Quyển 2 - Chương 21: Mỏng manh

Gió nhẹ nhàng vung lên bạch sắc sa mạn, phản phất như đã ngàn ngày, trăng lạnh nhô lên cao, gió mát thổi vạn lý, trong viện, nhất trì bạch liên yêu kiều đứng thẳng, hương thơm nhàn nhạt theo gió vào phòng, hòa quyện cùng mùi hương của cây phật thủ lan tỏa khắp nơi.

Trữ Hoài Tĩnh tựu như tên của hắn giống nhau, mắt phượng dài nhỏ chăm chú nhìn vào Trữ Giác Phi, thâm tình lưu luyến đều khắc thật sâu trên gương mặt này, làm cho người ta cảm thấy nhàn nhạt đau đớn, nhàn nhạt tiếc thương. Chớp mắt một cái đều đã vạn năm!

Trữ Hoài Tĩnh vẫn nắm chặt bàn tay của Trữ Giác Phi, hắn sợ một khi mình buông lỏng thì sẽ không nắm lại được nữa, sống uổng thời gian hai mươi năm, hiện tại có đúng hay không nên trở về như cũ?

Không khí đột nhiên có chút động, mí mắt của Trữ Giác Phi nháy nháy rồi chậm rãi mở ra, nhãn thần có chút mơ hồ, mang theo một tia mệt mỏi rã rời.

Trữ Hoài Tĩnh đột nhiên câu dẫn khóe môi, mặc dù không phải lần đầu thấy Trữ Giác Phi như vậy nhưng là cũng cũng đã thật lâu, tất cả tựa hồ đều như lúc xưa. Không có bất luận biến hóa gì.

“Ngươi tỉnh?”

Trữ Giác Phi thấy rõ người ngồi bên cạnh, hắn đột nhiên giãy khỏi tay của Trữ Hoài Tĩnh, đôi mày bất giác nhíu chặt: “Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?”

“Ngươi còn nhớ rõ ngươi giúp ta cản lại ngân châm của Triệu Ngôn Chi không?” Trữ Hoài Tĩnh kiến Trữ Giác Phi nhíu mày liền có chút vô thố hỏi.

Trữ Giác Phi trầm tư một hồi liền thuyết: “Ta biết, không có việc gì thì ngươi mau ra ngoài đi.”

Trữ Hoài Tĩnh không nghĩ đến Trữ Giác Phi lại ngang nhiên nói như vậy, hắn biết mình sai thế nhưng tâm vẫn có chút đau đớn: “Ta điều không phải cố ý gạt ngươi…”

“Ta nghĩ yên lặng một chút, ngươi trước đi ra ngoài đi.” Trữ Giác Phi trở mình, đưa lưng về phía Trữ Hoài Tĩnh, không thèm nói tiếp.

Trữ Hoài Tĩnh muốn nói gì đó lại thôi, vẫn là nên ngậm miệng, hắn chậm rãi đứng lên, ly khai gian phòng, bạch sắc bố y đứng giữa đêm tối thoạt nhìn có chút bắt mắt, vóc người thon gầy lại càng trở nên đơn bạc, tựa hồ chỉ cần đẩy nhẹ liền có thể ngã gục.

Bên ngoài gió lạnh, hoa hoa tác hưởng, Trữ Hoài Tĩnh đến bên liên trì, hắn gồi trên thềm gạch, lá sen theo gió chập chờn nhưng vẫn giang rộng như muốn che chắn gió vũ cho đóa hoa bên trong.

Gió thổi tung vạt áo, những lọn tóc đen dài cùng trở nên mất trật tự, khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc, ngón tay nhè nhẹ đè lại ngực trái, bên trong như có cái gì đè lên tâm hắn.

“Ba, con thích ba.” Trương Hữu Trữ nay đã trở thành một thiếu niên, hắn hướng Trương Tĩnh Phong đang định ra ngoài mà hô.

“Ba cũng thích con.” Trương Tĩnh Phong tựa như chỉ nói cho có lệ.

Trương Hữu Trữ đi đến bên cạnh Trương Tĩnh Phong, hắn xuất ra dũng khí mà thuyết: “Con nói thích ba đều không phải cái dạng này, không phải là tình cảm của một đứa con đối với ba mình, con là yêu ba a!”

Trương Tĩnh Phong có chút không dám tin, thân thể hắn trở nên cứng ngắc, thời gian phảng phất trôi qua nhất khắc, hắn đi đến bên cạnh Trương Hữu Trữ mà sủng nịch nhu nhu mái tóc: “Sỏa nhi, nói cài gì ni? Ba phải đi làm đây, có chuyện gì thì kêu mẹ, không nên suy nghĩ miên man!”

Trương Hữu Trữ đột nhiên ôm chầm thắt lưng của Trương Tĩnh Phong mà hô: “Ba, ba đừng đi, con thực sư thích ba, con không có suy nghĩ miên man, con đã không còn là một đứa nhỏ, vì sao không tin con ni?”

“Hữu Trữ, buông tay!”

“Không buông!”

Trương Tĩnh Phong đột nhiên xoay người, vung lên bàn tay, một tiếng vang lan khắp căn phòng, hắn thật lớn tiếng đóng cửa.

Trương Hữu Trữ ôm mặt, ngồi bệt xuống đất: “Con thực thích ba a…”

Những ký ức đột nhiên tràn ngập, tâm tình tựa hồ đều đã chết lặng, không còn thuộc về chính mình, dường như chỉ có hơi thở này là thứ duy nhất chứnh minh chính mình còn sống.

Ánh trăng đột nhiên tiêu thất tại trời, không gian thoáng cái tối sầm, chốc lát cuồng phong gào thét, mưa to tầm tả rơi xuống, đánh vào bên người Trữ Hoài Tĩnh, liên hoa trở nên chìm nổi, tựu như tâm tính phập phồng của hắn.

Mưa rơi gió thổi này là vì ai?
class="adsbygoogle"