Chương 45

Bạch Nguyệt Minh đã suy nghĩ rất nhiều phương án để chuẩn bị quà sinh nhật cho Lý Hàn Trạch. Chẳng hạn như bắt chước cách hắn đưa quà sinh nhật cho cậu, cậu cũng đưa cho hắn một cái tư liệu học tập, để Lý Hàn Trạch sớm có thể nâng cao kỹ thuật, như vậy cả hai cùng vui vẹn cả đôi đường.

Nhưng chỉ sợ Lý Hàn Trạch lấy cậu ra làm thí nghiệm, tuy nói là phải từng bước nâng cao trình độ nhưng cái quá trình đó quá khó khăn. Cậu nghĩ tới nghĩ lui vẫn là thôi đi, suy nghĩ phương án hai.

Bạch Nguyệt Minh cảm thấy bây giờ Lý Hàn Trạch thích nhất là cậu, chi bằng mua một cái hộp quà thật to rồi chui vào, cho Lý Hàn Trạch một bất ngờ không tưởng.

Nghĩ thêm nữa thì cậu vốn muốn dùng tiền của mình để mua quà cho Lý Hàn Trạch mà, nếu tự tặng bản thân thì không thể xài tiền được, vậy là vi phạm vào lời hứa hẹn ban đầu rồi.

Bạch Nguyệt Minh lại suy nghĩ thêm phương án thứ ba cho tới phương án thứ năm, cái nào cũng không ổn, vừa cũ mèm vừa không có nhiều thành ý. Càng nghĩ đầu càng đau, mắt thấy sinh nhật của Lý Hàn Trạch ngày càng cận kề, cậu đành phải xin trợ giúp từ bên ngoài.

Người đầu tiên Bạch Nguyệt Minh nghĩ đến là Lâm Thiếu Ngải, y hẳn là có nhiều gợi ý cho cậu.

Kết quả Lâm Thiếu Ngải lại đề cử cho cậu một đống sách bảo cậu mua, cái này trùng với phương án mà Bạch Nguyệt Minh đã nghĩ đến, cậu quyết định không duyệt.

Cậu lại đi hỏi Vương Tranh Vũ với Chu Triều, bọn họ nói Bạch Nguyệt Minh có thể tự tay làm cho Lý Hàn Trạch cái gì đó, như vậy sẽ rất có lòng.

Nhưng Bạch Nguyệt Minh không biết nên làm cái gì nữa, Lý Hàn Trạch có thiếu cái gì đâu, học vấn uyên thâm như hắn làm sao có thể vừa mắt một thứ đồ thủ công cho cậu làm được.

Bạch Nguyệt Minh cảm thấy năng lực làm việc của mình quá kém cỏi, không thể tin tưởng được, cho dù là làm một bữa cơm thôi cũng sợ độc chết Lý Hàn Trạch.

Cũng may lúc này đột nhiên câu lạc bộ nhϊếp ảnh gửi đến bộ ảnh cậu đã chụp cách đây không lâu, vô cùng đẹp, cậu suýt không nhận ra người trong ảnh là mình.

Phong cách thường ngày của Bạch Nguyệt Minh là theo kiểu đáng yêu, tuy rằng đã lên đại học rồi nhưng vẫn trông như một đứa nhỏ 15 16 tuổi. Hơn nữa Lý Hàn Trạch cũng thích mua cho cậu mấy bộ quần áo nhìn rất trẻ con, không phải màu sắc sinh động hoạt bát thì cũng là áo có tai trên mũ, nhưng lần này cậu chụp những bức ảnh kia lại mang cảm giác thiếu niên hơn.

Trong ảnh, Bạch Nguyệt Minh mặc một chiếc áo lông cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc vest kẻ sọc vuông, tóc được tỉa bớt trông rất năng động, không còn mang vị ngọt ngào như thường ngày nữa mà biến thành một bạn nhỏ đẹp trai chính chắn.

