Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Bị ᗷiếи Ŧɦái Theo Dõi

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit & Beta: Tiểu Tình Nhân - 小情人

~~~~~~~~~~~~~

Bữa tiệc cưới linh đình trong khách sạn, tiếng nói ồn ào, các khách mời đều đang mỉm cười chúc phúc cho đôi tân nhân.

Lâm Hòa cúi đầu ngồi một chỗ, bởi vì ở trong nhà một thời gian dài, nên không quen gặp gỡ nhiều người như vậy.

Trương Diệp vừa mỉm cười và trò chuyện với những người ngồi cùng bàn, vừa bình tĩnh nắm tay của Lâm Hòa, kiên nhẫn an ủi giúp cậu bớt lo lắng.

"Cậu là Trương Diệp hả, cậu bây giờ thật khác so với trước kia."

Một người trẻ tuổi trên bàn nhìn Trương Diệp, ánh mắt quét hắn từ trên xuống dưới, mở miệng nói.

So với cấp 3, Trương Diệp quả thật thay đổi không ít, hắn từ trầm mặc yên tĩnh, luôn im lặng luôn cúi đầu không nói chuyện, ngồi trong một góc, vậy mà bây giờ trên mặt hắn luôn nở nụ cười, ôn hòa lễ độ, không tìm ra một khuyết điểm khi giao tiếp với người khác.

Trương Diệp chỉ cười không nói.

Một bàn người chú ý đến bộ đồ vest hàng hiệu của Trương Diệp, đều nhiệt tình hỏi thăm tình hình gần đây của hắn, biết hắn đang là cấp cao trong một công ty lớn, thái độ càng nhiệt tình hơn.

Lâm Hòa nhanh chóng ngẩng đầu nhìn trộm người trên bàn, rõ ràng là bạn học, nhưng bọn họ khiến cậu cảm thấy thật xa lạ, mặc dù bề ngoài thay đổi không nhiều, nhưng không biết tại sao lại làm cậu không thoải mái.

Rốt cuộc có người chú ý đến Lâm Hòa luôn im lặng nãy giờ, do dự một chút, hình như muốn nói rồi lại thôi.

"Cậu là Lâm Hòa sao?"

Lâm Hòa hơi run, cảm giác tay mình bị nắm chặt hơn, cậu quay đầu nhìn Trương Diệp, chỉ thấy hắn vẫn bình tĩnh trò chuyện với những người khác.

Câu nói của người bạn kia đương nhiên thu hút sự chú ý của những người trên bàn, bọn họ đều nhìn Lâm Hòa, Lâm Hòa có chút mất tự nhiên nên cúi đầu, Trương Diệp thấy thế ôm cậu vào lòng, chặn lại những ánh mắt kia.

"Hai cậu đi cùng nhau hả?"

Trương Diệp hơi mỉm cười: "Đúng vậy."

"Cũng đúng, trước đây hai cậu rất thân với nhau mà, đi đâu cũng có nhau như hình với bóng vậy đó."

Vừa dứt lời, khuôn mặt của người trên bàn đều có phần mất tự nhiên, hiển nhiên là đang nhớ lại những việc vô lí mà họ đã làm trước kia, bởi vì ghen ghét thành tích và gia cảnh còn có bề ngoài của Trương Diệp, bọn họ đều cô lập hắn, nhưng lý do cô lập Lâm Hòa thì khác xa, bởi vì cậu quá bình thường. Tính cách yếu đuối, cũng chẳng hòa đồng.

Sau đó bọn họ không thích chuyện Lâm Hòa làm bạn với Trương Diệp, nên lôi kéo Lâm Hòa vào phe của bọn họ, trở thành bạn với Lâm Hòa, làm Trương Diệp hoàn toàn cô độc.

Khi đến lượt chú rể đến mời rượu bàn của bọn họ, chú rể nhìn một cái đã nhận ra Trương Diệp và Lâm Hòa, mời rượu nhận sai với hai người, vẻ mặt đầy hối hận.

"Trước đây bọn mình tuổi nhỏ không hiểu chuyện, bây giờ trưởng thành nhìn lại, nhận ra bản thân đã làm những chuyện sai trái, hôm nay mình đứng ra xin lỗi hai cậu, cũng không mong hai cậu có thể tha thứ, chỉ mong lương tâm mình có thể nhẹ nhõm bớt."

