"không
phải a, ở nước Mỹ, muốn nuôi sủng vật cần rất nhiều thủ tục rườm rà, mà Tiểu Mã lại là giống ngựa quý. Trước tiên cấn có giấy chứng nhận
đã
tiêm vắc-xin phòng bệnh, giấy chứng nhận
không
mắc bệnh truyền nhiễm gì, lại còn phải làm đơn nhận nuôi nữa......"
Đầu bên kia điện thoại, Đại Pháo cực lực muốn giải thích
rõ
ràng, nhưng Trầm Nghê Trần làm gì còn tâm tư để nghe
anh
nói
dông
nói
dài nữa chứ.
"Vậy cậu cứ làm đúng như họ
yêu
cầu! Vô luận như thế nào, tôi nhất định phải có được Tiểu Mã!"
nói
xong, Trầm Nghê Trần nhanh chóng cúp điện thoại.
Buổi tối 7 giờ. Cửa sau đội 21,
một
chiếc Audi nhìn quen mắt đâng đậu ở đây.
Trầm Nghê Trần
không
có xuống xe, ánh mắt chăm chú nhìn lên lầu 2, ký túc xá của nữ sinh. Ở đó có người con
gái
làm
anh
không
yên lòng.
Đêm trăng sáng, gió thu thổi
nhẹ, mang theo cái se lạnh của mùa thu.
Trầm Nghê Trần
đi
vào phòng đội, tìm gặp Vương Văn Yến. Sau đó
không
lâu, chợt nghe Vương Văn Yến ở phòng đội gọi lớn: "Nhị liên liên trưởng Mễ Kiều, xuống lầu gặp tôi! Nhị liên liên trưởng Mễ Kiều, xuống lầu gặp tôi!"
Trầm Nghê Trần lần đầu tiên có cảm giác bất an.
anh
lặng lẽ xuống xe, tránh ở đại sảnh, chỗ khuất cầu thang vì sợ Mễ Kiều vừa nhìn thấy liền bỏ chạy.
Nhưng mà, thông minh như Mễ Kiều
không
dễ bị mắc mưu.
cô
đứng
trên
cửa sổ lầu 2 nhìn thoáng qua
đã
thấy xe củaTrầm Nghê Trần đậu ở đó. Tin tức chiều nay làm
cô
không
biết phải đối mặt với
anh
như thế nào.
Hít sâu
một
hơi, Mễ Kiều xuống lầu. Có câu,
cô
rất muốn hỏi
anh.
Vừa qua
một
trận nôn,
cô
được bạn học dìu về giường nghỉ ngơi, đến giờ vẫn chưa ăn gì.
cô
dùng chăn lông che kín đầu, muốn đem mặt mình che lại, nhưng là cũng
không
có khóc.
Cơn đau bất chợt kéo đến làm
cô
thiếu chút nữa kêu lên.
cô
cuộn chặt mình trong chăn, chịu đựng
sự
khó chịu trong người. Khóe mắt hơi ẩm ướt, lại cắn môi tự nhắc nhở mình: Trời chưa sập, vẫn chưa đến lúc phải khóc!
Thân thể có chút mệt mỏi. Bước chân liêu siêu như muốn ngã.
cô
vừa mới
đi
xuống lâu, Trầm Nghê Trần liền vọt nhanh đến, cũng
không
sợ người khác nhìn thấy rồi bàn luận gì, bá đạo ôm lấy
cô
đi
thẳng ra xe. Cửa xe đóng lại, ngăn cách hai thế giới.
anh
kéo chăn trùm đầu
cô
xuống. Gương mặt nhợt nhạt
hiện
dần ra.
"Em chưa ăn cơm chiều?"
Trầm Nghê Trần vẫn ôn nhu quan tâm
cô, nắm
nhẹ
hai bàn tay
cô
trong tay mình.
Mễ Kiều cũng muốn hỏi
anh, giờ phút này như bị nghẹn trong cổ,
không
nói
được lên lời.
"Kiều Kiều, em hãy nghe
anh
nói,
hiện
tại
không
cần để ý người khác nghĩ như thế nào, thấy thế nào, chúng ta chỉ cần để ý chính mình, có được
không?"
Giọng điệu ôn nhu ấm áp, Mễ Kiều nâng mi mắt nhìn
anh.
anh
giống như thiên sứ
ẩn
thân trong ma quỷ, mỗi
một
câu,
một
lời
nói
của
anh
đều mê hoặc
cô, làm cho
cô
trầm luân cùng
anh
rơi vào địa ngục!
"Kiều Kiều, em làm sao vậy, có phải hay
không
không
thoải mái?"
