Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quay Ngược Lại Thời Gian, Tôi Thành Bạn Đời Của Vampire

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 4:

Khi tiếng chuông của nhà thờ đổ hồi thứ năm, đó là lúc màn đêm nhường chỗ cho ánh bình minh.

Ánh sáng sương mai của buổi tinh mơ nhẹ nhàng chào đón mặt trời dần nhô lêи đỉиɦ chóp.

Từng tia nắng vàng nhạt hòa lẫn với sắc cam giống như những cánh ve mỏng manh trong suốt, chúng phủ xuống nhân gian từng chiếc cánh nhỏ rồi luồn qua các khe ở khắp các chốn, để lại đó từng tia nắng nho nhỏ như dấu vết của chúng ở mọi nơi chúng đi qua.

Trên bầu trời một cuộc chiến đang giao nhau, lúc thì chia cắt bầu trời thành hai nửa, lúc thì hòa lẫn vào nhau, giữa cái đỏ và cái trắng, giữa ánh dương và ánh chiều tà. Đây là khoảnh khắc bình minh và màn đêm gặp gỡ nhau rồi chia cắt, tựa như kẻ si tình phải chia tay người mình yêu trong màn đêm tối tăm, dẫu biết đó chỉ là tạm thời nhưng vẫn lưu luyến không buông được người thương.

Trong phòng, tiếng thở dập dìu lúc có lúc không, Altin nghiêng mình vùi sâu vào trong chăn bông ấm áp. Một tia sáng nhỏ lấp ló xuất hiện bên ngoài cánh cửa sổ, nó lén lút sượt qua khe cửa rồi chuồn vào chăn bông ghé sát lại gương mặt cậu.

Mái tóc màu mật ong đẹp đẽ khẽ rung rinh, từng sợi tóc phe phẩy óng ánh như ánh bình minh rực rỡ.

Chỉ chốc lát, hơi ấm lướt qua đuôi mắt cậu, dập dờn lay động. Hơi ấm ấy làm Altin tỉnh giấc, cậu mơ màng mở mắt ngó nhìn xung quanh rồi dừng lại trên khung cửa, hơi nghiêng đầu thật lâu tựa như thất thần.

Cuối cùng, Altin dụi mắt, cúi đầu kéo chiếc chăn ra, bước xuống giường đi về phía phòng tắm.

Tiếng phẩy cánh vang nhẹ lên, lỗ tai Altin hơi giật giật nhưng vẫn tiếp tục lê bước chân vào nhà tắm. Cậu ngắm nhìn bản thân trong gương, hơi bặm môi rồi vươn tay cầm cốc nước uống một hớp lại phun ra, lấy chiếc bàn chải đặt trên kệ bắt đầu súc miệng.

Đợi đến khi sửa soạn xong bản thân thì mặt trời cũng nhô cao phân nửa.

Altin vươn người hít sâu một hơi, cái lạnh se se của mùa đông sắp tới tràn vào ngực cậu, cậu đội chiếc mũ nhỏ lên đầu, lấy chiếc áo len mà hôm qua dì Bella đã tặng cho mình mặc vào rồi sải chân chạy về tiệm bánh.

Trên đường đi ngang qua tòa thị chính, ánh mắt cậu dán vào bóng cây xanh to lớn phía xa trên đỉnh đồi, từng tán cây xanh xum xuê tản ra che khuất cả khu rừng đằng sau, chỉ lay lắt thấy được vài nhánh lá màu vàng cam của mấy cái cây phía sau đang rủ xuống đất.

Ánh mắt cậu khẽ dừng, bước chân bỗng chậm lại, có chút nhịn không được dời chân đi. Nhưng chưa kịp bước bước nào, một bóng dáng từ phía sau lưng nhảy lên ôm chầm lấy cổ cậu.

"Tên nhãi Altin, hôm nay thế mà biết đứng chờ tớ nữa cơ đấy!"

Bị đè bất thình lình làm Altin hơi lảo đảo, cậu quay đầu nhìn Danl, tay trái vặn nhẹ một cái, đảo mắt đã tóm lại đầu của đối phương.

"Bớt ảo tưởng, bữa nay cậu nhất định phải bao tớ một chầu, Danl. Tớ chưa từng vát một thứ gì nặng như cậu cả!"

Danl nhe răng liếc mắt nhìn tòa thị chính, vừa cười vừa khoác vai cậu kéo đi.

"Tưởng nào! Yên tâm, bây giờ anh Danl của cậu không thiếu tiền!"

