Chương 5: Sinh nhật

Giản Tà không kiềm chế được mà nhìn tấm thiệp đang nằm bên cạnh.

Vừa rồi cậu bị chiếc bánh ngọt thu hút sự chú ý nên không chú ý đến tấm thiệp, một vật có khả năng cao sẽ cho thấy thân phận của người tặng quà.

Thế là Giản Tà vươn tay cầm tấm thiệp lên xem xét.

Nó chẳng khác gì những tấm thiệp mẫu mà cửa hàng bánh ngọn thường tặng kèm trong hộp bánh, bên trên có in hình hoa Bách Hợp, nhìn đã thấy không có nhiều giá trị điều tra lắm.

Giản Tà lật tấm thiệp lại thì nhìn thấy hàng viết như được in trên đó.

...Sinh nhật vui vẻ, có quà tặng.

Phần chữ ký thì càng không có thêm thông tin gì, vì nó không được ký bằng tên của người gửi quà, mà chỉ đơn giản viết "ngày kỷ niệm một năm".

Rốt cuộc là ngày kỷ niệm một năm nào vậy...?

Song quà tặng....

Là nói về chiếc đồng hồ đúng không?

Tự nhiên cậu nghĩ đến tin đồn gần đây mà ba người kia rải rác về mình.

Thật ra Giản Tà không cảm thấy có hứng thú với những món đồ xa xỉ phẩm đó, khi mà bạn mặc quần áo vỉa hè giá mấy chục nhìn vẫn trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người, thì quần áo và những phụ kiện thương hiệu đã không còn quan trọng nữa.

Phần lớn mọi người chỉ nhìn khuôn mặt cậu ấy mà.

Việc ba người đó biết hoàn cảnh của Giàn Tà không tốt như là cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, đi rêu rao khắp nơi là cậu hành động mờ ám, sẽ ăn trộm ăn cắp này nọ.

Nói chung là cứ chuyện gì làm người ta ghét thì nói, mặc kệ người nghe có tin hay không, còn bọn họ thì nói hăng hái lắm.

Lần gần đây nhất là bọn họ nói Giản Tà ăn trộm đồng hồ của bọn họ.

Dù Giản Tà không để ý đến lời rêu rao của bọn họ, cũng chẳng để tâm. Nhưng khi học lớp tiếng Anh cứ bị thầy giáo nói mấy câu có hàm ý xâu xa nên đã viết trong vở của mình một câu...

...Có điện thoại di dộng thì cần đồng hồ làm gì, nghĩ tôi cần chắc.

Giản Tà: "..."

Cậu chắc chắn mình không nói với ai những lời này.

Mà những chữ này cậu dùng bút chì để viết vào vở, vừa viết xong là đã lấy bút chì xóa đi. Cậu lại không có ai ngồi cùng bàn thì không thể nào xuất hiện việc bị nhìn lén.

Bánh ngọt chắc chắn là loại đặt làm, mặt trên phủ đầy các loại hoa quả tươi ngon và bơ.

Giá có khi phải mấy trăm ấy.

Sau một lát suy nghĩ, Giản Tà gọi điện thoại cho số máy được in trên tấm thiệp.

Không để cậu phải chờ lâu điện thoại nhanh chóng được nhấc máy: "Xin chào, tôi có thể giúp gì cho ngài?"

Giản Tà đọc dòng số in trên tấm thiệp.

"Ai là người đặt làm chiếc bánh đó này thế?" Giản Tà hỏi luôn.

"Chào ngài, vui lòng giữ máy, chúng tôi sẽ nhanh chóng kiểm tra lại hệ thống đặt hàng." Một lát sau, bên trong điện thoại vang lên giọng nói có chút hoang mang: "...Vâng, thưa anh, số điện thoại dùng để đặt đơn hàng là số điện thoại anh đang gọi đến cho chúng tôi."

...?

Giản Tà nói cảm ơn rồi cúp máy. Giản Tà lật lại nhật ký cuộc gọi trên điện thoại xem có cuộc gọi nào mà cậu không hề nhớ hay không.

Cậu không cuộn lên lâu thì ngón tay liền dừng lại.

