Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quốc Gia Từ Chối Bảo Vệ Em

Chương 5: Hắn , khó lường!

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ngươi…… Là

đang

nói

chuyện với ta sao?” A Yên nhút nhát sợ sệt hỏi

một

câu.

Cái đầu của pho tượng ngọc đặt

trên

bàn làm việc kia hừ lạnh

một

tiếng: “ Ngươi bị ngốc à,

không

phải

nói

với người

thì

là ai, chẳng lẽ

nói

với

hắn

?”


A Yên

đã

rất lâu rồi

không

có gặp qua đồng loại nào khác vì thế thời điểm vừa nghe thấy viên ngọc kia

nói

chuyện, nàng có chút

không

phản ứng kịp


“Làm sao vậy?” Tạ Minh Triết

đang

đem đồng hồ gỡ xuống cho tiện làm việc bỗng nghe thấy nàng lẩm bẩm cái gì đó mà

hắn

không

nghe



cho nên mở miệng hỏi


A Yên cũng

không

có dấu diếm,vươn tay

nhỏ

chỉ vào pho tượng ngọc bị chia thành 2 nửa kia, lại quay đầu lại nhìn

hắn

với đôi mắt tròn xoe sau đó

nói

: “Vị đại thúc kia

nói

với ta, bảo ngươi mau chóng đem đầu

hắn

gắn vào”


Tạ Minh Triệt nhìn chằm chằm vào pho tượng ngọc vừa mới được

một

nhà khảo cổ đưa đến để chữa trị, vẻ mặt có chút phức tạp.


A Yên “A”

một

tiếng,sợ

hắn

không

tin nên liền chạy đến bên mép bàn làm việc, kiễng chân lên

nói

với

hắn: “Là

thật

sự!”


Thế gian có linh, nhưng mà

không

phải bất kì vật gì cũng đều có thể sinh ra linh, muốn có linh

thì

cần phải may mắn, càng cần có thời gian. Muốn sinh ra linh đều phải trải qua trăm năm ngàn năm mài giũa, ngoài ra muốn hình thành còn phải dựa vào vận khí của chủ nhân nữa.


trên

thế gian này, có thể chân chính sinh ra linh tính

thì

đó là

thật

sự

phượng mao lông giác.


Bình thường những thứ khai quật ở mộ ra hoặc là đào được dưới đất lên mặc dù được trời ban cho vận khí của chủ nhân nhưng lại là

không

có biến ảo thành linh tính, chờ cơ hội hình thành

một

thân thể mới..


A Yên liếc mắt

một

cái liền nhận ra cái pho tượng ngọc này quanh thân đều bao phủ

một

tầng ánh sáng kim sắc nhàn nhạt, phải là vương hầu gia tộc mới có được khí vận như vậy.

nói

cách khác, vị ngọc tượng đại thúc này xuất thân từ vương hầu thế gia.


hắn

, khó lường!


A Yên nhịn

không

được chun chun chiếc mũi,hít sâu

một

ngụm.


Vương hầu thế gia khí vận, chính là thực trân quý. A Yên sợ Tạ Minh Triết

không

tin, lại chạy đến trước mặt pho tượng ngọc kia: “ Đại thúc, ngươi bao nhiêu năm tuổi rồi?”


“ Để làm gì nhóc con? Ngươi còn hỏi tuổi của ta làm gì?” – Pho tượng ngọc tính tình

không

tốt lắm, giọng điệu vẫn là

một

tên hán tử thô lỗ


“ Ta, ta chỉ hỏi

một

chút thôi ….” A Yên cảm thấy giọng

hắn

thật

lớn nga

Pho tượng biết mình dọa nàng sợ liền hắng giọng, kiên nhẫn tự giới thiệu: “ Ngươi chỉ cần

nói

với tiểu huynh đệ bên kia ta là

khắc từ bức họa của

Chu Sở Vương là được”


“Khắc từ bức họa?” A Yên nhất thời nghe

không

hiểu được


Tượng ngọc “Chậc”

một

tiếng, “Cái tiểu



nương này, ngươi nhìn ngươi kìa, bộ dáng mơ mơ hồ hồ,chắc là ngủ nhiều năm mới tỉnh lại phải

không? Phải bắt kịp thời đại ngươi hiểu

không?”

hắn

bắt đầu kiên nhẫn giải thích

một

chút, “Ngươi xem

đi, nếu như tự vẽ mình

thì

đương nhiên gọi là tự họa, vậy ngươi

nói

xem, nếu là nhìn bức tranh đó rồi điêu khắc ra mình

thì

có phải là gọi tự họa điêu hay

không

?”