Altin xì một tiếng khinh bỉ.

Cả hai lại lao vào nhau, kẻ tóm người kéo, choàng vai nhau bước đi y như những kẻ say xỉn, bị mẹ của Danl đang dọn quầy thấy được mắng cho một câu.

Nhưng đổi lại chỉ là nụ cười nghịch ngợm của hai thiếu niên.

Cả hai tạm thời mới buông tha cho chiếc cổ của đối phương, đi lại gần chào bà.

Danl còn thừa cơ nhăn mày làm mặt xấu với mẹ cậu chọc bà đánh cho một cái, dúi cho mỗi đứa một quả táo, gõ đầu bảo đi cẩn thận.

Đợi khi đến cửa hàng, dì Bella sớm đã quét xong đống lá rơi ngoài sân.

Altin và Danl tiến lên, đồng thanh chào bà.

"Chào buổi sáng dì Bella!"

"Chào buổi sáng hai đứa. Mau đem nguyên liệu ra bếp đi. Hôm nay đơn hàng khá nhiều, chắc tầm trưa mới xong kịp."

Bella vỗ vỗ lưng hai cậu nhóc, bà chỉ đống giấy trong thùng được dựng trước quán đã lưng chừng sắp đầy. Có thể thấy ngày lễ tạ ơn càng đến gần thì lượng đơn hàng cửa tiệm nhận cũng ngày một nhiều hơn.

Altin liếc một cái rồi cầm cái thùng đi vào cửa tiệm, đặt ở một góc nhỏ rồi đi vào trong bếp cầm lấy bao than trong hòm ra đổ vào lò, nhóm lửa.

Chiếc lò im ỉm từ tối khuya "lạch cạch" vang lên một tiếng liền phát ra tiếng lách tách, chốc lát sau ngọn lửa cháy rực bùng lên hơi nóng ấm áp, xua tan cảm giác lạnh lẽo của khí trời.

Dưới tầng hầm Danl xách từng thùng nguyên liệu đưa lên bếp, để Altin ở trên tiếp lấy. Sau đó cả hai cùng nhau sắp xếp chúng cho vào mấy chiếc giỏ nhỏ, phân thành từng loại một, rồi để chúng ở vị trí vốn có.

Đến bên cạnh bếp lò, Danl ngã nhào vào mấy bao bột mì được khiêng lên khi nãy, cậu chàng định lười biếng nhắm mắt chút nhưng chưa được bao lâu thì đã bị Altin đá cho cái, lôi ra ăn sáng.

Ba bát súp nóng được dì Bella đặt trên bàn tỏa ra mùi hương ngon lành làm cái bụng của hai thiếu niên biểu tình âm ỉ, bên cạnh bát súp còn có vài ổ bánh mì mới nướng thơm lừng.

Hai người tuổi nhỏ nhưng sức ăn lớn, nhanh nhẹn húp trọn bát súp to cùng mấy ổ bánh mì, bộ dáng vô cùng ngon miệng khiến dì Bella rất vui vẻ, múc thêm cho mỗi đứa một bát. Đợi tất cả ăn no nê thì dì mới xắn tay bắt đầu nhào bột.

Trong bếp, cánh tay của dì thoăn thoắt nhào nặn những cục bột trắng trẻo, chưa đến vài phút là đã xong một mẻ bánh mới. Danl và Altin ở đằng sau phụ giúp, không ngừng kéo những khay bánh ra khỏi lò, xếp chúng lên kệ rồi đặt những mẻ bánh mới vào trong. Chỉ chưa đến một buổi sáng, tiệm bánh nhỏ đã đầy ắp mùi thơm của những chiếc bánh mới ra lò, ống khói trên mái nhà phập phù phun ra những làn khói nghi ngút...

_____

Bận rộn mãi đến gần trưa, Altin xếp bánh vào giỏ rồi đậy kín lại chuẩn bị đem đi giao, cậu nhìn đơn đặt hàng hôm nay có chút khó hiểu.

Danl thấy thế ngó qua thì không khỏi xuýt xoa.

"Nhiều vậy?!"

Bella ở cạnh nghe thấy, hơi thắc mắc nhưng chẳng để ý lắm.

"Chắc là cho tiệc tân gia. Nhớ kéo xe cẩn thận nhé Altin."

Altin gật đầu vâng một tiếng rồi cùng Danl ngoan ngoãn chào tạm biệt dì Bella, tiếng chuông cửa leng keng vang lên, cả hai chia ra những con đường khác nhau để giao hàng.

