậu đều do bọn họ toàn quyền phụ trách.

Tang Kiều: "???"

Phó Hành Chu đặt lại cốc nước vào tay Tang Kiều.

Da thịt tiếp xúc thong thả lướt qua đầu ngón tay Tang Kiều, như có như không: "Sáng mai tôi phải đi công tác, quản gia sẽ giúp cậu dọn đồ vào phòng chúng ta."

Tang Kiều: "???"

Tang Kiều ngây ngốc hai giây, rốt cuộc cũng phản ứng: "Không đúng, tại sao tôi phải chuyển nhà?"

Phó Hành Chu cúi đầu, trầm giọng nói: "Chúng ta đã đăng ký kết hôn, là quan hệ vợ chồng hợp pháp có giấy chứng nhận. Cậu không dọn về sống với tôi thì dọn đi đâu?"

Tang Kiều: "......"

Tang Kiều cảm thấy có chỗ không đúng, ngẩng mặt nói: "Không phải mà, tuy rằng Tang gia bảo tôi đi đăng ký với anh, thế nhưng bọn họ cũng không nói tôi sống chung với anh.

Phó Hành Chu mặt vô biểu tình nghiêng người, nhìn Tang Kiều.

Tang Kiều bị nóng đến mức đầu óc choáng váng, tự mình não bổ một chút, đột nhiên thốt lên một câu: "Ngọa tào, chẳng lẽ là nhà anh một hai bắt chúng ta phải ở cùng một chỗ?"

Phó Hành Chu tựa hồ sửng sốt một chút, sau đó nhíu mày: "Đừng nói tục."

Tang Kiều: "......"

Không nói thì không nói.

Tang Kiều nghe lời vẽ một ký hiệu im lặng lên miệng, an an tĩnh tĩnh ngồi trên giường, chớp chớp đôi mắt lấp lánh xinh đẹp về phía Phó Hành Chu.

Nhưng mà Phó Hành Chu vô cùng đứng đắn, nhìn Tang Kiều uống nước xong, nhận lấy cốc đặt lên tủ đầu giường, sau đó quay người tiếp tục trở lại ghế sô pha làm việc.

Tang Kiều vừa không có điện thoại để chơi cũng không có ai nói chuyện cùng cảm thấy cực kỳ nhàm chán, nhìn chằm chằm ống truyền dịch trong chốc lát, giống như sâu gạo lăn lộn trên giường tới lui.

Phó Hành Chu quả nhiên nhìn lại đây: "Tang Kiều, cậu nên đi ngủ đi."

Tang Kiều từ trong chăn thò đầu ra, hai chân dựa gần cọ cọ, nói với Phó Hành Chu: "Tôi biết, nhưng mà Phó tổng, tôi muốn đi tiểu."

Phó Hành Chu: "......"

Phó Hành Chu xoa lông mày, buông kế hoạch thu mua được chuyển lên hai ngày vẫn chưa xem xong xuống.

Có thể do đã ngồi ở bệnh viện rất lâu, nên cho dù Phó Hành Chu đã thay bộ tây trang mặc lúc trên sân bay ra, đồ trên người vẫn có dấu hiệu bị nhăn nhúm.

Phó Hành Chu cầm lấy giá truyền dịch của Tang Kiều, đưa tay qua: "Đi xuống đi."

Tang Kiều không nghĩ tới chính mình còn có thể nhận được loại đãi ngộ tốt như vậy, cẩn thận đặt tay lên tay Phó Hành Chu, ngẩng đầu, mắt trông mong nói: "Thật sự muốn dìu tôi hả?"

Phó Hành Chu nói: "Dép lê."

Tang Kiều: "......"

Tang Kiều nhảy xuống xỏ dép lê vào.

Tuy rằng Tang Kiều thường xuyên nằm viện vì cảm mạo, nhưng trước đó cậu cũng chưa nằm ở phòng bệnh vừa lớn lại xa hoa như vậy bao giờ.

Trong phòng bệnh ngoại trừ giường, còn có trang bị cả sô pha cùng bếp ăn.

Trên đường đi tới nhà vệ sinh, Tang Kiều trộm liếc một cái, thế mà còn thấy có cả phòng xem phim.

Sinh hoạt của kẻ có tiền đúng là thích làm gì thì làm.

