Chương 17: Chương 17

Chap 17 : Cầu vòng sau cơn giông

‘’ Mời tất cả hành khách lên máy bay XX , chuyến bay từ Việt Nam sang Mỹ chuẩn bi cất cánh , XIN NHẮC LẠI : Mời tất cả …..

Ông nội hắn & Jani bước vào cửa máy bay , cả 2 cùng ngồi ở dãy ghế đầu .

Máy bay được khởi động nhanh chóng & cất cánh bay lên ko trung ….

“ Cháu chào ông , chắc hẳn ông đã biết cháu là ai rồi nhỉ ? Dù thế nào đi chăng nữa , cháu nhất quyết bảo vệ đứa em gái của mình cho đến cùng . Có lẽ ông đã lầm khi làm như vậy rồi đấy . Trong tình yêu , nếu cả 2 ko yêu nhau , thì ko hạnh phúc đâu ông à ! Nếu lúc đó , bà cháu chọn ông , ông nghĩ , liệu có hạnh phúc ko khi nhìn người này mà cứ luôn nhớ về người kia , rồi ông có hạnh phúc ko khi bà ấy ko hạnh phúc ? Cũng như mẹ cháu , nếu ko hạnh phúc , mẹ cháu sẽ ko cười lúc ra đi mãi mãi đâu ? Ông đừng mù quáng nữa . Cháu hiểu , cháu biết rất rõ cảm giác của ông , yêu mà ko được đáp trả , đau lắm chứ ! Nhưng cháu ko như ông , cháu biết chấp nhận sự thật , đứng dậy sau nỗi đau . Có thứ tình yêu gọi là hi sinh ông à ? ….”

Ngồi trên máy bay , từng lời nói của Nhật Lâm cứ ùa về trog đầu ông , 1 giọt nước mặn mặn khẽ rơi trên khuôn mặt gầy guộc , nhăn nhúm . Từ đầu , ông đã sai khi ko suy nghĩ chính chắn như Nhật Lâm . Ông thấy mình thật hổ thẹn , ông ko đứng dậy sau nỗi đau mà chỉ biết thù hận mù quáng , làm những chuyện ko hay ho gì ? Từ nay , sau chuyến bay này , ông sẽ thay đổi , thay đổi tất cả .

Ông mỉm cười , 1 nụ cười hạnh phúc mà chỉ bây giờ mới có , & ông thầm cầu chúc cho Nhật Lâm mau chóng tỉnh lại để chăm sóc cho đứa em gái nhỏ ….

1 tuần sau :

Kỳ thi học kỳ I đang diễn ra

Môn thi cuối cùng là môn Toán , ‘’kẻ thù ko đội trời chung vs nó’’ , nhưng cũng may , nhờ mấy ôn tập vs hắn môn Toán mà hôm nay nó ‘’làm ăn trót lọt’’ , nói thì nói vậy thôi , nó chỉ biết là mình đã làm hết tất cả các câu có trog cái đề Toán , chứ còn đúng hay sai thì nó ko biết ….

Chuông hết giờ vang lên , vội cầm cái đề toán có chép lại bài giải trên tay , nó chạy đến phòng trưởng hội học sinh tìm ‘’thầy’’ xem nó làm đúng hay sai …

_’’ Hi , anh Kỳ Sơn ! ‘’ . Nó cười tươi rói khi thấy Kỳ Sơn trong phòng hội trưởng .

_’’ Em làm bài tốt chứ ? ‘’

Nó ko trả lời , chỉ cười trừ , nó đi tới chỗ hắn ngồi , cười tươi hơn khi nãy & nói:

_’’ Nè , anh coi giùm xem tôi giải đúng ko ? ‘’

Chìa cái đề Toán ra trước mặt hắn , nó thầm mong hắn nói là đúng hết .

Hắn đón cái đề từ tay nó , nhìn xăm soi 1 hồi lâu làm nó toát mồ hôi hột .

Sau 1 hồi ‘‘nghiên cứu’’ cái đề nó làm , hắn nhìn nó , tỏ vẻ xót xa rồi nói :

_’’ Sai hết ! ‘’

_’’ Sai ……hết sao ?? ‘’

2 từ ấy như quả tả mấy trăm tấn đang đè trên đầu nó , nó choáng váng , sao lại sai hết chứ ? Nếu vậy sao mà lên lớp nổi ?

