Chương 8

Những ngày thong thả nhàn nhã, ăn ngủ chờ chết như heo cứ thế trôi qua. Thế nhưng sóng ngầm tại nơi hai nhân vật chính của chúng ta – một chẳng biết gì hết, một thì biết nhưng cũng coi nhưng không có – đang mãnh liệt chuyển động.

Thẩm Nam chỉ nhận ra việc này từ một chuyện như sau:

Ly Ly gọi điện cho cậu nói: “Thẩm… anh… quả nhiên anh đã chăn được Bắc gia rồi.”

Thẩm Nam… phát cuồng tại chỗ.

Mồi lửa lúc đầu là cái dòng Mạc Bắc tiện tay gõ trên mạng: “Gia đã có chủ.”

Đối với một vị đại gia được coi như là thần trong một cái xã hội nho nhỏ thì, mấy năm qua số người rồng rắn nối tiếp nhau, nói thẳng nói ngầm, nịnh hót lấy lòng, bắt quàng làm họ, ôm chân dựa dẫm, mồi chài quyến rũ không hề ít. Người thử có, người đùa có, mà người thật sự mơ ước điều đó lại càng có. Thái độ của Mạc Bắc từ trước đến nay đều là: già trẻ lớn bé, ai cũng như nhau; mồi chài xin cứ việc, muốn tới… vậy bái bai. Thực ra thì, với những người chủ động lại gần vây quanh y, y sẽ không cự tuyệt thẳng thừng, muốn dấn lại gần hơn, y cũng coi như không biết. Lần sau gặp mặt, lại một câu muôn thuở: “Già rồi trí nhớ kém, ai đây ta~”. Một câu thôi không biết đã làm tan nát bao nhiêu trái tim pha lê mong manh yếu ớt của các fan hâm mộ. Có mấy anti-fan của y đem chuyện này ra nói, xỉa xói y ‘giả vờ’ kinh quá. Xin lỗi, đại gia đây không nhớ thật mà, mà có nhớ ra đại gia nói không ai làm gì được đại gia.

Nhưng dù nói thế nào, về bản chất, Mạc Bắc vẫn chỉ là một thằng nhóc đơn thuần, cẩn thận lại bảo thủ.

Một Mạc Bắc lạnh lùng, chơi game kết hôn với người khác thôi cũng đều không thích đột nhiên lại nói mình đã có chủ. Chả trách tiểu vũ trụ của quần chúng nhân dân cứ thế mà bộc phát liên tục, cả người rừng rực tinh thần đi… hóng chuyện.

Cúp máy, Thẩm Nam yên lặng nhìn Mạc Bắc. Y đeo headphone ngồi lướt diễn đàn, hai tay thoăn thoắt gõ bàn phím, vẻ mặt bình lặng thong dong – nếu không tính đoạn thỉnh thoảng y lại cười ngớ ngẩn…

Thừa dịp Mạc Bắc đi nấu cơm, Thẩm Nam ngồi vào máy. Thằng nhóc này từ trước đến nay vốn xử sự theo kiểu anh đây quân tử, chưa bao giờ thay đổi, đứng dậy ra ngoài, màn hình còn chẳng thèm tắt nói gì đến chuyện tắt máy.

Nhìn qua hẳn là trang cá nhân của một nick trong diễn dàn, lúc này comment đang tăng lên liên tục. Cả đống comment trang đầu phía sau đều có một chữ ‘New’ nho nhỏ.

Bắc gia có chủ rồi sao!? Thực hư thế nào? Người ta muốn biết~~~

A… ơ… u… ư… người ta tan nát hết cả cõi lòng rồi nè~~~

Bắc gia quả nhiên là uke!!!

Tự tiện bỏ đội thật đáng xấu hổ a~!!!

Muốn biết sự thật! Muốn nhìn ảnh!! Muốn gặp mặt!!!

Người ta chưa bỏ ý định đâu! Muốn bái kiến Chính cung nương nương~~~

Hot New! Sự thật bên trong “Gia đã có chủ. Thí chủ xin hãy tự trọng”. Kèm theo ảnh!

Xin xác nhận! Bắc gia, anh có chủ rồi sao?