Trên phố, Altin kéo chiếc xe đẩy nhỏ của mình yên lặng hòa vào dòng người tấp nập, tiếng xe "lộc cộc" xen lẫn trong bầu không khí náo nhiệt, từng chiếc xe ngựa, xe kéo nối đuôi nhau qua lại suốt quãng đường dài, tiếng cười nói xôn xao, hai bên lề còn có tiếng rao bán của các quầy hàng đang mời chào thực khách.

Altin kéo xe mãi đến khi một căn nhà nhỏ nhắn xuất hiện thì mới dừng lại.

Ngôi nhà có một khoảng sân trong khá lớn, trên sân còn có một ít lá vụng rải rác chưa quét, mái nhà được lợp một lớp gỗ nâu sẫm, từ chính diện nhìn vào có thể xuyên qua cửa kính tròn được xây chính giữa thấy được tầng gác mái bên trong.

Altin ngước nhìn địa chỉ gắn trên cổng.

-204 phố Well.

Xác định đã đúng địa chỉ, Altin cầm sợi dây kéo chiếc chuông.

Âm thành trầm đυ.c vang lên, tiếng chuông nghe như tiếng chuông nhà thờ mà mỗi khi làm lễ tạ ơn Altin đều nghe thấy. Bỗng, đúng lúc này, không biết từ đâu bay ra một đàn quạ lớn che khuất cả một khoảng không.

Trong chốc lát bầu trời như bị nhuộm thành một màu đen. Altin giật mình, chưa kịp suy nghĩ thì đàn quạ đã bay thành đàn lượn quanh mái nhà rồi biến mất sau lùm cây, một lúc sau, một người đàn ông từ trong nhà bước ra.

Anh ta mặc bộ vest vô cùng sang trọng khác hẳn với ngôi nhà nhỏ nhắn sau lưng mình, chính giữa bộ vest còn có một viên hồng ngọc nhìn có vẻ đắt tiền đính lên. Mái tóc dài màu than chì được cột tới ngang vai. Gương mặt anh ta điềm nhiên lại toát lên sự lạnh lẽo, dù vậy cũng đủ hớp hồn bất kỳ người phụ nữ nào nhìn thấy anh ta.

Đôi mắt đen sậm của người đàn ông xuyên qua con ngươi nhìn thẳng vào Altin - người đã reo chuông nhà mình.

Anh ta mỉm cười lịch sự xin lỗi Altin rồi nghiêng người mở cửa cho cậu, còn vô cùng hiếu khách mà mời cậu vào nhà uống một chén trà rồi hẵng đi.

"Cậu chắc là người của tiệm bánh đến giao hàng? Xin lỗi vì để cậu chờ, có muốn vào uống một ly trà với chúng tôi không. Mong cậu thứ lỗi cho do chúng tôi vẫn còn đang phải vật lộn với đống hành lý nên không ra nhanh được."

Altin lắc lắc đầu, cậu nhìn người đàn ông có chút ái ngại mà từ chối.

"Không cần đâu, tôi cũng không có chờ lâu. Thật lòng cảm ơn anh đã mời nhưng tiệm bánh còn nhiều việc chưa xong nên tôi không tiện ở lại được, hẹn anh khi khác."

Nhìn thiếu niên nở nụ cười ngượng ngùng từ chối, người đàn ông hơi nheo mắt lại cũng không làm khó cậu. Anh ta chỉ mỉm cười, cúi người xuống cầm chiếc thùng mà cậu giao, đi vào nhà.

"Vậy cậu chờ tôi chút, tôi vào lấy tiền đưa cậu."

Altin gật đầu đứng chờ trước cổng, như chợt cảm thấy điều gì đó cậu ngẩng đầu lên, một bóng dáng thanh mảnh đứng sau chiếc cửa sổ tròn đang xuyên qua cửa kính đối diện nhìn cậu. Altin nheo mắt cố ý nhìn kỹ nhưng vì ngược ánh sáng, cậu không thấy rõ khuôn mặt người nọ, chỉ loáng thoáng nhìn ra được bàn tay trắng bóc và đôi môi đỏ thẫm đang mỉm cười nhìn cậu.

Altin có chút ngơ ngác, ngay lúc cậu muốn bước lên để xem cho rõ là ai thì người đàn ông khi nãy đã bước ra khỏi nhà, trên tay còn cầm một túi tiền nhỏ, đi tới đưa cho cậu.