Tang Kiều xem thế cũng đủ rồi, rốt cuộc đứng trước cửa WC mới nhớ ra, cầm lấy chai truyền dịch của mình.

Thuận miệng hỏi Phó Hành Chu: "Phó tổng, anh có cảm thấy tôi đặc biệt phiền phức không?"

Phó Hành Chu không có biểu tình gì.

Tang Kiều nhanh chóng rèn sắt khi còn nóng: "Tôi kể anh nghe này Phó tổng, tôi lớn lên từ ngõ nhỏ, không học hành gì nhiều, lại đi học đánh nhau với người khác. Nói chuyện cũng không văn minh, đặc biệt tục, chính là loại không lên được mặt bàn!"

Phó Hành Chu lãnh đạm nhìn Tang Kiều một cái: "Cậu muốn nói cái gì?"

Tang Kiều cười tủm tỉm tiến đến trước mặt Phó Hành Chu: "Chính là...... Tôi thật sự không thích hợp ở chung với ngài, ngài nói xem nếu bây giờ tôi tới đó ở không phải sẽ gây phiền phức cho ngài sao?"

Tầm mắt Phó Hành Chu dừng trên gương mặt xinh đẹp kia của Tang Kiều vài giây, đột nhiên cong khóe miệng, giống như cười một chút.

Tang Kiều sửng sốt.

Từ khi hai người gặp nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu thấy Phó Hành Chu cười.

Nhưng mà không đợi Tang Kiều lấy lại tinh thần.

Liền nghe được Phó Hành Chu đối diện mở miệng nói: "Không phiền phức"

Tang Kiều: "......"

Phó Hành Chu như nói sự thật: "Tôi không sợ ồn ào."

Tang Kiều: "......"

Biểu cảm Phó Hành Chu đã khôi phục thành lãnh đạm, dừng vài giây, lại bồi thêm một câu: "Hơn nữa đúng là, mẹ tôi hy vọng hai chúng ta ở cùng một chỗ."

Tang Kiều: "......"

Tang Kiều hiểu ra.

Trước kia cậu chỉ nghe nói mấy lời đồn đãi rằng quan hệ giữa Phó Hành Chu và lão chủ tịch của Phó thị không tốt, nhưng mẹ Phó Hành Chu thì chưa từng bị nhắc đến bao giờ.

Nếu như đây là ý muốn của mẹ người ta.

Vậy thì...... đành chấp nhận.

Vì 800 vạn, Tang Kiều chỉ có thể cưỡng bách chính mình nghĩ thông suốt.

Dù sao sống ở đâu mà chả giống nhau.

Tang Kiều huýt sáo đi vệ sinh xong, vụng về giơ chai truyền dịch đi ra, đưa cho Phó Hành Chu đang đứng chờ ở cửa.

Ngoan ngoãn leo lên giường chui vào trong chăn nằm.

Tang Kiều túm ống tay áo của Phó Hành Chu, chân thành nói: "Phó tổng, hành lý của tôi rất ít, sẽ không chiếm diện tích nhà anh đâu!"

Phó Hành Chu: "......"

Phó Hành Chu trầm mặc một chút, ừ một tiếng.

Tang Kiều lại nói: "Hơn nữa tôi cũng sắp phải tiến hành ghi hình rồi, kỳ thật cũng sẽ không quá làm phiền anh."

Phó Hành Chu lần này cho phản ứng: "Tạp kỹ?"

Tang Kiều gật gật đầu: "Ừm."

Phó Hành Chu chỉnh độ sáng của đèn giường tối đi một chút: "Khi nào tiến tổ?"

Tang Kiều dựa theo ngày tính toán sơ qua, không quá chắc chắn nói: "Hình như là thứ năm tuần này, tôi nhớ tầm đấy thì phải."

Phó Hành Chu có chút không tán đồng: "Bệnh cảm của cậu đến thứ năm vẫn chưa khỏi đâu."

Tang Kiều tùy tiện trở mình trong chăn, nheo mắt lại ngáp một cái: "Không sao đâu, dù gì tôi cũng nghĩ loại show này tôi tham gia chơi chơi thôi. Tôi không có tài cán hay kỹ năng gì. Hơn nữa cũng xuất đạo hai năm rồi."

Phó Hành Chu: "......"

Phó Hành Chu lại sờ trán Tang Kiều, cảm thấy nhiệt độ không cao như lúc nãy nữa, liền đi ra ngoài gọi điện thoại cho Raven.