Bạch Nguyệt Minh cầm mấy tấm ảnh, cảm thấy mới mẻ không thôi, muốn chia sẻ cho Lý Hàn Trạch xem nhưng đã sửa lại chủ ý trước khi gửi cho hắn, cậu quyết định lấy mấy tấm ảnh này làm quà.

Cũng không thể cứ trực tiếp đưa ảnh như vậy được, không có thành ý cho lắm. Vì thế cậu lại phải vắt óc suy nghĩ xem nên dùng những tấm ảnh này như thế nào để biến nó thành một món quà có ý nghĩa.

Mấy ngày nay Lý Hàn Trạch luôn thấy Bạch Nguyệt Minh thất thần, không biết lúc đi học cậu có như vậy hay không. Hắn sợ cậu lơ là nên muốn tìm cậu nói chuyện.

Khi Bạch Nguyệt Minh còn học cấp ba, hắn thường xuyên nói chuyện với Bạch Nguyệt Minh, chỉnh sửa lại tam quan cho cậu. Bây giờ Bạch Nguyệt Minh đã lên đại học rồi, có chính kiến riêng, hắn không biết cách nói chuyện như thế có còn thích hợp với cậu hay không. Sợ Bạch Nguyệt Minh nổi giận rồi lại cãi nhau với hắn, nên giọng điệu của Lý Hàn Trạch dịu dàng hơn rất nhiều.

"Gần đây em gặp khó khăn gì ở lớp sao?" Lý Hàn Trạch hỏi cậu.

Bạch Nguyệt Minh không biết vì sao hắn lại kêu cậu qua nói chuyện, toàn bộ thời gian sau khi tan học của cậu đều dùng để chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn cả rồi. Mắt thấy ngày mai đã là sinh nhật hắn, cậu đang quay như chong chóng làm sao mà có thời giờ ở đây hàn huyên với hắn.

"Không có khó khăn gì đâu ạ." Bạch Nguyệt Minh muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện, "Gần đây bài tập hơi nhiều, anh có gì quan trọng hả? Nếu không thì em đi làm bài đây."

Bạch Nguyệt Minh nói xong không đợi Lý Hàn Trạch trả lời đã nhảy xuống ghế chạy qua phòng sách của mình, còn khóa cửa lại.



Lý Hàn Trạch không bắt cóc được người, nghĩ rằng khi nào chuẩn bị ngủ thì có thể nói chuyện một chút, kết quả hắn chờ đến 12 giờ rưỡi cũng không thấy Bạch Nguyệt Minh trở về ngủ.

Hắn chờ không nổi nữa, qua phòng sách gõ cửa, cả buổi không thấy ai lên tiếng, hắn vặn cửa thì thấy vẫn khóa.

Chẳng lẽ ngủ gục ở trong đó rồi? Lý Hàn Trạch đi lấy chìa khóa phòng sách của Bạch Nguyệt Minh tới, quả nhiên mở cửa ra liền thấy cậu đang gục xuống bàn mà ngủ, trong lòng còn ôm một quyển sách, nhưng nhìn bìa thì không rõ là sách gì. Lý Hàn Trạch đi qua nhìn thì phát hiện tên sách bị cánh tay Bạch Nguyệt Minh che mất.

Lý Hàn Trạch đã thấy qua sách giáo khoa của Bạch Nguyệt Minh rồi, không có quyển nào trông như thế này cả. Hắn nhẹ nhàng lấy ngón tay cầm một góc sách, ý đồ muốn lấy nó từ trong lòng Bạch Nguyệt Minh ra.

Bạch Nguyệt Minh ngủ cũng không sâu lắm, sách còn chưa lấy được thì cậu đã tỉnh. Cậu mơ màng thấy Lý Hàn Trạch muốn lấy quyển sách, ngay lập tức bừng tỉnh nhét sách dưới mông không cho hắn xem, "Sao anh vào được vậy?"

Lý Hàn Trạch thấy cậu căng thẳng như vậy còn không cho hắn xem, trong lòng vô cùng khó chịu, "Em lại đọc sách lung tung gì đấy?"

"Không phải sách bậy bạ gì đâu!" Bạch Nguyệt Minh gắt gao che chở nó, "Sáng mai em cho anh xem, em chưa làm xong mà."

