Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Có Chung Thân Thể Với Tà Thần

Chương 13: Tà Thần

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dưới màn đêm, đám mây đen xẹt qua bầu trời, che đi ánh trăng trong trẻo và lạnh lẽo, khắp mặt đất đều bị bóng đêm bao phủ.

"Tôi đã đến cổng Khu Biệt thự rồi." Giản Tà bình tĩnh nói.

Cậu cầm điện thoại, ngẩng đầu nhìn cổng chính, xác nhận địa chỉ này và địa chỉ trong trí nhớ của cậu là trùng khớp với nhau.

Đây là Khu Biệt thự tương đối nổi tiếng, gia cảnh của lớp trưởng và các bạn học khác trong lớp không khác nhau, chỉ có điều là thái độ sống khá điệu thấp mà thôi.

Có lần lớp trưởng mời cán bộ lớp đến nhà mình chơi, trong đó có cả Giản Tà, nhưng bởi vì thời gian trùng với giờ đi làm nên cậu từ chối không tham gia, may mà cậu còn chưa quên địa chỉ, không thì lúc này cũng không biết đi đâu tìm người.

Cũng không biết tình huống hiện tại của đối phương ra sao nữa.

Di động còn đang đặt bên tai, hai má vốn ấm áp đã lạnh như băng.

"Trước khi anh đến, cậu đừng có làm ẩu đấy!" Bên kia điện thoại, Trình Lý dặn dò: "Nhất định phải đợi anh đến!"

Từ trong giọng nói có thể dễ dàng có thể nhận ra bộ dạng đăm chiêu ủ dột của Trình Lý, hơn nữa lúc này hắn ta đang rất căng thẳng.

Vì bây giờ Giản Tà chỉ có một người, không đợi hắn ta đến bàn bạc, có thể một mình đi đối đầu với Yêu vật cấp A cũng nên.

...

Chuyện xảy ra rất bất ngờ, chỉ nửa tiếng trước mà thôi.

Khi điện thoại của lớp trưởng bất ngờ bị ngắt máy, Giản Tà gọi lại vài lần đều là âm thanh báo máy bận.

Căn cứ từ trực giác sắc bén, Giản Tà sau một lúc suy tư đã gọi điện cho Trình Lý.

Trình Lý ban đầu còn lơ mơ khi bị đánh thức lúc nửa đêm, nhưng đã bị câu "hình như tôi phát hiện Yêu vật" phát ra từ điện thoại đánh cho tỉnh táo, dưới sự bất ngờ đến khó tin mà hỏi vài câu về tình hình thực tế, hắn ta không dám khẳng định chuyện Giản Tà nói là chính xác.

Dù sao miêu tả ngắn gọn mà hắn ta nhận được là Yêu vật này có thể ngụy trang, thậm chí là còn thao túng suy nghĩ của người khác.

... Thế thì cấp bậc tối thiểu của nó phải là cấp A.

Nếu là cấp A, nhưng "Mắt" lại không đưa ra không hề đưa ra cảnh báo, cũng không đưa ra nhiệm vụ?

Điều này không thể nào.

Nên biết rằng "Mắt" là Thiết bị đứng đầu trong Cục Quản lý Siêu nhiên, Trị số Linh cảm cấp S đã vượt trên con người. Thiết bị có Trị số Linh cảm cao cũng có nghĩa năng lực cảm nhận Yêu vật của nó rất mạnh, căn bản không thể nào có Yêu vật trốn được sự kiểm tra của nó.

Dù Giản Tà có lợi hại hơn nữa, nhiều nhất cũng chỉ là Điều tra viên cấp B mà thôi.

Tại sao lại nói như vậy?

Bởi vì Điều tra viên cấp A chỉ có bảy người, mà cấp A+ chỉ có ba người.

Đối với Cục Quản lý Siêu nhiên mà nói, nhân tài có Trị số Linh cảm cao là cực kỳ quý báu, mỗi người đều được bảo vệ giống như là Gấu Trúc, chỉ có trong các nhiệm vụ đặc biệt mới tham gia, Điều tra viên Dự Kinh Hà lần trước đi cùng với hắn ta cũng là lâm thời được cấp trên cử đến.