Thấy nét mặt khó coi của nó , hắn bật cười & nói :

_’’ Ha ha ha … tôi đùa chút thôi , cô nghĩ sao vs tài năng ‘’trời phú’’ của tôi mà cô lại làm sai hết cho được chứ ? Chỉ sai 1 câu thôi ! ‘’

Nó bất động trước thái độ của hắn , cái tên trời đánh này , đưa nó xuống tận địa ngục rồi lại nâng lên thiên đàng . Nó đưa đôi mắt hình viên đạn sang nhìn hắn :

_’’ Sai 1 câu ? Thật ko ? ‘’

_’’ Thật ! ‘’

_’’ Sao lúc nãy anh nói sai hết ? ‘’

_’’ Lúc nãy tôi nhầm …! ‘’

_’’ Nhầm ? Hay quá ha , học giỏi vậy mà cũng nhầm sao ? ‘’ .

Lần này tới hắn đứng họng , nó đang ‘’trả thù’’ hắn đây mà !

_’’ Ăn mừng thôi ,Hoàng Linh được lên lớp rồi ! ‘’

Kỳ Sơn thấy ko khí ‘’ảm đạm’’ đánh liều chen vào làm dịu ko khí .

Rồi 2 ánh mắt rực lửa nhìn sang Kỳ Sơn , nó thì đạp vào chân phải của Kỳ Sơn , hắn thì đạp vào chân trái .

Kỳ Sơn hét lên & xoa 2 cái chân của mình , vẻ mặt đau khổ :

_’’ Làm gì vậy , đau chết được ‘’

Thấy ko thế ko được ‘’bình thường’’ Kỳ Sơn nhah trí đổi chủ đề ( vì ko muốn bị đạp oan uổn ^O^ )

_’’ Hôm nay vào thăm thằng Nhật Lâm sớm đi ! ‘’

Nhờ vậy mà ko khí bớt ‘’căng thẳng’’.

Cả 3 cùng thu xếp đồ & vào thăm Nhật Lâm .

Bác sĩ khám cho Nhật Lâm xong , bước ra mỉm cười vs nó & nói :

_’’ Tốt lắm , có thể sẽ tỉnh lại trog thời gian sắp tới .

Nó mừng quýnh lên ôm chầm lấy ông bác sĩ & cám ơn rối rít .

Ngồi cạnh Nhật Lâm , nó thấy gương mặt anh mình đã hồng hào trở lại .

_’’ Anh mau tỉnh lại đi , ko có anh , 2 tên kia cứ ăn hϊếp em hoài à ! ‘’

Nó nói nhỏ để 2 tên kia ko nghe thấy , nếu mà nghe là có chuyện ngay .

_’’ À , em đã dọn tới nhà tên cà chớn kia ở cho an toàn theo lời tên đó nói , con tiểu Linh Linh dạo này ăn nhiều lắm , nó tròn vo đáng yêu vô cùng , ….’’

_’’ Đúng rồi , tròn vo , đáng yêu lắm , y như em gái mày đó , ăn nhiều vô cùng , mày phải tỉnh lại để hùng tiền mua gạo vs tao nữa … ‘’ . Hắn xía vào khi nghe nó nói vs Nhật Lâm .

_’’ Gì ? Anh nói ai ăn nhiều hả ? ‘’

_’’ Ai ? Tôi nói ai ta ? Hình nhu7ai đang ngồi đây nè ! ‘’

_’’ Anh ….’’

_’’ Tôi sao ? ‘’

_’’ Anh …anh …đồ điên ! ‘’

_’’ Tôi điên ? Ê , Sơn , ở chung vs người điên chắc người đó cũng ko bình thường đâu nhỉ ? ‘’. Hắn way sang Kỳ Sơn để chọc tức nó

_’’ Ừ..mày nói cáí gì ? vậy tao chơi chung vs mày có sao ko ? ‘’

_’’ Ko , ở chung mới bị . ‘’

_’’ Anh ….

_’’ Sao ? Tôi thế nào ? Đẹp trai quá hả ? ‘’

_’’ Đẹp , đẹp lắm ! ‘’

_’’ Tôi biết mình có sức cuốn hút mà ! ‘’

_’’ Đẹp y như tiểu Linh Linh vậy á ! ‘’

Sau câu nói của nó , ko khí im lặng ….

1s

2s

3s

_’’ HA HAHAHA HAHAHAHAHAHA , mày đẹp giống con tiểu Linh Linh sao ? ha hahahahahahahaha ‘’

Kỳ Sơn ôm bụng cười tức tửi

_’’ hi hi , haha ha ..ha ha ‘’

1 tiếng cười khác chen vào , ko khí im lặng trở lại .

_’’ Ai mới cười vậy ? ‘’. Nó ngơ ngác nhìn hắn & Kỳ Sơn .

Cả 2 ra hiệu cho nó im lặng . Hắn giả vờ nói :

_’’ Haizz , lâu quá thằng Nhật Lâm chưa tỉnh nữa ! ‘’

_’’ Ờ , có khi phải mổ đấy nhỉ ? Vì cứ nằm bất tỉnh như vậy biết khi nào mới tỉnh .’’