...Thế mà thật sự có.

Còn là cuộc gọi sau mười giờ.

Nhưng lúc đó cậu hẳn là đang nằm ngủ trên gường đúng không...?

Được đó, điện thoại của cậu tự bỏ tiền tặng quà sinh nhật gây kinh hãi cho chủ nhân của nó.

Nếu không phải cậu biết rõ giá chiếc đồng hồ này lên đến sáu con số không, có khi còn là hàng chục hàng trăm, trong khi thẻ ngân hàng của cậu chỉ có mất triệu, thì cậu đã nghĩ mình bị mất trí nhớ.

Có thể đây là hàng giả cũng nên.

Giản Tà ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhập mã số in trên hộp đồng hồ kiểm tra trên mạng.

Những con số không hiện lên trên điện thoại khiến Giản Tà theo bản năng đếm đếm, một hai ba bốn năm sau bảy...

Không nhìn nữa, sợ quá đi.

Nhập vào máy tên nhãn hàng.

...Đây là hàng thật đấy.

Tay cầm điện thoại hơi run.

"..."

Điện thoại bất ngờ đổ chuông đánh vỡ không gian yên tĩnh trong phòng.

Giản Tà đang bơi trong các loại nghĩ, cũng tỉnh táo lại.

Cậu nhìn điện thoại, nhận ra đây là điện thoại của ông chủ chỗ hôm nay cậu đi làm thêm. Thế mà sắp tám giờ rồi. Vậy mà cậu lại quên giờ.

Giản Tà chưa bao giờ đi muộn, bởi vì như thế sẽ bị trừ tiền lương.

Có thể là giá trị của chiếc đồng hồ đó gây chấn động quá lớn cho Giản Tà, cách mọi chuyện xảy ra cũng khiến cho người ta không thể hiểu được, đã khiến cậu quên mất chuyện mình là người còn phải đi làm.

Tính, cứ tạm thế đã.

Dù sao từ sau tai nạn Giản Tà cũng được nhiều chuyện kỳ quái rồi, lại thêm một chuyện cũng không ảnh hưởng gì cả.

Thật ra, nhiều khi cậu nghĩ cách mà mình suy nghĩ không được bình thường cho lắm.

Người ta hay gọi là phóng khoáng.

Chẳng hạn nếu người bình thường biết chuyện yêu vật cấp B, chưa rõ có nguy hiểm hay không, chắc chắn sẽ nhận sự bảo vệ của Cục Quản lý Siêu nhiên, nhưng cậu thì không.

Lại còn ông bác sĩ được khu phố cử đến kiểm tra vì mục đích quan tâm, nói chuyện thì lặp đi lặp lại mà hành vi thì không bình thường chút nào.

Là người khác thì có khi đã thấy tò mò với thái độ né tránh, không dám đối diện vô cùng kỳ quái của tay bác sĩ đó khi gặp Giản Tà, mà bản thân Giản Tà từ khi biết loại thuốc mà mình uống từ trước đến nay là kẹo vitamin cũng chẳng có bao nhiêu hiếu kỳ.

Nhưng sẽ chẳng có ai đặc biệt tặng một chiếc đồng hồ đắt tiền cho cậu chỉ vì muốn làm hại cậu đúng không?

Vậy thì phí tổn cao quá.

Người có khả năng tài chính như thế thì làm sao mà để tâm đến một học sinh bình thường như cậu cơ chứ?

Chẳng hợp lý tí nào, nằm mơ có một nàng tiên ốc sống trong nhà còn bình thường hơn.

Dù nghĩ thế nhưng tay Giản Tà vẫn đặt chiếc đồng hồ vào hộp, đậy nắp và cất nó cẩn thận trong ngăn tủ duy nhất có khóa trong phòng ngủ của cậu.

Sau khi đem đồ vật có giá trị cất đi, Giản Tà kiểm tra căn nhà một lần nữa, nghĩ thế nào mà cậu lại đen chiếc bánh cất vào trong tủ lạnh.

Sau đó cậu cầm theo điện thoại đi ra cửa.