Trầm Nghê Trần đưa tay đặt lên trán Mễ Kiều, thử lại thử, vẫn là lo lắng, nhéo nhéo cằm của
cô, nhìn ánh mắt
cô
ai oán, đôi môi khẽ nhếch lên.
Mễ Kiều trong lòng chua sót khôn cùng lan tràn.
anh
hỏi,
cô
có phải hay
không
không
thoải mái.
anh
nghĩ
cô
phát sốt, nhanh chóng muốn đo nhiệt độ cơ thể
cô.
Nhưng là,
cô
hiện
tại
không
chỉ thân thể
không
thoải mái, ngay cả trong lòng cũng
không
thoải mái. Chẳng lẽ chỉ có nhiệt độ cơ thể bình thường mới được coi là bình thường sao?
Thấy nàng
không
nói, Trầm Nghê Trần có chút hoảng.
"Hãy nghe
anh
nói, đó chỉ là hiểu lầm. Lúc đầu
anh
cũng
không
biết chuyện này. Ngày chúng ta
đi
lấy giấy chứng nhận kết hôn,
anh
nói
buổi tối có việc
sẽ
không
về trường đó, em có nhớ
không. Tối đó
anhđi
gặp mẹ em mới biết được. Nhưng lúc đó mọi chuyện
đã
muộn."
Ngón tay bị Trầm Nghê Trần nắm chặt có chút đau, nhưng lại làm cho Mễ Kiều cảm thấy thực chân
thật.
Bỗng nhiên,
một
giọt lệ theo khóe mắt
cô
chảy xuống. Những gì muốn hỏi, những gì tức giận đều theo gió bay
đi
mất.
"Em, đứa ngốc!"
Mễ Kiều khóc nức nở, đầu chôn trong lòng Trầm Nghê Trần, nước mắt cứ vậy tuôn rơi, thân hình yếu đuối run lên từng chập.
anh
vì sao
không
nói
cho
cô? Nếu
không
phải mẹ đến đây,
anh
còn tính
một
mình gánh chịu bí mật này bao lâu nữa?
"anh
tự cho là mình làm đúng! Ô ô~
anh
cho là
không
nói
cho em biết, em
sẽ
không
bị thương sao? Ô ô~
anh
là tên vô lại! Ô ô~"
Tràn đầy đau lòng.
Mễ Kiều
không
thể tưởng tượng được thời điểm Trầm Nghê Trần biết quan hệ của hai người là lσạи ɭυâи,
anh
đau khổ biết mấy. Vậy mà
anh
vẫn vì
cô
chịu đựng tất cả, vẫn giữ lời thề với
cô.
"Kiều Kiều, đừng khóc nữa,
anh
đưa em ra ngoài ăm cơm, em như vậy
không
ăn cơm
không
được."
Trầm Nghê Trần
nói
xong, đem
cô
ôm trong lòng
đi
ra.
Mễ Kiều
trên
mặt nước mắt nước mũi, tất cả đều lau khô
trên
người Trầm Nghê Trần. Chỉ có đôi mắt đỏ hồng, sưng vù cùng hơi thở mệt nhọc suy yếu.
Chuyện đến nước này rồi mà
anh
vẫn còn lo
cô
chưa ăn cơm sao?
"Chúng ta, chúng ta kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?"
Trong
không
gian
nhỏ
hẹp, Mễ Kiều bừng tỉnh chấn kinh, run nhè
nhẹ
lại nhu nhược thanh
âm,
một
chữ
một
chữ
nói
rõ
ràng. Đôi mắt hoa đào mở to, tràn đầy đầy kích động.
Trầm Nghê Trần thực hận
không
thể tự mình tát mình hai cái.
"Kiều Kiều,
anh
đã
có chủ ý, chỉ là chưa
nói
với em thôi.
anh
sẽ
đưa em
đi
xa nơi này."
nói
xong,
anh
mở ngăn
nhỏ
trong xe, lấy ra hộ chiếu, visa cùng vé máy
đi
Los Angeles của hai người cho
cô
xem.
"Lần trước, lúc chúng ta lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, mọi giấy tờ của em
anh
vẫn cầm. Này
một
tháng qua,
anh
luôn luôn chuẩn bị mọi thứ. Giấy tờ của em là do
anh
nhờ người quen làm hết.
anh
ở nước Mỹ
đã
chuẩn bị hết rồi, tài sản của
anh
ở trong nước
đã
bán hết. Chúng ta ở Mỹ sống thoải mái cũng được mấy chục năm. Hơn nữa
anh
có thể ra ngoài
đi
làm nữa mà."
Mễ Kiều có chút ngây ngốc, trợn mắt há mồm mà nghe
anh
nói.
"anh…
anh
muốn dẫn em bỏ trốn?"