“Đại thúc ngươi

thật

là có hiểu biết a……” A Yên bừng tỉnh đại ngộ.


Tượng ngọc bị nàng khen ngợi đến râu đều vểnh hết lên rồi, sau đó

hắn

liền giục A Yên: “ Đừng đứng đây

nói

lời vô dụng, nhóc mau chóng bảo chàng trai kia đem đầu ta nối vào! Nhìn như thế này quá ảnh hưởng đến thể diện của ta, lại làm xấu

đi

vẻ đẹp của ta!”


A Yên gật đầu, sau đó liền chạy đến trước mặt Tạ Minh Triết, ngửa đầu nhìn

hắn, “Đại thúc

nói

hắn

là được khắc từ bức tranh của Chu Sở Vương!”


“Ân…… Chính là

nói,

hắn

là do Sở Chiêu Vương chiếu từ bộ dáng của mình mà khắc ra.” Có lẽ là sợ Tạ Minh Triết

không

rõ, nàng lại giải thích thêm

một

câu.


Tạ Minh Triết hơi cụp mắt xuống. Nàng

nói

không

sai chút nào


Pho tượng ngọc này được bảo tàng Kiềm Tây đưa tới,

đã

được xác thực là xuất thân từ mộ của Chu Sở Vương, trước khi đưa tới đây các nhà khảo cổ học

đã

xác nhận pho tượng này là chiếu theo hình dáng của Chu sở vương điêu khắc. Thông tin này

thật

sự

rất khớp với những gì A Yên

nói

tuy nhiên, sau khi Tạ Minh Triết gặp A Yên

thì

đã

đối mặt với

không

ít

sự

tình quái lạ nên cũng

không

quá ngạc nhiên.


Việc nàng xuất

hiện

vốn dĩ cũng

đã

vượt qua phạm trù khoa học có thể giải thích. Ngay lúc Tạ Minh Triết tính

nói

gì đó

thì

bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó có

một

giọng nữ ôn nhu vọng vào: “ Tạ lão sư, ngài ở bên trong sao?”


“Ân.” Tạ Minh Triết lên tiếng.

“Ta có thể tiến vào được

không?” người ngoài cửa lễ phép hỏi.


“Vào

đi.” Tạ Minh Triết cầm đồng hồ bỏ vào trong ngăn kéo, sau đó lại đem A Yên

đang

đứng ở

trên

bàn ánh mắt tò mò nhìn ra cửa nhét vào trong túi, động tác lưu loát


Sau khi A Yên bị nhét vào trong túi

thì

cũng thành thành

thật

thật

ngồi im

không

dám thò đầu ra, chỉ dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài


Lúc Lâm tiểu thư đẩy cửa ra liền thấy được Tạ Minh Triết

đang

quan sát pho tượng ngọc bị tổn hại kia.

Lúc này A Yên lại nghe thấy pho tượng ngọc kia mở miệng

nói

chuyện:


“Ai nha, nhìn cái gì chứ? Ngươi có nhìn ta ngươi cũng

không

nghe thấy ta

nói

gì a.”


“thật

lao lực.”


Lúc này Lâm tiểu thư

đi

vào, nàng

đã

thay

một

bộ quần áo lao động,

trên

cổ đeo thẻ công việc chữa trị,

một

gương mặt thanh tú mang theo nụ cười ôn nhu.


Nhìn thấy Tạ Minh Triết

đang

quan sát pho tượng ngọc đó, nàng liền mở miệng

nói: “Tạ lão sư, lần này ngươi phụ trách bộ phận chữa trị tượng ngọc này sao?”

“Ân.” Tạ Minh Triết thu hồi tầm mắt,

đi

lấy

một

đôi găng tay trong ngăn kéo

Lâm tiểu thư nghe vậy, đưa tay sờ

nhẹ

tai của mình, lúc nàng nghiêng mặt gương mặt kia thanh tú mỹ lệ trong vắt như sương sớm, vài tia ánh sáng ban mai phủ ở

trên

mặt, thoạt nhìn có loại ý vị

thật

lạ

Nhưng Tạ Minh Triết lại

không

thèm chú ý đến cảnh đẹp như vậy,

hắn

duỗi tay đem khối ngọc bị tổn hại đặt trong tay tinh tế đánh giá, tiếng

nói

lãnh đạm như thường: “Có việc sao?”

“Nga, là như thế này, Đồng Lâm

nói

đêm nay chúng ta

đi

ra ngoài liên hoan, để cho ta tới hỏi

một

chút ngươi có

đi

hay

không……” Lâm tiểu thư như ở trong mộng tỉnh lại, lúc này mới nhớ ra mục đích mình đến.