"Chưa làm xong? Em làm cái gì?" Lý Hàn Trạch ỷ mình cao lớn hơn Bạch Nguyệt Minh, duỗi tay nắm eo cậu nhẹ nhàng ôm người lên. Bạch Nguyệt Minh hét to ngăn cản hắn không được xem, "Anh, anh chờ sáng mai được không?"

"Tại sao? Cho anh một lý do." Lý Hàn Trạch nhìn chằm chằm vào biểu cảm của cậu, nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương đó hắn cũng ngờ ngợ được lý do, "Em chuẩn bị quà sinh nhật cho anh à?"

Bạch Nguyệt Minh: "....."

Cậu chuẩn bị lâu như thế là muốn cho hắn một bất ngờ! Bây giờ còn gì là bất ngờ nữa!

Bạch Nguyệt Minh ôm lấy mặt Lý Hàn Trạch xoa xoa, "Cho dù anh có đoán được thì cũng đừng nói ra chứ! Anh như vậy làm em không có cảm giác thành tựu gì cả!"

"Nếu là chuẩn bị quà cho anh thì không cần phí thời gian như vậy đâu." Lý Hàn Trạch trông không vui vẻ như cậu tưởng, "Nếu em rớt môn, nghỉ đông tới đừng hòng đi chơi, mỗi ngày anh đều ở nhà giám sát em làm bài."

"Em học xong rồi mới làm cái này mà." Bạch Nguyệt Minh thấy hắn không vui lắm nên có hơi hụt hẫng, "Có phải vào ngày sinh nhật anh gặp chuyện gì không vui không, năm trước cũng không thấy anh mừng sinh nhật gì cả. Em còn tưởng trong nhà không ai nhớ sinh nhật của anh, thấy anh đáng thương nên mới chuẩn bị một bất ngờ, anh không thích thì thôi."

Lý Hàn Trạch thấy cậu ỉu xìu lòng cũng như có ai cứa dao vào. Mặc kệ trước kia đã xảy ra chuyện gì đi nữa, tất cả đều không liên quan đến Bạch Nguyệt Minh, không cần phải giận cá chém thớt lên người cậu.

"Anh thích mà." Lý Hàn Trạch dùng chóp mũi cọ cọ cái trán của cậu, bắt đầu dỗ dành, "Quà em làm sao anh có thể không thích được."

"Thật sao?" Bạch Nguyệt Minh nghi ngờ nhìn hắn, "Anh thích sao anh không cười?"

Lý Hàn Trạch nặn ra nụ cười giả trân, Bạch Nguyệt Minh trợn trắng mắt cho qua, "Anh bỏ em xuống đi, tắt đèn luôn."

Lý Hàn Trạch bỏ cậu xuống rồi xoay người đi tắt đèn, lúc quay lại đã thấy Bạch Nguyệt Minh giơ điện thoại ra, trên màn hình là một ngọn nến. Bạch Nguyệt Minh hát cho hắn nghe một bài hát sinh nhật, bảo hắn thổi nến trong màn hình, "Ước một cái đi."

"Hy vọng bạn nhỏ Bạch Nguyệt Minh có thể học tập thật tốt..."

Bạch Nguyệt Minh tức tối dẫm chân hắn, "Anh mới là bạn nhỏ!"

Lý Hàn Trạch cũng không quạu, cười cười đòi quà.



Bạch Nguyệt Minh nói với hắn: "Anh mở đèn lên đi."

Đèn lại được bật sáng, Bạch Nguyệt Minh đem quyển sách chưa làm xong đưa cho Lý Hàn Trạch, "Em tự viết tự in đó, mới làm được hai phần ba thôi, nếu anh gấp như vậy thì còn một phần ba kia sang năm em lại cho anh nữa."

Lý Hàn Trạch nhận lấy quyển sách, trên trang bìa không có hoa văn gì cả, chỉ có một dòng chữ "Một trăm quy tắc chiều vợ", "Em tặng quà cho anh hay đặt quy tắc cho anh đấy?"