Nếu Giản Tà là cấp B, vậy thì đã là một niềm vui ngoài mong đợi rồi.

Như là nhận ra sự nghi ngờ của hắn ta, Giản Tà lãnh đạm nói thẳng: "Tin hay không tùy anh, nhưng tôi muốn biết cách để diệt trừ yêu vật."

"..."

Những câu này khiến hắn ta lăn luôn từ trên sô pha xuống đất, thẳng người lại, nhanh chóng tỉnh táo lại.

Nói đúng ra Trình Lý năm nay mới hai mươi mấy tuổi mà thôi.

Nhưng từ sau khi gặp Giản Tà, hắn ta cảm thấy mình trong vài ngày ngắn ngủi mà tâm hồn đã ngoài ba mươi luôn rồi.

Không nghe thấy câu trả lời từ Giản Tà, hắn ta lo lắng nói với theo: "Anh biết cậu lo lắng cho bạn học của mình, nhưng người chưa trải qua huấn luyện có hệ thống, dù Trị số Linh cảm của cậu cao bao nhiêu đi nữa, không có Thiết bị, gặp nguy hiểm, ngay cả cấp C cũng không có biện pháp diệt trừ!"

Giản Tà nhìn cổng Khu Biệt thự, mặt không đổi nói "Ừ".

Cũng không rõ là đồng ý với vế trước "lo lắng bạn học", hay là với vế sau "không có Thiết bị", khiến người ta lo lắng không yên.

Nghe âm thanh trong điện thoại, Giản Tà chỉ là một học sinh ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.

Nhưng người đang cầm điện thoại ở bên này, vẻ mặt lại lạnh lùng, ánh mắt híp lại, nhất là lúc những sợi tóc đen bay ra sau tai, lại tỏa ra rất nhiều hơi thở xấu xa.

Cậu giữ lại mấy nhúm tóc đen mọc lệch che khuất lỗ tai, một khi cúi đầu để lộ lỗ tai, là có thể nhìn đến dấu vết bên tai. Không rõ nguyên nhân tại sao cậu đã tháo khuyên gần năm trời mà lỗ tai vẫn chưa khỏi hẳn.

Nói đúng ra Giản Tà không phải là học sinh ngoan ngoãn gì.

Về chuyện bắt nạt các bạn học cùng lớp, cảm thấy phiền với mấy chuyện bạo lực ở trường, không thích bị người ta bêu xấu, những chuyện này không phải là giả.

Tại trường trung học trước đây, đánh nhau và ẩu đả với học sinh với Giản Tà là chuyện bình thường, chỉ là sau tai nạn tố chất thân thể cậu bị giảm sút nên phải thay đổi tác phong ban đầu mà thôi.

"Có tiền lệ không sử dụng đạo cụ mà gϊếŧ được Yêu vật không?"

Nghe cậu nói thế, Trình Lý bị nghẹn, khóe miệng run rẩy.

"Đợi đã, chẳng lẽ cậu không sợ hãi chút nào sao?" Hắn ta khó khăn nói: "Dù anh biết cậu từng đối mặt với Yêu vật cấp A, nhưng mà..."

"Bởi vì có người so với tôi càng sợ hãi hơn." Giản Tà lảng tránh nói.

Cậu lựa chọn che dấu sự thật mình không hề cảm thấy sợ hãi, dù vị này có cách suy nghĩ kỳ quái, nhưng cậu biết thế nào mới là người bình thường.

Hơn nữa nói thật, không chỉ là cấp A, yêu vật cấp A+ cậu đều đã gặp qua rồi.

Tha thứ cho lời nói thẳng thắn của cậu, bạch tuộc nhỏ túng quẫn - Bác sĩ Lý đã đánh vỡ mắt kính nhìn Yêu vật cấp A+ thật kinh khủng của Giản Tà, cậu không rõ tại sao nó lại đáng sợ nữa.

Cũng không rõ Trình Lý đang miên man suy nghĩ chuyện gì, đợi hắn ta mở miệng lần nữa, thanh âm đã trở nên mềm hơn rất nhiều.

"Anh lập tức xuất phát, lâu nhất là hai mươi phút. Đợi anh một lát, được không?"