Khi

nói

chuyện, nàng

không

kìm được ngẩng lên lặng lẽ ngắm nhìn Tạ Minh Triệt. Giờ phút này

hắn

hơi nghiêng mặt,thấy được đường nét gương mặt hoàn mỹ, ánh nắng sớm xuyên thấu qua song cửa sổ chiếu vào

trên

mặt

hắn

làm lộ ra làn da trắng nõn mà lại lành lạnh như ngọc.

hắn

giờ phút này đeo

một

đôi găng tay màu trắng ôm sát vào từng ngón tay, tinh tế quan sát khối ngọc trong tay.Thời điểm

hắn

rũ mắt xuống,một

cơn gió êm ái

nhẹ

nhàng cuốn qua khiến cho hàng mi dày kia

đã

cong lại cong hơn, chỉ có hai tròng mắt u ám kia từ trước đến nay dường như là chưa bao giờ nhiễm

một

chút khói lửa nhân gian,

không



một

độ ấm nào.


Mặc dù

hắn

chưa từng dừng ánh mắt ở nàng quá ba giây, mặc dù

hắn

mãi mãi đều là

một

bộ dáng xa cách lãnh đạm, Lâm tiểu thư chỉ cần nhìn thấy sườn mặt

hắn

như vậy liền tâm thần dao động, trầm mê trong vẻ đẹp đó.


“không

đi.” Tạ Minh Triết

không

một

chút do dự trả lời.


Sau khi nghe thấy

âm

thanh lạnh nhạt của

hắn

truyền đến

thì

Lâm tiểu thư mới lấy lại tinh thần.

thật

ra nàng cũng đoán được

hắn

sẽ

từ chối. Tay nàng theo quán tính có chút khẩn trương nắm lấy góc áo, môi động đậy, vẫn cố gắng mở miệng “Tạ lão sư, Điền tổ trưởng lần này cũng

sẽ

đi.”


“Lão sư?” Tạ Minh Triết nghe thấy Điền Vinh Sinh cũng

đi

thì

cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, nhưng là vẻn vẹn qua

một

cái chớp mắt,

hắn

lại lần nữa từ chối: “Ta

không

đi.”


“Tạ lão sư……” Lâm tiểu thư đứng ở chỗ đó, nhìn sườn mặt của

hắn, cắn cắn môi.


“Ngươi…… Có thể hay

không

đi

một

lần?” Tay nàng

không

tự giác mà nắm chặt.


Nàng

đã

quyết định rồi, nếu tối nay Tạ Minh Triết tham gia, có lẽ sau khi liên hoan kết thúc nàng

sẽ

….

Thời điểm này, có bao nhiêu dũng khí nàng

đã

mang hết ra, quyết tâm thuyết phục

hắn

đi.

“không

cần.” Tạ Minh Triết vẫn

không

có nửa điểm ý tứ muốn thay đổi quyết định. Lâm tiểu thư lúc này sắc mặt

đã

trở nên tai tái, nàng vẫn cứ chôn chân tại đó,

trên

mặt lộ ra

một

ít hốt hoảng


Lúc đó, ngoài cửa truyền đến giọng

nói

vang dội dõng dạc của Điền Vinh Sinh


“Minh Triệt ngươi

nói

một

chút, tới cấm cung nhiều năm như vậy,gia hỏa nhà ngươi

đã

bao giờ cùng mọi người ăn

một

bữa cơm chưa?”

Lúc

nói

chuyện

hắn

đã

bước lên cầu thang và

đi

đến.


“Điền tổ trưởng.” Lâm tiểu thấy Điền Vinh Sinh, nở

một

nụ cười gượng gạo với

hắn.

Điền Vinh Sinh liếc mắt nhìn Lâm tiểu thư

một

cái, trong lòng lặng lẽ thở dài

một

hơi.


Tâm tư của



nương này

hắn

đã

nhìn ra, nhưng cố tình là tên học trò của

hắn

hết lần này đến lần kia

một

chút phản ứng cũng

không

có!


“Ngài cũng giống ta.” Tạ Minh Triết

không

buồn đưa mắt lên, lại ngắn gọn trả lời

một

câu.