Bạch Nguyệt Minh ừ hử hai tiếng, "Anh coi kĩ đi rồi nói."

Lý Hàn Trạch cũng không hy vọng gì mấy, mở ra xem thì nội dung cũng giống như motip bá đạo tổng tài mà Bạch Nguyệt Minh thường hay xem, chẳng qua vai chính thì biến thành hai người họ, khá là thú vị, "Được, quà này anh nhận, lát nữa anh sẽ đọc thật kĩ."

Lý Hàn Trạch đặt quyển sách lên bàn, giơ tay bế Bạch Nguyệt Minh lên, "Bây giờ chịu về ngủ chưa?"

"Chưa được!" Bạch Nguyệt Minh lấy tay chỉ cái ngăn kéo, "Còn một món nữa chưa đưa."

"Còn cái gì?" Lý Hàn Trạch mở ngăn kéo ra, thấy một cái hộp, "Cái này hả?"

"Vâng." Bạch Nguyệt Minh gật đầu, mở cái hộp ra, bên trong có một chồng thẻ, mỗi thẻ đều được dán lại nên chỉ có thể thấy hoa văn tinh xảo ở sau lưng.

"Em in hai mươi mấy thẻ, trên mỗi thẻ là một điều ước, anh bóc một tấm thử đi, xem xem có thể bóc được SSR không."

"..." Lý Hàn Trạch thấy quyển sách xong cũng không chờ mong lắm vào đống thẻ này, hắn thuận tay lấy một thẻ nằm trên cùng, vừa mở ra liền thấy mặt trước thẻ thế mà là ảnh của Bạch Nguyệt Minh. Trong ảnh Bạch Nguyệt Minh đang đứng dưới tàng cây, ngửa đầu nhắm mắt lại, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chạm len mặt của cậu, làm cho gương mặt trắng nõn như bừng sáng.

Lý Hàn Trạch nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trong ảnh, l*иg ngực cuồn cuộn dậy sóng, kiểu trang điểm này của Bạch Nguyệt Minh hắn chưa từng được thấy. Quả nhiên còn có thể theo phong cách này, trong lòng hắn ngứa ngáy, ngày mai nhất định phải mua cho Bạch Nguyệt Minh mấy bộ quần áo như thế này.

Hắn lại thấy một hàng chữ nhỏ trong ảnh, "SR: phiếu xóa bỏ giận hờn, chỉ được dùng một lần."

"Đây là gì?" Lý Hàn Trạch hỏi.

"Ý trên mặt chữ, nghĩa là lần sau khi tụi mình cãi nhau thì em có thể tha cho anh một lần vô điều kiện." Bạch Nguyệt Minh ngẩng đầu cười với hắn, nom còn đáng yêu hơn so với ảnh chụp, "Không ngờ anh may mắn đến thế, em bỏ vào mười mấy tấm R, anh bóc một lần mà trúng được SR cũng hay."

"Còn SSR nữa phải không, cho anh bóc thêm cái nữa đi." Tay Lý Hàn Trạch còn chưa vói vào trong hộp đã bị Bạch Nguyệt Minh đánh một cái.

"Không được tùy tiện bóc, hôm nay là sinh nhật nên em cho anh bóc miễn phí một lần, sau này khi nào anh làm em vui thì mới được bóc nữa." Bạch Nguyệt Minh đem cái hộp cẩn thận bỏ vào ngăn kéo, sau đó khóa lại.

Cậu càng không cho bóc Lý Hàn Trạch càng tò mò, "Mỗi tấm ảnh trong thẻ đều khác nhau hả?"

"Đúng òi." Bạch Nguyệt Minh gật đầu, "Em mới chụp gần đây thôi, thấy đẹp chứ gì."

"Đẹp." Lý Hàn Trạch đặt Bạch Nguyệt Minh lên bàn, hôn lên cổ cậu một cái làm Bạch Nguyệt Minh run rẩy, "Anh, anh làm gì đó?"

Lý Hàn Trạch liếʍ vành tai cậu, "Làm em vui."