Vừa đi được mấy bước, tầm mắt Giản Tà lơ đãng lướt qua cửa sổ, bước chân cậu ngừng lại rồi chậm chạp xoay người.

Cửa sổ trong phòng khách không kéo rèm, nắng chiều tà màu vàng cam ấm áp chiếu qua khung cửa sổ, đem cái bóng của cậu kéo dài.

....Lúc này cậu nhìn nhầm rồi đúng không?

Hình như cái bóng của cậu vừa biến mất.

Giản Tà dừng lại rồi híp mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra xoay người đi ra ngoài.

*

Đây là đơn hàng cuối cùng rồi.

Trời đã về khuya, chỉ còn lại thứ ánh sáng vàng mờ của ngọn đèn đường, nhìn không rõ dóng dáng của người đi dưới bóng đèn, chỉ có thể mơ hồ nhận ra một bóng người màu đen.

Giản Tà đỗ chiếc xe điện của cửa hàng ở ven đường, cởi mũ bảo hiểm ra, từ phía sau thùng hàng lấy ra túi đồ ăn được đóng gói sẵn.

Vài phút trước cậu đã gọi điện thoại cho vị khách này, dù bên kia nhanh chóng nhận điện thoại nhưng đường truyền dường như không ổn định, giọng nói trong loa nghe không rõ ràng, chỉ nghe một giọng nữ phát ra mấy từ đơn, lại còn có tiếng mèo kêu.

"Đói, đói lắm...Nhanh lên..."

"Muốn ăn..."

Giản Tà chau mày: "Được. Tôi sẽ đến liền đây."

Không biết vì sao, đối phương nghe cậu nói thế thì im lặng một cách kỳ lạ trong mấy giây, sau đó cười khúc khích tiếng vài rồi đột nhiên cúp điện thoại.

Giản Tà vừa đi trên sảnh chung cư vừa gọi điện cho khách hàng lần nữa.

Địa chỉ của vị này ở một khu chung cư, phòng 104 tầng 20, nếu người ta không chịu xuống nhận hàng thì Giản Tà chỉ có thể tự mang hàng lên đưa cho người ta.

Nhưng bây giờ Giản Tà gọi hai lần vẫn không có người nhận điện thoại, chỉ nghe giọng nói máy móc của hệ thống đều đều nói với cậu người nhận tạm thời không liên hệ được.

Cậu đang chuẩn bị cất điện thoại đi thì có người gọi đến.

Giản Tà nhận điện thoại, lần này, giọng nói trong điện thoại trở nên rõ ràng hẳn.

Giọng nói của cô ta nhẹ đến kỳ lạ, so với giọng nói khàn khàn lúc nãy thì hoàn toàn trái ngược, mà tiếng mèo kêu trong phòng cũng biến mất.

"Anh đứng ở đâu?...Có cần tôi đón anh không?"

Ực.

Cô ta dường như đang nuốt nước bọt.

Không gian trong điện thoại tĩnh lặng khiến cho âm thanh này trở nên đột ngột khác thường, cho thấy đối phương đang rất đói.

Cậu đang chuẩn bị trả lời thì đúng lúc này cửa thang máy đang chầm chậm mở tra trước mặt, bên trong không có ai.

Tạm dừng một chút, Giản Tà nói: "Không cần đâu."

"Anh có thể không tắt điện thoại được không? Dù sao thì anh cũng sắp đến rồi..." Cô ta cố nói với giọng êm ái: "Vì tôi đói quá..."

...

Giản Tà chau mày, cậu đứng trước cửa thang máy xoay người nhìn lại hành lang tòa nhà. Bên ngoài là một vùng đen đặc, đèn đường vốn đang chiếu sáng cũng đồng loạt tắt đi.

Đường về nhà biến mất rồi.

A.

Giản Tà đâu có ngu, cậu nghĩ ngay đến không gian màu đen mà con yêu vật cấp B lần trước tạo ra, đây như là một không gian biệt lập với thế giới bên ngoài. Cậu chắc chắn rằng cho dù bây giờ cậu có bỏ chạy cũng không thể chạy khỏi nơi này.

