Chương 36: Lời kết



Sau khi trở về Thượng Hải, tôi đã hỏi một người bạn làm việc trong công ty đường sắt Thượng Hải. Cậu ấy kể cho tôi nghe mùa đông năm ngoái, chính trong ga tàu điện ngầm mà tôi ký tên bán sách đã xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng: khi tàu điện ngầm chuẩn bị vào ga, một nữ sinh viên hai mươi tuổi xảy chân rơi xuống đường ray, bị tàu điện cán chết tại chỗ, tên của nữ sinh đó là – Âu Dương Tiểu Chi. Truyện "Quán Trọ Hoang Thôn " Truyện "Quán Trọ Hoang Thôn " Truyện "Quán Trọ Hoang Thôn "

Cậu bạn không hề để ý thấy, nước mắt tôi đang lặng lẽ chảy xuống. Cho tới tận lúc này tôi mới nhận ra mình đã yêu Tiểu Chi tự lúc nào, yêu một cô gái xinh đẹp đã chết một năm trước.

Đây là một câu chuyện thật thê lương và đẹp đẽ, tôi quyết định viết lại câu chuyện này và sẽ để nó trở thành một cuốn tiểu thuyết xuất sắc. Tôi nghĩ, nếu Tiểu Chi không tới trước mặt tôi vào một buổi tối kí tên bán sách đó, nếu như cô ấy không dẫn tôi tới Hoang thôn, tôi sẽ vĩnh viễn không biết được câu chuyện này. Và trong cái thành phố biển người đông đúc này, cô ấy lại cùng tôi tương ngộ, đó chính là ân tứ mà cô ấy dành cho tôi. Cô ấy nói cô ấy thích tiểu thuyết của tôi, bởi vậy cô ấy mới ân tứ dành cho tôi một câu chuyện và linh cảm tuyệt diệu.

Tôi còn có thể gặp lại cô ấy không?

Mấy hôm sau, trên đường về nhà, rất ngẫu nhiên đi qua một sạp hàng rong,t rong lòng bỗng giống như bị nhói đâm một cái, một chiếc sáo đập vào mắt tôi. Tôi lập tức cúi người xuống cẩn thận cầm chiếc sáo lên: dài khoảng ba bốn chục phân, trên thân sáo sơn màu nâu đậm, giữa lỗ sáo có treo những sợi dây màu hồng tím, màng sáo mỏng như cánh ve che lấp trên miệng sáo.

Thật là không thể tưởng tượng nổi, nó thực sự rất giống.

Gió lạnh hoàng hôn thổi tung tóc tôi, tôi run rẩy cầm chiếc sáo, nhẹ nhàng vuốt nó giống như đang chạm vào làn da thiếu nữ. Thanh trúc lạnh toát nhường vậy, một hơi lạnh thấm sâu vào ngón tay và huyết quản khiến mắt tôi bỗng trở nên mờ ảo, khuôn mặt dẫn hồn tôi vào những giấc mơ từ từ hiện lên.

Tôi lập tức móc tiền ra mua chiếc sáo này, rón rén cẩn thận ôm nó vào lòng giống như nó sức sống vậy. Màn đêm đã dần buông xuống, tôi vội vã trở về nhà nhưng không bước vào cửa mà đi thẳng lên sân thượng của tòa nhà.

Sân thượng ban đêm rất lạnh, gió lạnh cắt da cắt thịt xuyên vào lóng khiến tôi có chút chao đảo. Đứng trên sân thượng nhìn về tứ phía, trước mắt là Thượng Hải về đêm tôi lôi cuốn con người, vô số những tòa nhà chăng đèn nhấp nháy cao sừng sững, giống như một thế giới ảo ảnh trong mơ.

Tiểu Chi, em ở đâu?

Tôi lấy chiếc sáo trong lòng ra, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một vầng trăng lưỡi liềm đang treo lơ lửng trên bầu trời bí ẩn. Trên sân thượng cao cao này, ánh trăng như gột rửa chảy vào đồng tử, tôi bất giác nâng chiếc sáo lên, đặt chiếc sáo lên moi. Hít một hơi thật sâu để không khí lạnh buốt đổ vào yết hầu, tràn vào lòng ngực, mở ra cánh cửa phong trần từ đáy tim.

Nín thở một lúc, tôi thở ra một hơi dài giống như được sống dậy, hơi thở ấm nóng chầm chậm tràn vào trong sáo, xoay chuyển trong chiếc sáo thon dài, va đập ngân nga, phát ra âm thanh cộng hưởng bi ai, rồi chuyển thành sóng âm du dương bay ra khỏi lỗ sáo bay bổng trên bầu trời đêm xa xăm và bí ẩn.

Chìm đắm trong tiếng sáo cổ xưa du dương này, nhận thức của tôi dần dần mờ nhạt – lại ngửi thấy mùi hương u uất đó, dường như có một ngón tay thon dài đang nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.

Sái Tuấn

Ngày 8 tháng 11 năm 2004