Ngay cả Bắc gia cũng có ‘tình yêu’ rồi. Oaaaaa…

……

Tùy tiện mở mấy cái comment ra xem, không ngờ Mạc Bắc đều trả lời tất, cực kỳ ngắn gọn và thống nhất:

Cái nào muốn xác nhận chứng thực: E hèm, hừ~ = w =+

Cái nào muốn biết sự thật, ảnh iếc: Ứ cho bọn bây hay ~~~(=▽=)~~~

Còn lại: Tự trọng đi, tự trọng chút đi = . = Con nít ranh ra chỗ khác chơi ~/(╯3╰)/~

Mấy câu trả lời ngắn ngủn không rõ đầu đuôi như thế hiển nhiên không thể thỏa mãn nhu cầu… hóng chuyện của nhân dân, mấy cái bình luận theo đuôi đằng sau nhiều vô số, mênh mông bát ngát luôn. Đáng tiếc, tất cả đều bị Mạc Bắc vô thị hết. Hình như mỗi cái comment, Mạc Bắc chỉ trả lời 1 lần.

Gân xanh gân trắng nổi đầy đầu Thẩm Nam.

Chuyện qué gì thế này!?

Ăn tối xong, Thẩm Nam bỏ bát đũa lại cho Mạc Bắc rửa, còn mình thì chạy thẳng đến Bar HEY.

Vừa nhìn thấy cậu, Ly Ly đã nở một nụ cười nham nhở kiểu ‘giấu làm gì, bạn đây biết hết rồi’ làm Thẩm Nam nhịn không nổi, vớ lấy cái giẻ lau quăng thẳng vào mặt cậu.

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Thẩm Nam đến giờ vẫn còn lơ mơ chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo gì sất.

Ly Ly lại tỏ vẻ trình hiểu biết + tiếp nhận của mình hơi bị cao: “Bản thân Bắc gia cũng thừa nhận rồi mà, mày còn tưởng thế này là thế nào nữa?”

“Đầu tiên, sao mày biết là tao?” Thẩm Nam giơ ngón trỏ lên.

Ly Ly lườm cậu khinh bỉ: “Bắc gia otaku chính hiệu, bên cạnh cậu ta ngoại trừ mày còn có ai khác đâu?”

Thẩm Nam cố gắng nuốt hai chữ “Tần Du” xuống, giơ tiếp ngón giữa lên: “Thứ hai, Mạc Bắc là straight đúng không?”

“Bị bẻ cong chứ sao.” Giọng Ly Ly vẫn thản nhiên như ruồi.

Thẩm Nam cúi đầu nốc rượu, tự hành hạ mình với mớ suy nghĩ rối bòng bong.

Nhưng Ly Ly vẫn chưa chịu buông tha cho Thẩm Nam. Cậu cố làm vẻ cao thâm khó lường, trầm giọng thì thầm: “Mày biết không? Bắc gia vẫn còn zin nha~~~”

“……”

“Biết tại sao không ~?”

Thẩm Nam nhớ có lần Mạc Bắc nói ‘Người yêu lý tưởng đều nằm trong HDD hết’. Cười! Hình như bọn Otaku đều thế cả.

“Đấy là EQ cậu ta thấp!” Ly Ly dùng cả hai tay túm đầu Thẩm Nam dậy, nhìn thẳng vào mắt cậu: “Tao nói cho mày biết, bởi vì anh cậu ấy là một thằng biếи ŧɦái! Mày chú ý cho tao! Cẩn – thận – Tần – Du!”

Thẩm Nam xoa xoa mặt, rốt cục cũng phun ra được cái câu cậu nhịn suốt từ nãy đến giờ: “Tao nghĩ, người cần phải cẩn thận Tần Du không phải tao, mà là Mạc Bắc!”

Ly Ly nhíu nhíu mày: “Ý~~ mày cũng phát hiện rồi hả?”

Thẩm Nam giờ rất muốn tìm một bức tường nào đó ngồi cào cào. Mịe! Trừ phi tao mù lòa câm điếc mới không phát hiện được sự thật mười mươi như thế!

“Tao bảo này, mày nhìn Bắc gia đi! Đẹp trai này, tốt bụng này, giỏi võ này… Chăm chỉ làm việc này, hiền lành ôn nhu này, lại còn có thể chăm sóc người khác nữa. Một người tốt như vầy đặt đâu cũng có người cướp lấy, đúng không? Nhưng tại sao đến giờ này vẫn là trai tân?”