Vì vậy, Giản Tà quay người thản nhiên nhìn hành lang tầng một.

"Sao anh còn không đi lên? Tôi nói anh lên đây cho tôi...!" Với sự im lặng của Giản Tà trong điện thoại, cô ta gầm lên, giống như không thể giả vờ được nữa: "Tôi đang đợi anh!!"

Nghe thế Giản Tà chậm một chút mới nói như thể không có chuyện gì xảy ra: "Ừ, được thôi."

Nghe cậu nói đồng ý xong thì giọng cô ta lại trở nên nhẹ nhàng như trước: "Anh nhanh một chút đi."

Giản Tà không trả lời, nhưng cậu lại không muốn mạo hiểm chọc tức nó để ngắt điện thoại. Vì thế Giản Tà giữ máy rồi rời khỏi khung thoại, gửi cho Trình Lý một tin nhắn.

Dù Trình Lý có nhận được tin nhắn hay không thì nhắn một tin vẫn tốt hơn.

Sau đó Giản Tà đưa điện thoại kề bên tai, đi vào thang máy vẫn luôn mở cửa dừng ở tầng trệt một cách kỳ lạ từ lúc nãy, rồi nhấn thang lên tầng hai mươi.

Khi đi vào thang máy điện thoại bình thường không thể duy trì tín hiệu, nhưng bây giờ điện thoại lại không hề bị ngắt quãng. Quả nhiên không phải là thế giới thật.

Chỉ có một mình Giản Tà trong không gian khép kín, bên kia điện thoại truyền đến tiếng hít thở ngàng càng nặng. Dường như nó cảm giác được khoảng cách giữa nó và Giản Tà ngày càng gần, kích động mà phát ra âm thanh mài răng kèn kẹt.

"Đúng rồi, đúng thế, là như vậy đi..." Từ trong điện thoại vang lên tiếng cười khúc khích.

Thời điểm thanh máy chuẩn bị đến tầng hai mươi thì Giản Tà vẫn luôn nghiêm mặt bất ngờ di chuyển.

Cậu nhanh tay nhấn vào nút số mười chín trên bảng điều khiển.

Ngay khi cửa thang máy mở ra Giản Tà nhanh chóng đi ra ngoài, cánh cửa thanh máy chầm chậm kép lại sau lưng cậu. Còn bản thân Giản Tà thì lại đi đến phía cầu thang, nhanh chóng chạy lên tầng hai mươi.

Lúc nãy khi đứng dưới tầng một cậu có để ý đến bố cục của tòa nhà này.

Thanh máy ở một đầu, mà cầu thang bộ lại nằm ở đầu bên kia, giữa chúng cách nhau cả quãng hành lang thật dài.

Cậu làm sao có thể đi thẳng lên tầng hai mươi chui đầu vào miệng cái thứ đó chứ. Nhưng cậu sẽ không ngu mà chạy khi mà đối phương cảm rõ ràng cảm nhận được vị trí của cậu khi cậu đứng dưới tầng một.

Lúc sắp đến tầng hai mươi, Giản Tà đi chậm lại, chân bước đi nhẹ nhàng và khéo léo như một con mèo, không một tiếng vang.

Rồi Giản Tà nhìn về phía bên kia hành lang.

Cậu thấy một bóng dáng vừa gầy vừa dài đứng trước cửa thang máy. Chân và tay của nó thì gầy guộc và vặn vẹo, phần cổ lại vừa thô vừa dài một cách đáng kinh ngạc, giống như là một đống bột bó chặt vào với nhau trong khay. Nhưng người nó cao quá, ép cái đầu nhỏ tội nghiệp đến biến dạng, xiên xiên vẹo vẹo mà dán vào trần nhà.

Một bàn tay nó nắm lấy điện thoại, nước dãi không dừng được mà rơi lộp độp như mưa trước cửa thang máy, đọng thành một vũng chất lỏng màu vàng tanh tưởi.

Chắc là từ lúc nhận được cuộc gọi đầu tiên của cậu đã ra đứng đợi trước cửa thang máy rồi.

Giản Tà: "..."

