Chương 18: Anh cũng nhìn thấy

"Phong ấn rốt cục giải khai rồi. . ." Lúc này, bà cụ u ám lên tiếng, thanh âm hoàn toàn không giống vừa rồi suy yếu vô lực, trở nên bén nhọn chói tai, "Tôi chờ bao nhiêu năm rồi. . . Rốt cục. . . Rốt cuộc đã tới ngày hôm nay ah. . ."

Tô Du Du trong đầu trống rỗng, chỉ có một ý niệm.

Chạy!

Cơ thể cô lắc lư, quay người muốn chạy.

Nhưng đã không còn kịp rồi.

Cái kia bà cụ cơ thể bỗng trở nên khỏe mạnh, từ trên mặt đất nhảy dựng lên, một phát bắt được cô.

Móng tay sắc nhọn, vo khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Du Du thành một nắm, luồng khí lạnh lẽo từ trên cánh tay truyền đến.

Cô toàn thân phát run, nhưng bắt buộc chính mình tỉnh táo lại.

Tô Du Du, không nên hoảng hốt. . . Nhanh nghĩ lại. . . Nhanh nghĩ lại bà bà trước kia nói qua cho cô, dùng cách gì để đuổi quỷ!

Bà bà đã từng nói qua. . . Quỷ đều sợ đồ vật mang dương khí... trên người nơi nào có dương khí nhiều nhất. . . Hình như là... máu. . . Đặc biệt là máu ở đầu lưỡi . . .

Đúng!

Máu ở đầu lưỡi!

Tô Du Du lúc này cũng không biết sức mạnh tàn nhẫn từ đâu tới, lại một ngụm mà cắn đầu lưỡi của mình, toàn thân đau đớn truyền đến, cơ thể phát run, nhưng cô lại bất chấp nhiều như vậy, phun bọt máu trong miệng hung hăng về phía bà cụ!

Bọt máu trúng giữa gương mặt bà cụ!



Bà cụ kia lập tức cứng đờ.

Thành công!

Nhưng Tô Du Du còn chưa kịp vui vẻ, đã nhìn thấy cái bà cụ kia lau sạch máu trên mặt, toàn bộ liếʍ sạch vị ngon.

Tô Du Du nổi da gà!

Chuyện... chuyện gì xảy ra... bà cụ này sao không sợ máu của cô một chút nào cả, dáng vẻ còn giống như rất thích?

Bà bà lừa người sao!

Cô tranh thủ thời gian lại muốn chạy, nhưng bà cụ kia động tác nhanh hơn, bắt lấy chân của cô.

"Chạy cái gì! Cô là con mồi của tôi!" Bà cụ nhe răng cười, nhào tới Tô Du Du, há miệng, lộ ra hàm răng nhọn.

Mắt thấy răng bà cụ sẽ xuyên qua cái cổ mảnh khảnh, cô sợ hãi nhắm mắt lại.

Nhưng trong dự đoán đau đớn cũng không phát sinh, trái lại, cô đột nhiên nghe thấy bà cụ kêu một tiếng.

Cô toàn thân run rẩy mở mắt ra, đã nhìn thấy bà cụ đã té trên mặt đất, đau đớn cuộn người lại.

Ngẩng đầu lên thì thấy một dáng người cao ngất, ngược chiều mà đến.

Thân hình cao lớn dưới ánh mặt trời kéo ra cái bóng thật dài, sắc mặt khuất bóng, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh như băng khiến lòng người run sợ.



Trì Tư Tước nhìn Tô Du Du co ro dưới đất, đáy mắt hiện lên lửa giận lạnh như băng.

"Trì Hạo đâu?" Giọng nói của hắn ở bên trong tràn đầy nguy hiểm.

Tô Du Du lúc này mới vội hồi phục tinh thần, run rẩy lắc đầu, "Tôi, tôi không biết. . ."

"Thiếu gia!"

Lúc này, cách đó không xa Trì Hạo cúp điện thoại bối rối đã chạy tới, nhìn thấy trên mặt đất một bà cụ đang giãy dụa, sắc mặt trắng nhợt, phốc đông mà quỳ xuống.

"Thiếu gia, là tôi sơ sót, xin ngài trách phạt!"

Trì Tư Tước nhìn cũng không nhìn hắn một cái, chỉ là xoay người, ôm Tô Du Du lên.

Tô Du Du hiện tại cả người vẫn còn lạnh run, co rúc ở trong ngực Trì Tư Tước, không kìm được cũng vòng ôm lấy hắn, như vậy cô mới an tâm một ít.

Trì Tư Tước đôi mắt sâu thêm.

Cô gái nhỏ trong ngực, mềm mại như vậy nhẹ như vậy, yếu ớt như vậy dường như hắn hơi dùng sức, có thể đem cô bóp chết.

"Không có việc gì rồi." Hắn thấp giọng mở miệng, thanh âm so với ngày thường mang nhiều thêm vài phần độ ấm, "Lão quỷ kia đã xử lý xong rồi."

Nghe được "Quỷ" cái chữ này, bả vai nhỏ của Tô Du Du lại run lên.

Cô run rẩy quay đầu, quả nhiên trông thấy trên mặt đất chính là bà cụ kia đã hấp hối, cuối cùng lại hóa thành một làn khói xanh tản ra.

Tô Du Du lúc này mới vội hồi phục tinh thần, bàn tay nhỏ bé bắt lấy cổ áo Trì Tư Tước, kích động nói: "Trì Tư Tước, anh. . . anh cũng thấy được?"