Chương 16

Edit & Beta: Tiểu Tình Nhân – 小情人

~~~~~~~~~~~~~

Trương Diệp bước xuống xe, thấy sau rèm cửa sổ trong có ánh sáng, con ngươi chợt co rút, sắc mặt nhất thời u ám.

Lâm Hòa tái mặt trong phòng trên lầu, chợt lui về sau mấy bước, nhìn khắp nơi muốn tìm chỗ trốn.

Tiếng mở cửa nhẹ nhàng tựa như phóng to lên gấp nhiều lần trong tai cậu.

Lâm Hòa vô cùng sợ hãi, lật đật mở cửa tủ bên cạnh, sau đó chui vào trong, xung quanh chìm vào yên lặng.

Tiếng bước chân từ từ đến gần.

Lâm Hòa bịt kín tai, vùi đầu vào đầu gối, thân thể run rẩy không ngừng vì sợ hãi, tiếng tim đập càng lúc càng nhanh.

Cửa mở ra.

Có người đi vào, tiếng giày da cọ xát vào thảm, truyền vào màng nhĩ của cậu.

Lâm Hòa căng thẳng cắn chặt tay của bản thân, cảm giác mùi máu tanh thoang thoảng trong cổ họng, khiến người ta ghê tởm muốn nôn.

Tiếng bước chân dừng trước cửa tủ cậu đang trốn.

Lâm Hòa sợ hãi nhìn về phía cánh cửa tủ, vẻ mặt vô hồn, đôi mắt trống rỗng, dường như đã biết được kết cục của bản thân.

Cánh cửa bị người nhẹ nhàng mở ra, ánh đèn chiếu thẳng vào mắt, Lâm Hòa nheo mắt lại vì chói, cố gắng nhìn người trước mặt, chỉ thấy được thân ảnh mơ hồ.

Trương Diệp vô biểu tình nhìn thiếu niên ngồi co rúc trong tủ, cậu tựa như đang sợ hãi tột độ, sắc mặt tái nhợt, môi run rẩy không ngừng, ánh mắt cũng mơ màng.

Im lặng một lúc, nghe thấy tiếng thở dài của hắn, khuôn mặt lạnh lẽo nhanh chóng biến mất, lại khôi phục vẻ mặt ôn nhu bình thường.

"Em đó, quên tắt đèn."

Hắn ngồi xuống, nhìn thẳng vào Lâm Hòa, lắc đầu, giọng nói đầy sự cưng chiều.

Lâm Hòa sững sờ một lúc, mới nhận ra hắn đang nói gì, trên mặt thoáng hiện lên tia trống rỗng.

"Học.... Học trưởng." Lâm Hòa nghe giọng nói đầy run rẩy của mình.

Trương Diệp dường như rất vui mừng, hắn cong môi: "Em gọi anh là học trưởng gì nữa."

Sắc mặt Lâm Hòa tái nhợt: ".... Anh đang trả thù tôi sao."

Trương Diệp hơi đứng dậy, nhìn xung quanh, trả lời một nẻo: "Em nhìn thấy những thứ kia rồi."

Lâm Hòa run rẩy lặp lại: ".... Nên anh đang trả thù tôi sao?"

Trương Diệp khẽ mỉm cười, vẻ mặt quyến luyến không thôi, lại vô cớ khiến người lạnh lẽo.

Hắn đến gần tai Lâm Hòa, lắc đầu rồi dịu dàng nói: ""— Anh yêu em."

Lâm Hòa hơi trợn mắt, tựa như không thể hiểu nổi câu nói của hắn, Trương Diệp cười càng tươi, từ từ xoa má cậu, hoàn toàn không làm lơ sự giãy giụa yếu ớt của cậu, ép cậu ngẩng đầu nhìn hắn.

"Em nhớ rồi à."

Cơ thể Lâm Hòa run rẩy không thôi, muốn lui về sau theo bản năng.

"Xin lỗi... Lúc ấy tôi không cố ý."