Thẩm Nam câm lặng chịu đựng, cố gắng không móc mỉa lại. Sao Ly Ly có thể nhìn cái khuôn mặt tầm tầm bậc trung của Mạc Bắc thành ‘đẹp giai’ vậy trời? Tiếp tục ngồi nghe Ly Ly thao thao bất tuyệt.

“Một phần là do bản thân cậu ấy cũng hơi… chậm hiểu thật, nhưng mà Tần Du cũng không ít lần thọc gậy bánh xe! Người nào hơi lại gần một chút, tỏ ý có cảm tình với cậu ta mà tính tình cũng dễ chịu thì y như rằng, không sớm thì muộn cũng bị Tần Du đá bay!” Ly Ly thở hổn hển, vỗ đét một cái xuống mặt quầy bar: “Tần Du để ý đến cậu em trai này của hắn đâu chỉ mới một hai ngày đâu!”

Thẩm Nam chẳng hề nghi ngờ gì cái kết luận này. Cậu chỉ cảm thấy kỳ quái là, với điều kiện của Tần Du, về cơ bản thì thiên thời địa lợi nhân hòa đều có đủ, làm sao mà đến bây giờ, muốn vào nhà thì phải cạy cửa, muốn đùa giỡn phải chuốc say trước đã. Túm lại là vẫn loanh quanh ngoài vòng gửi xe.

“Ai bảo hắn cứ ỉm trong lòng làm chi.” Ly Ly ╮(╯▽╰)╭ “Bắc gia chậm hiểu đến mức độ này cũng đáng đời hắn.” Giọng điệu đầy vẻ ‘vui trên sự đau khổ của người khác’.

“Mày nghĩ thử xem, một thằng Otaku hơn 20 tuổi vẫn còn là trai tân, EQ của nó liệu có thể cao đến đâu?”

Thẩm Nam trằn trọc cả đêm.

Cậu cứ cảm thấy chuyện này… chẳng hay ho gì cả.

Mạc Bắc vẫn chỉ là một thằng trẻ con ngây ngô kém cậu những năm tuổi, hơn nữa lại còn là straight.

Straight… đâu phải cứ bảo bẻ cong là cong ngay được đâu. Với lại, nếu cậu ấy có chút khuynh hướng đồng tính thôi thì đã bị Tần Du xơi sạch sẽ từ đời nào rồi.

Thật tình thì, Mạc Bắc tốt thật đấy, nhưng cũng không đến mức như Ly Ly nói, mặt nào cũng hoàn hảo: tính cách hơi âm trầm, cũng hay để bụng, thỉnh thoảng lại lên cơn tưng tửng, diện mạo thế nào không quan trọng, điểm cốt yếu là cậu ta làm nghề này, cũng chỉ đủ lo tiền sinh hoạt cho bản thân, mấy món đồ ngoại ngạch vừa tốn thời gian lại cũng không ổn định, lúc có lúc không. Bản thân cậu ấy có thể thỏa mãn với tình trạng hiện tại nhưng với cái điều kiện dở dở ương ương này mà muốn tìm một cô gái tốt, hợp ý, có thể chung sống được thì… Thẩm Nam cảm thấy cũng khó khăn ghê lắm á~

Đương nhiên, đối với Thẩm Nam mà nói, chuyện đó không phải là vấn đề – cái khoản cậu cầm đi, cộng thêm với số tiền cậu chắt chiu dành dụm trong bốn năm làm việc, cũng đủ cho cậu sống thoải mái đến hết đời mà còn có thể nuôi thêm một miệng ăn nữa.

Nhưng mà cậu không thể cứ như vậy lon ton đến gặp Mạc Bắc thỏ thẻ: Bắc à, chúng ta chung sống với nhau đi!

Bởi vì… cậu không yêu Mạc Bắc.

Khi ở cùng Mạc Bắc, cậu cảm thấy rất thoải mái, rất tự tại, thậm chí có thể nói Thẩm Nam hưởng thụ khoảng thời gian này, mặc dù thỉnh thoảng lại có những cơn tưng tửng bất chợt nhưng cũng không phải là không thể chấp nhận được. Nếu cuộc sống cứ tiếp diễn như vậy… bất tri bất giác… vài tháng… vài năm… trôi qua… Nghĩ đến đây Thẩm Nam thấy, như thế chẳng có gì là không tốt cả. Bản thân cậu vốn thuộc tuýp người thích thảnh thơi an nhàn.

Nhưng… ‘yêu’ là cảm giác như thế nào?