Chờ Phó Hành Chu quay trở lại phòng bệnh.

Tang Kiều đã mơ màng buồn ngủ.

Phó Hành Chu đặt tay Tang Kiều vào lại trong chăn: "Tang Kiều?"

Tang Kiều ngây thơ mờ mịt: "Ưʍ."

Phó Hành Chu ngồi xuống giường bệnh của Tang Kiều, nhẹ giọng nói: "Kiều Kiều, cậu muốn hồng sao?"

Tang Kiều chắc là cho rằng trong mộng có bánh rơi xuống, đầu lưỡi hồng nhuận liếʍ liếʍ khóe miệng, thanh âm khàn khàn nói: "Muốn, bạo hồng...... Kiếm nhiều tiền."

Phó Hành Chu nhíu nhíu mày.

***

Chuyến công tác của Phó Hành Chu phải khởi hành từ sáng sớm.

Dù sao chờ Tang Kiều ngủ đến mặt trời phơi qua mông mới tỉnh dậy, bên cạnh không phải Phó Hành Chu, mà là quản gia Viên mà Phó Hành Chu nhắc tới tối qua.

Bác Viên trông khoảng 50 tuổi, mang theo đoàn đội chuyển nhà chuyên nghiệp cùng dụng cụ chuyển nhà.

Hiệu suất cực kỳ hiệu quả.

Trong vòng ba giờ đã đem toàn bộ đồ đạc của Tang Kiều đóng gói lên xe trở về nhà Phó Hành Chu.

Ở đường vành đai số bốn nơi tấc đất tấc vàng, chỗ này rõ ràng thuộc về khu tư nhân có tường vây bao quanh, hàng cây ngô đồng tươi tốt dọc theo tường vây mọc thành một vòng, đem không gian bao bọc kín không kẽ hở.

Bác Viên đeo kính viễn ghi lại tròng mắt và vân tay của Tang Kiều vào hệ thống an ninh của biệt thự.

Sau đó lái xe năm phút, dạo qua hoa viên xanh tốt ở tiền viện, nghênh đón Tang Kiều đi vào nhà mới.

Biệt thự cao ba tầng đơn lập xây trên nền đất ngoại trừ diện tích hai sân trước sau trông có vẻ khoa trương, bể bơi phân ra hai khu nông sâu, làn nước sạch sẽ trong vắt.

Đài ngắm cảnh trên tầng thượng bao quát được phong cảnh rộng lớn bên ngoài, nhìn thấy vườn hoa đang nở rộ diễm lệ.

"Tang tiểu thiếu gia, căn biệt thự này sau khi ngài và Phó tiên sinh kết hôn đã thuộc về quyền sở hữu chung của cả hai. Vậy nên ngài có thể tùy ý cải tạo hoặc trang trí lại căn nhà theo ý mình."

Bác Viên đứng ở cửa ra hiệu cho Tang Kiều đi vào trong, "Tiên sinh có đặc biệt dặn dò trước khi đi công tác, phòng ghi âm và phòng piano mà ngài cần đã hoàn thành xong từ tối qua, xin hỏi ngài có muốn đi xem thử luôn không? "

Tang Kiều: "......"

Tang Kiều nhìn lên trần nhà cao mười mét trong đại sảnh: "Không cần, hiện tại cháu chỉ muốn yên tĩnh......"

Bác Viên lập tức nói: "Tang thiếu gia nhớ Yên Tĩnh? Nếu như được thì Tang tiên sinh có thể đọc địa chỉ nhà của Yên Tĩnh không, tôi lập tức phái xe riêng đưa hắn đến gặp ngài."

Tang Kiều: "......"

Tác giả có lời muốn nói:

Kiều Kiều: A a a! Tôi F*U*C*K YOU! F*U*C*K!

Phó Hành Chu: Được, làm em ^_^

Kiều Kiều:???

______

=)))))))))) quá nhanh quá nguy hiểm, có vợ đẹp thì phải giữ, mang về nhà làm ổ.

Lại còn được quả hình như ổng thấy nếu tiến tổ vào thứ năm thì Kiều Kiều còn chưa khỏi bệnh nên phải đi gọi điện cho Raven, chắc để nói với tổ sản xuất lùi ngày =)))))) Chiều vợ yêu là nghề của Phó Hành Chu rồi.