“Ân? Ta lúc này

không

phải cũng

đi

à?” Điền vinh sinh đem đôi tay chắp ở phía sau lưng, đứng thẳng người


“ Lại

nói

, tiểu tử, ngươi cũng

không

phải

không

biết sư mẫu của ngươi luôn lo lắng ta ở bên ngoài trốn

đi

uống rượu, làm sao có thể để ta ăn cơm ở ngoài. Nhưng hôm nay cùng mọi khi

không

giống nhau, lần này Lục Kỳ tiểu tử kia phải rời

đi.. Dù sao ta cũng phải tiễn

hắn

một

bữa”

“hắn

phải

đi?” Tạ Minh Triết dừng động tác trong tay

một

chút, đưa mắt nhìn về phía thầy Điền

Điền Vinh Sinh lúc này mới nhận ra hình như

hắn

chưa biết chuyện này, liền thở dài

một

hơi

nói

: “Hai hôm trước

hắn

đã

nộp đơn lên viện trưởng,

hiện

đã

được phê duyệt rồi, sau khi ăn xong bữa tối hôm nay với mọi người

hắn

sẽ

rời

đi

khỏi cấm cung”

“Minh Triệt à,tối nay

đi

cùng ta

đi?Tiễn

hắn.” Điền Vinh Sinh tiếp tục

nói.

Tạ Minh Triệt trầm mặc

một

lúc lâu, cuối cùng là gật đầu, “Ân.”


Nghe thấy Tạ Minh Triệt đáp ứng,hai người khác trong phòng đều thở phào

nhẹ

nhõm.


“Cuối cùng được rồi,tiểu tử ngươi còn trẻ, sao có thể mỗi ngày đều độc lai độc vãng được” Điền Vinh Sinh thực sốt ruột, khi nào tên gia hỏa này mới có thể giống với độ tuổi của

hắn

một

chút


Rốt cuộc sắc mặt của Lâm tiểu thư cũng tốt lên,



thoáng đảo mắt nhìn qua Tạ Minh Triệt, sau đó liền hướng thầy Điền nở

một

nụ cười: “ Điền tổ trưởng, ta có việc, xin phép

đi

trước”


nói

xong, nàng liền xoay người

đi

ra ngoài.


Điền Vinh Sinh nhìn theo bóng dáng của Lâm tiểu thư,

không

khỏi quay đầu lại vỗ vỗ vai của Tạ Minh Triệt: “Minh Triệt a, ta thấy tiểu Lâm rất

không

tồi, ngươi cũng thành thục rồi, nên suy xét

một

chút hôn nhân đại

sự

của mình

đi?”


“không

vội.” Tạ Minh Triệt mắt cũng

không

chớp nhàn nhạt trả lời


“Hắc ta

nói

ngươi tên tiểu tử này làm sao còn

không

hiểu



chứ? Tiểu Lâm lớn lên chính là

một



nương thanh tú, nho nhã, xinh đẹp, nàng ở cấm cung này cũng hơn ba năm rồi, ánh mắt và tâm nàng đều đặt

trên

người ngươi đó” Điền Vinh Sinh có điểm nôn nóng.


“Lão sư, ta còn phải làm việc.” Tạ Minh Triệt nâng mắt lên nhìn

hắn


“…… Ta thấy là ngươi muốn cả đời độc thân

thì

có.” Điền Vinh tức giận

không

có chỗ xả liền chắp tay sau lưng xoay người

đi

ra ngoài.


Trong phòng rốt cuộc an tĩnh lại, A Yên nấp ở trong túi áo của Minh Triệt

đang

lắc lắc đầu óc có chút mơ hồ của nàng.


Nàng vừa miễn cưỡng tỉnh táo

một

chút

thì

nghe thấy pho tượng ngọc kia

nói

với mình





gái

nhỏ

kia, ngươi

đi

ra bảo

hắn

bỏ đầu của ta xuống

đi”

“ Ngươi có nghe thấy ta

nói



không

?

hắn

cầm đầu của ta sờ tới sờ lui làm cái gì? Có thể tôn trọng ta

một

chút được

không

? Gương mặt của ta có thể để

hắn

sờ soạng lung tung vậy sao?”

“ Mau lên mau lên! Mau bảo

hắn

đem đầu của ta đặt về

trên

thân ta

đi”


Tạ Minh Triết vừa cảm nhận được động tĩnh lúc A Yên bò ra khỏi miệng túi liền dừng tay lại

một

chút, đối diện với đôi mắt tròn xoe của nàng hỏi: “ Làm sao vậy “


A Yên chỉ vào viên ngọc

đang

kêu gào trong đầu nàng: “Đại thúc đó bảo ngươi thả đầu

hắn

xuống “


Tạ Minh Triết nhìn thoáng qua khối ngọc hình cái đầu trong tay mình “ Ân “

Tuy ngoài miệng đáp ứng nhưng

hắn

lại

không

có ý tứ muốn buông tay ra, thậm chí còn lật viên ngọc lại, bắt đầu kiểm tra cái ót

“Ngươi hỏi

hắn

có tin lão tử nổi bão bắn rụng

hắn

hay

không” Viên ngọc hình cái đầu bắt đầu nổi đóa lên
« Chương TrướcChương Tiếp »