Trước kia, khi còn cặp với Giang An, lúc đó chỉ nghĩ đến tên hắn thôi, cậu đã cảm thấy một cảm xúc thật mềm mại, chua chua ngọt ngọt lan tỏa tận đáy lòng, vừa nhìn vào mắt hắn là toàn thân như bị điện giật, không có lúc nào không muốn ở cùng một chỗ với hắn, muốn gần hắn thêm một chút, rồi lại thêm một chút, hận không thể dính lấy nhau như hình với bóng, chẳng ai tách ra khỏi ai được.

Mặc dù cái cảm giác này giờ đây là dần phai nhạt, nhưng cậu biết, cậu yêu Giang An, ít nhất thì cũng đã từng như thế.

Nhưng với Mạc Bắc thì lại không phải như vậy.

Mạc Bắc… Thẩm Nam cảm thấy bởi vì hai người bọn họ ở cùng nhau suốt ngày, lại tâm đầu ý hợp nên mới khiến y sinh ra ảo giác… mà cũng có thể là do như Ly Ly nói, y vốn chẳng có tí kinh nghiệm tình yêu tình báo gì cả, EQ lại hơi thấp…

Khiến một thằng trẻ con có ảo tưởng như vậy, bẻ cong một thằng straight mình không yêu… Điều đó làm Thẩm Nam cảm thấy mình đang phạm tội.

Cậu nghĩ có lẽ hai người nên tỉnh táo lại, hoặc phải nói nên xa nhau một chút.

Quyết định xong, có vẻ như lương tâm cũng đỡ bứt rứt phần nào, Thẩm Nam ngủ thẳng một mạch từ lúc tờ mờ sáng cho đến khi mặt trời khuất bóng. Ba tháng nay… lần đầu tiên… cậu ở nhà cả ngày.

Mười mấy ngày kế tiếp, Thẩm Nam không hề lên lầu một bước.

Rúc trong nhà, dọn dẹp, đọc sách, lên mạng, tự nấu tự ăn, đi siêu thị hay ra ngoài tản bộ đều cố ý đi vào buổi sáng, để tránh Mạc Bắc, y có thói quen đến chiều mới ra khỏi cửa.

Hơn tuần nay, cậu sống cứ như là đang ngược đãi bản thân.

Đồ ăn không ngon, tốc độ mạng chậm như rùa bò, đầu sách có thể đọc không nhiều, nhà không đủ ấm lại thiếu hơi người, hơn nữa còn yên lặng đến rợn người, mở nhạc lên thì lại cảm thấy ồn.

Đúng là bị chiều quá hóa hư rồi. Thẩm Nam không nhịn được xỉa xói bản thân.

Mạc Bắc chẳng chủ động đến tìm cậu. Mười mấy ngày nay, cậu sống yên lặng quá nên ngày có vẻ dài hơn bình thường.

Cho đến khi Thẩm Nam cảm thấy xa thế đủ rồi, mà cũng có thể là yên lặng chịu đựng một mình hết nổi rồi, cậu mới lên gõ cửa nhà Mạc Bắc.

Vừa nhìn thấy cậu, hai mắt Mạc Bắc bắt đầu lóe sáng cứ như thể được cắm điện, lấp lánh lung linh đến độ Thẩm Nam không dám nhìn thẳng vào.

Vốn định đến hai mặt một lời giải quyết cho xong, kết quả cậu vừa ngồi xuống, Mạc Bắc đã bắt đầu gãi đầu gãi tai: “Không biết hôm nay anh đến, nhà chẳng có thứ gì… cùng đi siêu thị không?”

Thẩm Nam muốn nói ngồi xuống nói chuyện cái đã, mở mồm ra lại thành: “Anh nghỉ chút, em tự đi đi.”

Mạc Bắc lăng xăng chạy ra ngoài. Thẩm Nam giờ muốn vả cho mình hai cái chết luôn cho rồi…

Đi đi lại lại trong nhà, gần nửa tháng không tới, nơi này cũng chẳng thay đổi gì, chỉ hơi bụi hơn một chút. Chắc là do Mạc Bắc cứ ở ru rú trong phòng ngủ, không ra ngoài thu dọn. Vào phòng bếp, nhìn xoong chảo bát đũa bị phủ một lớp bụi mờ, Thẩm Nam mở cả tủ bếp lẫn tủ lạnh ra xem. Quả nhiên, trong đó chất đầy các loại mỳ ăn liền và đồ ăn sẵn đông lạnh. Nhớ lúc đầu khi cậu vẫn còn chưa đến đây ăn chực, Mạc Bắc hình như cũng chỉ chén đồ ăn vặt hay cơm hộp bên ngoài cho qua ngày. Thẩm Nam không nhịn được chau mày.