Giản Tà nhận ra kiểu Khu Biệt thự như thế này đều có bảo vệ trực ban, hơn nữa phải có thẻ mới đi vào được, dù là sắp nửa đêm, người bảo vệ trong bốt cũng có vẻ tinh thần không còn minh mẫn lắm, nhưng đi vào trực tiếp từ cửa chính không phải là lựa chọn sáng suốt.

Vì thế, tầm mắt của Giản Tà chuyển hướng sau bức tường bên cạnh, bên dưới chân tường có tảng đá, có thể dùng làm bệ để leo lên.

Mà ở bên kia điện thoại, Trình Lý không hề hay biết suy nghĩ của Giản Tà.

Giọng nói của hắn ta ngừng lại, một lát sau mới nói chậm rãi: "Về chuyện cậu hỏi... Từ trước đến nay không có tiền lệ dùng tay không kết liễu Yêu vật."

Đây là sự thật.

Nếu không, đối với những Điều tra viên từ cấp B trở xuống đã không có tỷ lệ tử vong dã man như vậy.

Một khi Yêu vật có lý trí, nó vô cùng có khả năng sẽ lựa chọn đánh tiêu hao, sau khi hao hết dụng cụ của Điều tra viên thì mới bắt đầu ra tay, giống như mèo vờn chuột.

Còn đối với người bình thường, ngay của quá trình đó cũng không có, bị ăn luôn.

"Tôi biết rồi." Giản Tà nói: "Tôi sẽ cẩn thận."

Nói xong câu đó, không chờ Trình Lý lên tiếng phản đối, cậu đã ngắt điện thoại, bỏ vào túi áo rồi kéo khóa lên.

Sau khi quan sát cẩn thận bức tường, Giản Tà trùm mũ áo khoác lên đầu, kéo khóa che đi nửa khuôn mặt.

Cậu không muốn bị camera theo dõi ghi lại khuôn mặt.

[ Cần giúp đỡ không?] Giống như đã nhận ra cậu muốn làm gì, vị này hưng phấn nói, bóng dáng đã đến gần bờ vai cậu: [Tôi rất vui lòng.]

"Nhanh lên." Giản Tà nâng tay, thúc giục nói.

Cậu thật không khách khí chút nào, cứ thế ra lệnh.

Tiếp đó, thiếu niên lén lút nhìn xung quanh, như con mèo nhỏ đang quan sát tình hình.

Thực ra nếu là trước đây, bản thân cậu hai ba bước là bay qua, nhưng bây giờ trong cơ thể còn có một người khác, khiến cậu vai không thể gánh, tay không thể nâng, đi đến tầng mười bảy còn phải thở hổn hển, cũng bị bắt buộc phải hoàn lương.

Đúng là về sau này do bản thân cậu muốn sống bình thường một chút...

Nhưng nếu những chuyện này do đối phương gây ra, vậy thì cậu đưa ra yêu cầu là chuyện bình thường mà?

Cũng không thể nào trực tiếp xử lý cậu đâu.

[...]

Không phải ảo giác rồi, cậu đối vị này càng lúc càng không khách khí.

Cho dù ngoài cậu ra thì bên cạnh không còn sinh vật sống nữa, thì thời điểm đối phương nói ra từ đầu tiên vị này đã đem đối phương xóa khỏi thế giới này. Giản Tà không hề ý thức được mình đang nắm giữ đặc quyền, đã có tiềm thức được voi đòi tiên, thị sủng mà kiêu rồi.

Trong bóng đêm, vị này bị chọc cười.

Cũng không rõ là đơn giản là bị chọc cười, hay là vui vẻ vì nhận được sự tín nhiệm.

Giản Tà bị thái độ của vị này làm cho mơ hồ.

[ Đi thẳng vào cổng chính.] Một lát sau, vị này nói với Giản Tà: [ Bọn họ không nhìn thấy em.]

Giản Tà vừa vươn tay ra bán vào tường, chân mới đạp lên tảng đá: "..."

Được rồi.

Cậu quyết đoán thu tay lại, nhảy xuống khỏi tảng đá, được một đám khói đen đang chờ sẵn đỡ lấy cậu.