Lâm Hòa nhận ra người bạn đó là bạn học dẫn đầu chuyện cô lập hai người bọn họ, năm đó hắn ta là tên du côn, nhưng bây giờ ngược lại mặc vest đi giày da, tinh anh của xã hội.

Trương Diệp không để tâm mím môi, ôn thanh nói: "Đã là chuyện của trước kia, mình cũng không còn nhớ rõ nữa rồi."

Chú rể hơi ngây người, sau đó cười ha ha, "Quên thì tốt."

Trương Diệp hơi cụp mắt xuống, chỉ cười không nói.

Lâm Hòa nhìn nụ cười của hắn, bất giác lạnh gáy.

Sau khi tham dự hôn lễ xong, Trương Diệp lái xe chở Lâm Hòa về nhà, trên đường về nhà, Lâm Hòa ngồi ghế phụ lái nhìn người đàn ông bên cạnh, như đang ngẩn người.

"Sao vậy?" Trương Diệp không quan tâm gõ vào vô lăng, nhướng mày cười.

Lâm Hòa mấp máy môi, không kiềm được nói: "Cậu không có tha thứ cho chúng tôi."

Trương Diệp mỉm cười: "Em chỉ nói đúng một nửa."

Hắn vươn tay xoa đầu Lâm Hòa. Tựa như xoa dịu cậu.

"Trừ em ra, anh căn bản không trách em." Hắn dừng lại rồi thản nhiên cười, nhưng đáy mắt vô cùng lạnh lẽo, "Thật ra anh muốn bọn họ đều chết hết."

Hắn nói những lời này thật nhẹ nhàng, giống như đang nói thời tiết hôm nay thật tốt vậy, nhưng Lâm Hòa biết hắn đang nghiêm túc, với trí thông minh và thủ đoạn của hắn, tạo ra một chuyện ngoài ý muốn để gϊếŧ tất cả bọn họ, tuy rằng có chút phức tạp, nhưng cũng không phải là chuyện khó.

Nhận thức này khiến cậu rợn cả tóc gáy.

Nhưng Trương Diệp dường như không nhận ra cơ thể Lâm Hòa đang run rẩy, nếu nhận ra cũng chẳng để ý, câu nói câu không như cũ.

Dáng vẻ không tập trung của hắn, thản nhiên nhìn đèn xanh đèn đỏ phía trước.

"Em đoán xem, anh định tặng quà tân hôn gì cho bọn họ?"

Khuôn mặt Lâm Hòa tái nhợt nhìn hắn, ".... Là gì?"

Trương Diệp hơi cong môi, ôn thanh nói: "Là bom."

Trên mặt Lâm Hòa lộ vẻ khó tin.

Trương Diệp mỉm cười, miệng bắt chước âm thanh bom nổ, như thể đây là một chuyện rất thú vị.

Lâm Hòa nuốt nước miếng, rung giọng nói: "... Vậy tại sao cậu thay đổi chủ ý."

Trương Diệp thấp giọng cười, sau đó quay đầu nhìn cậu, nhẹ nhàng nói: "Là vì em."

Lâm Hòa nhìn khuôn mặt bỗng nhiên ôn nhu của hắn, không biết nên làm sao.

Trương Diệp vẫn nói: "Anh không muốn phải mạo hiểm, ít nhất anh rất hài lòng với cuộc sống hiện giờ, em là vợ, anh là chồng, mỗi ngày anh đi làm, em đều ở nhà chờ anh."

Lâm Hòa có chút hoảng sợ với lời nói của hắn, im lặng một hồi lâu, mới nói: "..... Tôi không phải phụ nữ."

"Em đương nhiên không phải, chỉ là ví dụ mà thôi."

Lâm Hòa không nói nữa, quay đầu ngơ ngác nhìn cảnh vật đang chuyển động bên ngoài cửa xe, như đang phiêu dạt ở bên ngoài.

Trương Diệp mới là kẻ mắc bệnh tâm thần, bây giờ cậu rất chắc chắn chuyện này.

Điên cuồng độc chiếm và muốn khống chế, tính cách cố chấp kết hợp với chứng trầm cảm, IQ cao, nhưng đối với mạng người như cỏ rác, máu lạnh vô cùng, là chứng phản xã hội điển hình.

Nhưng cậu không thể thoát khỏi sự kiểm soát của Trương Diệp.

~Hết chương 19~
« Chương TrướcChương Tiếp »