_’’ Hay là bây giờ tao vs mày mổ nó luôn đi , xem bên trong đầu nó có chứa cái gì ? ‘’

_’’ Được đó , sẵn thực hành môn sinh học luôn ! ‘’

Rồi hắn & Kỳ Sơn tiến lại giường Nhật Lâm , ra hiệu cho nó đứng lên . Cả 2 cùng ngồi xuống giường .

_’’ Bắt đầu từ đâu đây ta ? ‘’ . Hắn xăm soi con dao gọt trái cây , nó tính ngăn lại nhưng được Kỳ Sơn ra hiệu nên đành đứng im xem 2 người họ làm gì …

_’’ Mổ từ trán xuống đi ! ‘’

_’’ Đúng ko đó ? Lỡ nó chết rồi sao ? ‘’

_’’ Chết sao được mà chết . Mình chỉ mổ ra để wan sát sọ người thôi , rồi may lại , gì đâu mà chết ! ‘’

_’’ Mổ rồi phải may nữa à ? Lắm chuyện vậy ! ‘’ . Hắn vờ nhăn mặt

_’’ À , có cách đơn giản hơn nè ! Mình mổ ra xem , xong rồi lấy keo 502 dán lại , khỏi rườm rà , lâu lắc ! ‘’. Kỳ Sơn nói = giọng thản nhiên

_’’ Ý hay , ý hay ! Nếu ko muốn chịu đau thì mở mắt đi ! ‘’

_’’ Trời , mày nói gì vậy , nó bất tỉnh 1 tuần nay rồi , sao mà tỉnh được chứ ? Mổ đi ! ‘’

_’’ Ok ! ‘’

Hắn & Kỳ Sơn khúc khích cười .

_’’ Tao mổ thật đấy ! Ráng chịu đau nha !

….

_’’ Ko cần mổ ! ‘’

Nhật Lâm mở mắt ra , đưa tay lấy đồ thở oxi ra .

_’’ Chịu dậy rồi hả ? Vậy ko cần mổ nữa ! ‘’. Hắn nham nhở nói .

_’’ Đúng là ko có gì wa mắt được tụi bây ! ‘’.

Nó ngơ ngác , ko hiểu gì hết , cứ đứng đó mà mở mắt trân trân .

Thấy nét mắt nó , hắn cố nhịn cười & nói :

_’’ Đồ ngốc , nó tỉnh từ lúc ông bác sĩ ra đó , nãy giờ nó đùa vs cô thôi ! ‘’

Đùa ?? Sao hôm nay nó bị nhiều người đùa thế nhỉ ?

Nhật Lâm đã tỉnh lại , nó vui lắm . Nhưng mấy tên này dám đùa vs nó , nó ko thể bỏ wa , nó tỏ ra vui vẻ đi tới chỗ chỗ Kỳ Sơn & ….đạp vào chân Kỳ Sơn 1 cái rõ đau rồi mỉm cười mà nó :

_’’ Xin lỗi , em ko thấy chân anh ! ‘’

Kỳ Sơn nhăn nhó ôm cái chân đau nói ko thành tiếng .

Hắn & Nhật Lâm ôm bụng cười khi thấy Kỳ Sơn như vậy .

Nó lại đi tới chỗ hắn , dậm vào chân hắn 1 cái thật mạnh rồi way sang cười toe :

_’’ A , đau ko ? Xin lỗi nha . Tôi cố ý đạp đấy ! ‘’

_’’ Cô ….cô …’’

Lần này tới lượt hắn nhăn nhó ôm chân mình .

Thấy nó ngồi xuống giường mình , Nhật Lâm ko cười nữa , cố làm mặt thỏ non :

_’’ Anh là người bệnh đấy ! ‘’

_’’ Ha ha , anh yên tâm , em ko đạp chân anh đâu ! ‘’

Rồi nó đưa tay mình , đấm vào 5 ngón tay của Nhật Lâm .

_’’ Aaa , đau anh , anh đang bị bệnh mà ? ‘’ . Nhật Lâm nhăn nhó la lên .

Nó cười tươi rói phán 1 câu :

_’’ Em chỉ nói là ko đạp chân anh thôi , chứ có nói ko đánh anh đâu ? Ai bảo anh hùa vs 2 tên đó gạt em . ‘’

Cả 3 tên đau khỗ đưa mắt nhìn nó .

Bầu trời trog xanh khoáng đãng . Ánh nắng rọi vào khung cửa sổ như đùa vui .

Hôm nay trời như đang mỉm cười , mang 1 màu hạnh phúc rọi xuống trần giang , ánh nắng bên khung cửa sỗ cũng mang màu hạnh phúc . Tất cả như đang vui mừng cùng 4 người , đang chìm ngập trog hạnh phúc ……..