Chương 11: Được Voi Đòi Tiên 2

Triệu quản gia đã sắp xếp xong, trên đường đi cửa sau cũng không gặp ai. Ra khỏi cửa sau mấy người liền lên xe ngựa đến ngõ Mai Hoa.

Hơn một khắc sau, Đường Thư Nghi đứng trước trạch tử nơi Liễu Bích Cầm ở, nghiêng trái nhìn phải đánh giá hoàn cảnh xung quanh. ngõ Mai Hoa yên tĩnh giữa phố phường náo nhiệt, Tiêu Ngọc Thần đúng là rất biết chọn chỗ.

"Gõ cửa đi." Đường Thư Nghi nói.

Trường Phong nghe lệnh gõ cửa, đợi một cửa mới mở ra, vẫn là tiểu nha hoàn kia. Thấy người đến là Trường Phong, nàng ta ngạc nhiên hỏi: "Trường Phong đại ca, sao muộn như vậy rồi ngươi lại đến đây, Đại công tử muốn gửi đồ gì cho tiểu thư nhà ta sao?"

Những lời này khiến Thường Minh đổ mồ hôi lạnh, Đường Thư Nghi lại cười đầy mỉa mai, xem ra Đại nhi tử tiện nghị này thường xuyên đưa đồ qua đây!

Trường Phong cắn răng đẩy tiểu nha hoàn ra, sau đó cúi người về phía Đường Thư Nghi nói: "Phu nhân."

Lúc này tiểu nha hoàn mới nhìn thấy Đường Thư Nghi và vài người đang đứng ở đằng sau, nghĩ đến câu phu nhân Trường Phong vừa nói, nàng ta sửng sốt hét lên một tiếng, sau đó xoay người chạy vào trong.

Thuý Trúc thấy vậy hừ một tiếng: "Không có chút quy củ nào."

Đường Thư Nghi ngược lại cũng không để ý, nàng bước vào cửa, một đám người đi theo phía sau nàng, tư thế này như thế có chuyện lớn sắp xảy ra, nhưng đúng là hôm nay nàng không có ý tốt mà đến đây.

Bước vào cửa, xuyên qua ánh trăng quan sát trạch tử này một vòng. Không lớn, nhưng vô cùng tinh xảo. Hòn non bộ trong vườn, bồn hoa, ao nhỏ, tất cả xinh xắn tinh xảo. Dưới gốc hoa quế ở bên góc tây còn có một chiếc xích đu, vừa linh động lại trang nhã.

Theo kinh nghiệm của Đường Thư Nghi, phàm là thứ nàng nhìn trúng, giá trị tuyệt đối không rẻ, những đồ vật trong tiểu viện này cũng vậy. Xem ra trong tay Tiêu Ngọc Thần có rất nhiều tiền.

Lúc này, tiểu nha hoàn đang đứng trước cửa phòng ngủ của Liễu Bích Cầm, đập cửa rầm rầm: "Tiểu thư, tiểu thư, Hầu... Hầu phu nhân, Hầu phu nhân đến."

Đường Thư Nghi nhất thời không nói nên lời, cứ làm như nàng là hồng thuỷ mãnh thứ không bằng.



Trong phòng ngủ, Liễu Bích Cầm đang dựa vào đầu giường đọc sách, khi nghe thấy tiếng la hét của nha hoàn, trong lòng chấn động, nàng ta vội vàng rời giường, thu thập đơn giản rồi mở cửa, vừa mở cửa ra liền thấy phu nhân phủ Vĩnh Ninh hầu đã lâu chưa gặp đang đứng ở cửa.

Thường nói dưới đèn ngắm mỹ nhân, Hầu phu nhân lúc này chính là như vậy, dưới ánh nến toả ra từ những chiếc l*иg đèn trên hành lang, càng hiện thêm vẻ ung dung tao nhã.

"Bá.. bá mẫu.” Trên mặt Liễu Bích Cầm kéo ra một nụ cười, vô cùng cứng đờ.

Khuôn mặt giống Tiêu Ngọc Thần đến sáu phần của Đường Thư Nghi Nhi, lúc này bình tĩnh không chút dao động, nhưng Liễu Bích Cầm lại cảm nhận được sự áp bạch vô hình.

Đường Thư Nghi bày ra phong thái cao quý lãnh diễm, chỉ liếc nhẹ Liễu Bích Cầm một cái, không nói một chữ nào liền lướt qua người Liễu Bích Cầm đi vào trong phòng, Thuý Trúc Thuý Vân theo sát phía sau.

Bị coi thường như vậy, Liễu Bích Cầm vừa nhục nhã xấu hổ vừa không cam lòng, nàng ta siết chặt nắm đấm, nhưng biểu cảm trên mặt lại vừa kinh hoảng vừa vô tội. Nàng ta dùng ánh mắt "hoảng sợ" nhìn Trường Phong đang đứng ở bên cạnh. Trường Phong thường xuyên đến đây với Tiêu Ngọc Thần, bọn họ coi như tương đối quen thuộc.

Hầu phu nhân đêm khuya tới đây, chắc chắn không phải là chuyện gì tốt, nàng ta muốn lấy một chút tin tức từ chỗ Trường Phong. Nhưng Trường Phong nhìn lên trời coi như không thấy. Liễu Bích Cầm lại nhìn về phía Thường Minh, Trường Minh cúi đầu nhìn xuống ngón chân.

Liễu Bích Cầm lộ ra vẻ bi thương uỷ khuất, sau đó xoay người đi vào phòng, mỉm cười phân phó nha hoàn: "Mau bưng trà cho bá mẫu."

Tiểu nha hoàn lập tức cầm ấm trà lên rồi rót trà, Đường Thư Nghi không uống, mà thản nhiên quan sát cách bố trí trong phòng. Rèm vải mỏng nhẹ, bàn ghế gỗ lim, đồ trang trí bằng gốm sứ tinh mỹ đầy màu sắc... Đặc biệt là san hô đỏ được bày trên bàn, vô cùng bắt mắt.

Đồ vật trong phòng này, không kém mấy thứ trong phòng nàng là bao, xem ra đại nhi tử tiện nghi của nàng đúng là ra tay rất hào phóng mà!

"Bá mẫu, muộn như vậy rồi ngài còn đến đây, là có chuyện gì sao?" Liễu Bích Cầm ngồi trên ghế nhỏ rụt rè nói.

Trà xanh, nhưng không phải loại trà hạng nhất, Đường Thư Nghi đưa ra đáng giá.