Lúc đó, cậu đã chịu đủ sự cô lập của mọi người, cho nên mới tìm Trương Diệp, người bị cô lập giống như cậu để sưởi ấm, thật ra cậu chỉ coi hắn là công cụ lợi dụng.

Không ngờ sau này bạn cùng lớp sẽ chủ động muốn kết bạn với cậu, cậu đã bỏ rơi người bạn duy nhất của mình, Trương Diệp. Sau đó cậu thường gặp hắn đứng ở hành lang trường, luôn cúi đầu, càng trầm mặc hơn trước kia, cảm thấy áy náy, nhưng cậu lại sợ trở thành người ngoài trong lớp, không đáng nói.

Mặc dù mọi thứ dường như đã trở lại bình thường, tuy nhiên Lâm Hòa biết hắn luôn nhìn cậu.

Sau khi hắn chuyển trường, cậu nghe được tin này, như trút được gánh nặng trong lòng, rốt cuộc không còn bị hành hạ bởi ánh mắt đó nữa, vừa cảm thấy may mắn vừa cảm thấy xấu hổ.

Sau đó cậu cũng dần quen đi hình dáng của hắn, người xuất hiện trong năm tháng qua cũng chỉ là người qua đường của nhau trong cuộc đời.

Cậu hoàn toàn không ngờ sẽ có một ngày gặp lại hắn, còn là hình thức như vậy.

Trương Diệp hơi nheo mắt, tay dần dời xuống, chạm vào môi của Lâm Hòa, nhẹ nhàng vuốt ve, chậm rãi nói: "Anh chưa bao giờ trách em."

Lâm Hòa ngây người.

Trương Diệp hơi cong môi cười nói: "Anh chỉ sợ."

Lâm Hòa nói: ".... Sợ cái gì?"

Trương Diệp thu tay, nhìn lòng bàn tay của mình, rồi dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi mồ hôi lạnh trên mặt Lâm Hòa, khẽ cười.

Lâm Hòa bị tiếng cười của hắn làm cho da đầu tê dại, trong lòng có chút hoảng hốt.

Trương Diệp lẳng lặng nhìn chằm chằm cậu, một lúc lâu, mới nói: "Anh chỉ sợ em lại bỏ rơi anh một lần nữa."

Môi Lâm Hòa khẽ run, "Nên anh lừa gạt tôi, đóng giả một người khác để tiếp cận tôi, người luôn âm thầm theo dõi tôi rõ ràng là anh, tôi lại ngu ngốc vào nhà anh ở."

Lâm Hòa càng nói càng mất khống chế, khuôn mặt không còn giọt máu, giọng nói không tự chủ nâng cao.

Người này quả là kẻ điên, điên cuồng theo dõi người khác, lại làm ra nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi này.

Trương Diệp vô biểu tình nhìn bộ dáng mất khống chế của cậu, im lặng không nói.

Lâm Hòa vừa giãy giụa vừa lui về sau, muốn xông ra cửa, cơ thể cậu cũng đang khẽ run.

Trương Diệp không chút hoảng loạn, chậm rãi đi theo di chuyển của Lâm Hòa, đến khi đến trước cửa, mới chậm rãi ngồi xuống, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.

"Đừng rời khỏi anh."

Lâm Hòa che gương mặt tái nhợt của mình, cơ thể hơi run, chỉ hận không thể cuộn thành một cục.

Trương Diệp vuốt ve tóc của Lâm Hòa, đôi môi lạnh lẽo in lên trán cậu, thấp giọng nói: "Không phải lúc ở với anh, em rất vui vẻ sao?"

Cơ thể của Lâm Hòa cũng dừng run rẩy, hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trương Diệp, cắn môi dưới không còn chút máu, không nói gì.

Trong mắt Trương Diệp xuất hiện vài ý cười, ôn nhu nói: "Anh vẫn là học trưởng của em, em đừng suy nghĩ gì nữa, mọi thứ đều không thay đổi."

Nói xong, ôm cậu chặt hơn vào lòng, lực độ của tay như muốn đem cậu nhập vào trong xương máu vậy.

— lần này sẽ không để em rời bỏ anh, nhất định là không.

~Hết chương 16~