Độ cao như thế rất dễ bị trật chân, nhưng bởi vì vị này lơ đãng vươn tay mà Giản Tà thân thể còn chưa có lay động đã vững vàng chạm đất rồi.

Cậu đi vào cổng.

Ngay lúc Giản Tà đi tới gần cổng Khu Biệt thự, bên tai cậu vang lên tiếng nổ "bùm". Nhìn lại thì thấy đèn trang trí ngoài cổng khu biệt thự nhanh chóng bị dập tắt, không chỉ vậy, trong tầm mắt Giản Tà, một làn sóng màu đen lấy cậu làm trung tâm, trào tới tất cả các công trình trong tầm mắt cậu.

Bên trong Khu Biệt thự vốn sáng đèn, trong chớp mắt đã dập tắt, theo đèn đường khắp nơi rơi vào tay giặc, cả khu vực đều chìm trong bóng đêm tuyệt vọng.

Đến cả ánh trăng đang chiếu sáng con đường đi trước mặt Giản Tà, bởi vì có nhiệm vụ đó nên ánh sáng của nó mới còn tồn tại vậy.

Trước đây trong phòng Giản Tà cũng đã xuất hiện tình trạng như thế này.

Nhưng mà phạm vi thì không được xa như vậy, không khuếch trương rộng như vậy. Lúc này đây, cậu thậm chí còn không nhận ra đâu là điểm cuối.

Chỉ cần vị này muốn thì hoàn toàn có thể nhấn chìm cả thành thị, cả thế giới trong bóng đêm, đưa mình ra cho vị này hoàn toàn khống chế.

"..."

Giản Tà lần đầu tiên rõ ràng mà nhận ra, thứ tồn tại trong thân thể cậu có cấp bậc như thế nào.

... Kẻ này, gọi là Tà Thần cũng không đúng lắm

Dù Giản Tà vừa mới tiếp xúc với thế giới đó, chỉ mới xem qua những tài liệu mà Trình Lý gửi cho, nhưng có được sức mạnh khủng khϊếp như vậy, cũng không thể nào là yêu vật bình thường được.

Thần linh có sức mạnh khủng khϊếp như vậy, có thể sử dụng cùng thân thể với cậu, như là đang đùa cợt với cậu vậy...

Thật sự rất khó tin.

Giản Tà có chút đăm chiêu, sau đó, cậu hỏi: "Tại sao anh lại hồi sinh tôi? Chọn tôi?"

[ Là em lựa chọn tôi.]

Một câu trả lời đầy ý tứ, như là uốn nắn lại theo bản năng, khiến Giản Tà phải nhíu mày.

[ Tôi nghĩ nên ăn cơm rồi.]

Không có giải thích nhiều thêm, giọng nói vị này lười nhác, bóng dáng hợp thành dáng người mơ hồ, lại một lần nữa ẩn mình trong cái bóng của Giản Tà: [ Hai con trước đây em ăn, không đủ năng lượng để duy trì vận chuyển thân thể em sau khi sống lại.]

Giản Tà nhanh chóng hiểu được ý tứ của vị này.

Há, thảo nào thân thể của cậu yếu như vậy, hóa ra không phải bởi vì bị vị này nhập vào cơ thể....

Đợi đã.

Thân thể Giản Tà đột nhiên cứng lại, khóe miệng co quắp, chỉ chỉ bản thân: "...Tôi ăn?"

[ Em sẽ hấp thụ một cách vô ý thức, để bổ sung năng lượng cho bản thân.] Thái độ của vị này lơ đãng, tạm dừng một lát, lời nói ra sau đó thì thật sự rất kinh thiên: [ Tôi nghĩ, đây là bản năng ăn uống của con người?]

"..."

Hèn chi trước khi cậu gặp Yêu vật cấp B như con rết đó, Yêu vật cậu nhìn thấy sẽ không chủ động đến gần cậu, hóa ra sợ bị ăn luôn.

[ Ăn luôn.]

"..."

Tác giả nói ra suy nghĩ của bản thân:

Giản Tà: Hay lắm

Hết chương 13./.
« Chương TrướcChương Tiếp »