Altin đành phải dẹp bỏ sự tò mò nhận lấy, cảm ơn rồi cúi chào tạm biệt.

Cậu xoay người kéo chiếc xe nhỏ rời khỏi nhưng được một đoạn thì nhịn không được quay đầu nhìn lại.

Người đàn ông vẫn đứng đó, nụ cười trên mặt vẫn đầy lịch thiệp mà gật đầu tiễn cậu tuy nhiên bóng hình ở trên cửa kính không biết đã biến mất tự lúc nào.

Altin đi về tiệm bánh, trong đầu luôn nhớ lại sự kiện khó hiểu ngày hôm nay. Không hiểu sao, một cảm giác kỳ lạ cứ trỗi lên trong người cậu.

Altin cứ thất thần mãi như thế cho đến khi một tiếng gọi đánh thức cậu.

"Altin! Về rồi sao còn đứng ngốc ở đó? Mau qua đây!"

Nghe tiếng dì Bella, Altin lúc này mới ý thức được bản thân mình không biết từ lúc nào đã đứng trước cửa tiệm bánh. Cậu nhanh chóng quăng đi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, định thần lại, rồi chạy tới chỗ dì Bella.

Cậu cầm chiếc túi được cất cẩn thận trong áo khoác của mình đặt chúng lên bàn.

"Tiền bánh hôm nay đây dì Bella!"

Bella phủi tay vào tạp dề rồi cầm túi tiền đổ ra, bà đếm kỹ từng đồng tiền rồi ghi cẩn thận vào sổ sách, trong lúc đó Altin lấy chiếc chổi được treo trên tường quét đi những vụn bánh rơi vãi trên sàn.

Altin chăm chú quét tước không hề hay biết, tại ngôi nhà nhỏ nhắn khi nãy, vị khách mà cậu muốn quên đi kia hiện đang nhắc tới cậu.

____

Beyond sau khi tiễn thiếu niên xong thì quay người liếc nhìn ô cửa sổ.

Anh ta bước vào nhà, tựa lưng lên sô pha trong phòng khách, nhẹ nhàng cầm lấy bình trà trên bàn, rót một chén.

Không khí im lặng đến tĩnh mịch, đột nhiên một giọng nói cất lên.

"Cậu ta chính là người nắm giữ trái tim thuần khiết?"

Tuy là câu hỏi những giọng điệu rõ ràng là khẳng định, Beyond đặt bình trà xuống, khoáy nhẹ chén trà, không hề liếc nhìn người phụ nữ từ trong bóng tối đi ra.

"Không phải tôi đã bảo cô không được xuất hiện rồi sao? Không nghe?"

Thấy người đàn ông có vẻ tức giận, người phụ nữ nghiêng đầu hừ nhẹ một tiếng nhưng vẫn xuống giọng giải thích.

"Tôi chỉ muốn nhìn xem...cậu ta như thế nào mà thôi."

"Đừng sơ xuất Annie."

Người đang ông yên lặng thưởng thức chén trà trong tay, không hề bị lay động bởi ý nghĩ của người phụ nữ, đưa ra lời cảnh cáo dành cho cô.

Đối diện với ánh nhìn lạnh lùng của người đàn ông, Annie nắm chặt lấy nắm đấm, cô cúi đầu không nói tiếng nào nhấp nhẹ ly rượu trong tay, xem như đã nghe thấy.

Beyond đặt chén trà xuống bàn, liếc mắt ra ngoài cửa kính, đàn quạ vốn đã biến mắt nay lại lần nữa xuất hiện trên mái nhà.

"Hãy giữ bình tĩnh đi Annie, rồi ngày đó sẽ đến sớm thôi. Chúng ta đã đợi chờ việc này rất lâu rồi, chờ thêm một chút nữa thì đã làm sao?"

Annie im lặng, một lát sau chiếc ly rượu đỏ tươi bị quăng xuống sàn vỡ tan, dòng nước đỏ chót tràn ra khắp nơi, lan tới trước mặt người đàn ông.

"Tôi sắp không thể chờ được nữa rồi Beyond, anh nên nhanh lên đi."

Nói rồi người phụ nữ biến mất vào trong bóng tối. Chỉ còn lại người đàn ông vẫn đang thưởng thức chén trà của mình. Anh ta khép hờ đôi mắt, nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trong dòng rượu đỏ tươi như máu dưới đất, đôi mắt đen sậm càng thêm tối tăm.
« Chương TrướcChương Tiếp »