Tại sao mấy con yêu vật này con này càng xấu xí hơn so với con kia vậy?

Không rõ do đâu mà cậu cảm thấy con yêu vật nhìn như con rết đang đứng đợi đồ ăn này còn mạnh như con yêu vật cấp B lần trước rất nhiều lần.

Đương nhiên là nó cũng xấu hơn nhiều.

Có thể đây là...Càng mạnh thì càng xấu đi.

Chỉ thấy đèn của thang máy báo ánh sáng xanh, thang đã lên đến tầng hai mươi rồi. Con yêu vật bò lên, trong nhát mắt cửa thang máy mở ra, nó đã không thể nhịn được mà xông vào trong chiếc hộp nhỏ hẹp đó. Cách ăn uống vừa vội vàng lại vừa xấu ghê luôn.

"..."

Nhưng thang máy mở ra mà bên trong thì không có người.

"Đâu rồi, mày đang ở đâu..?" Không nghĩ đến chuyện con mồi sẽ chạy trốn, con yêu vật điên cuồng gào thét, đói đến mức tự giật bắp thịt của mình mà nhấm nháp, gào thét trong điện thoại: "Tao đói, đói quá...!"

Mà trong khoảnh khắc thang máy mở cửa ra, Giản Tà đã nhanh tay tắt điện thoại đi.

Con yêu vật lôi kéo thân thể nặng nề của nó đi vòng tại chỗ, như là không thể xác định được vị trí của con mồi. Giản Tà thở phào nhẹ nhõm bước lùi ra phía sau một chút.

Bất ngờ một cái miệng vừa khổng lồ mà lại tanh hôi xuất hiện ở vị trí ban đầu của cậu!

Nếu không phải Giản Tà tự dưng muốn lùi lại một chút thì rất có thể nó đã đánh lén cậu thành công rồi.

Một lần không trúng, trên khuôn mặt sưng tấy của con yêu vật lộ rõ vẻ hận thù. Giản Tà nhanh chóng biết lý do tại sao cậu không nghe thấy tiếng nó di chuyển - thân thể của nó vẫn ở chỗ đó, chỉ là nó đưa cái cổ vươn ra đến tận đây mà thôi.

Cảnh tượng này đúng là khiến người ta sởn tóc gáy.

...ĐM.

Không ai có một ngày sinh nhật kí©h thí©ɧ hơn cậu đâu.

"Thơm quá...Thơm quá, từ đầu bên kia đã ngửi được mùi rồi, mấy con kia không con nào thơm như mày đâu. Tao muốn từng chút một xé nát mày ra, ăn từ từ.. Để anh và em hợp thành một thể..."

Con yêu vật liếʍ môi, ánh mắt tham lam và thèm thuồng như dính trên người Giản Tà.

Giản Tà: "..."

Muốn ăn thịt người mà tại sao lại phải nói quái gở như vậy.

Rõ ràng là con yêu vật cổ dài này không muốn cho Giản Tà thời gian nghỉ ngơi. Nói xong, nó lau nước dãi tanh tưởi bên miệng, mắt trợn lên, cái cổ nó lập tức vươn dài ra vọt đến đây.

...!

......?

Một lát sau Giản Tà trợn to hai mắt nhìn không gian trống rỗng trước mắt.

Biến mất rồi.

Trực tiếp biến mất luôn...?

[ Đồ phế vật không có ánh mắt.]

Tai cậu nhồn nhột, một giọng nói trầm thấp vang lên, nghe giọng nói chứa đầy khinh miệt lọt vào tai như ảo giác, như là vừa phải nhìn thấy gì đó bẩn như rác vậy, đến mức làm cho người ta phải cất tiếng cười lạnh.

Giản Tà: "..."

Vừa mở miệng đã thấy giống như bị bệnh lão niên si ngốc.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Ai đó: Tôi đến, miểu sát*!

*秒杀 (tiếng Hán là:miểu sát). Từ này tiếng Anh là seckill, bắt nguồn từ một game online mà nhân vật có thể gϊếŧ chết đối thủ chỉ trong vòng vài giây, nói nôm na có thể hiểu là kiểu một phát chết luôn ấy.