Mạc Bắc mua đồ về xong liền vào phòng bếp nấu nướng. Thẩm Nam hỏi y sao bình thường không nấu cơm. Y đáp thản nhiên như không: chẳng có ai ăn cùng nên lười nấu, làm Thẩm Nam nghẹn họng không hỏi thêm câu nào nữa.

Bữa tối vẫn chẳng khác trước là bao, hai rau một canh thêm món thịt vác từ siêu thị về, tất cả đều là những món Thẩm Nam thích ăn. Nói đến chuyện này, hình như Mạc Bắc chỉ cần một tuần là đã biết khẩu vị của cậu như thế nào, thích ăn món gì. Sau này, mặc dù không phải bữa nào cũng chăm chăm dựa theo khẩu vị của cậu mà nấu nhưng cho tới bây giờ, trên bàn ăn chưa bao giờ xuất hiện món nào cậu không thích.

Hình như Mạc Bắc không định hỏi cậu sao thời gian dài như vậy không có đến chơi, Thẩm Nam đành phải tự khơi chuyện. Nhịn đến hết bữa cơm, Thẩm Nam rốt cuộc cũng hỏi:

“Nghe nói… em có chủ rồi hả?”

Mạc Bắc chỉ ‘A’ một tiếng rồi mím môi không nói gì, chỉ nhìn cậu chớp chớp, nhìn khuôn mặt trắng nõn của cậu trước mắt y dần dần chuyển từ hồng nhạt sang ửng đỏ rồi đỏ tưng bừng, môi mấp máy: “Anh… biết rồi à…” – /// –

“Là anh?” Thẩm Nam ngoài miệng thì hỏi xác nhận bên trong thì không ngừng rủa xả cái mặt đỏ tưng bừng đáng xấu hổ dễ gây hiểu nhầm kia của mình.

Mạc Bắc “Ừ” một tiếng, gật đầu, rút chìa khóa ra khỏi túi quần đưa cho cậu.

Thẩm Nam cầm lấy chìa khóa, tâm trạng rối rắm, ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cậu nói: “Anh là gay.”

“Em là con trai.” Mạc Bắc trả lời như vậy.

Lời thoại hình như phải đảo lại mới đúng.

“Nhưng không phải em nói mình là straight sao?” Nửa phút sau, Thẩm Nam mới mò được điểm chính yếu, lại mở miệng phản bác: “Em thích con gái mới đúng.”

“Vốn em cũng nghĩ mình là straight, nhưng về sau em thấy nếu là anh thì cũng tốt.” Mạc Bắc chăm chú đáp lại: “Nếu sống hợp với nhau thì nam cũng được.”

Thẩm Nam nhìn con mắt sáng ngời của y, do dự: “Em yêu anh sao?”

“Không biết, có lẽ em chưa từng yêu ai.” Mạc Bắc suy ngẫm rồi trả lời. “Nhưng em thích anh, có thể sống cùng với anh là tốt rồi.”

“Chuyện này không đơn giản như vậy đâu.” Thẩm Nam bỗng cảm thấy chẳng có tí sức lực nào cả. “Anh muốn nói, em xác định mình thực sự có hứng thú với đàn ông sao?”

“Em nghĩ…” Mạc Bắc vô thức liếʍ liếʍ mép. “Chúng ta có thể thử xem sao?”

Cậu nhìn Thẩm Nam, đôi mắt lại sáng hơn một chút:

“Ôm anh cảm giác cũng không tệ.”

Thẩm Nam chạy mất tăm.



Pê ẹt: “Bắc gia bị bẻ cong rồi!” Sao không ai lập topic có title này nhỉ? (*≧▽≦)

Mình thích sự thẳng thắng của tiểu Bắc. Thích là thích thôi, sống hợp với nhau là tốt rồi ( ´ ▽ ` )ノ

Uhm, mình recommend vừa đọc chương này vừa nghe “What is love” của Jennifer Lopez, cảm thấy khá hợp (^_-)☆