Chương 50: Hihi

Sang sáng hôm sau Triệu Vy đã nằng nặc đòi xuất viện. Vương Thần Kiêu thật sự hết cách, khuyên thế nào cũng khôn được. Cô sợ người nhà lo lắng, vết thương cũng không nặng lắm

Vương Thần Kiêu đi thanh toán tiền viện phí, nghe lời bác sĩ chăm sóc cô. Lúc đi qua khoa sản phụ, thấy bóng dáng của Trần Triệu Anh mệt mỏi ngồi dựa vào hàng ghế dành cho người nhà bệnh nhân.

Từ xa, theo ánh mắt của anh Triệu Vy cũng nhìn thấy hình ảnh đó. Chợt nhớ tới lời Triệu Minh My nói, cô ta quả thật vô tâm. Vương Thần Kiêu không có hứng thú với những chuyện này liền kéo cô rời đi

Về biệt thự Hoa Thiên, người làm tò mò với miếng dán trên đầu cô, Triệu Vy nhận thấy ánh mắt của bọn họ, chỉ cười cho qua

Nhìn qua người đàn ông bên cạnh, tò mò hỏi: “Hôm nay anh không đi làm hả?”

Vương Thần Kiêu nhìn cô, khẽ cười: “Đưa em về nhà rồi sẽ đi”

Nghe thấy động cơ xe đã đi xa, Triệu Vy cầm điện thoại gọi cho Minh Ngọc: “Tình hình thế nào?”

“Đang thẩm vấn Ngô Trương, hắn không chịu khai ra. Người chúng ta vẫn đang làm theo kế hoạch. Dạo gần đây ả ta vẫn không có hành động tiếp theo. Chúng tôi đang đợi chỉ dẫn tiếp theo”

Tất cả mọi người đang ngồi trong phòng họp, không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi

Triệu Minh Vy nghiêm túc suy nghĩ: “Tạm thời cứ làm như những gì tôi đã nói, đợi tôi trở về sẽ bàn bạc thêm”

“Rõ”

Bích Thảo cướp lấy điện thoại, lo lắng hỏi : “Đội trưởng không bị thương nghiêm trọng chứ?”

“Không sao! Mọi người vất vả rồi”

Cảm thấy đầu nhức nhói, Triệu Vy liền mệt mỏi nằm lên giường. Một kế hoạch mà bọn họ đã lập được sáu năm, có lẽ tới đây nên kết thúc



Mở mắt ra đã gần chiều tối, bước vào nhà tắm gội rửa hết sự mệt mỏi của một ngày dài. Lúc ra phòng tắm đã thấy anh ngồi trên giường

Triệu Vy bất ngờ hỏi: “Sao anh về sớm vậy?”

Vương Thần Kiêu nhăn mày: “Em đã ở trong phòng tăm hơn ba mươi phút, nếu em không ra anh định vào trong đấy”

Cô cũng không ngờ mình tắm lâu như vậy, cười qua chuyện rồi bảo anh vào tắm, ngồi trên bệ cửa sổ một lúc thì điện thoại reo. Là bác cả

“Bác cả có chuyện gì vậy?”

“À! Bà ngoại hôm nay đã chuyển tới nhà của bà lúc trước. Không hiểu sao bà ấy cứ nằng nặc muốn về đó. Lúc nào rảnh rổi cháu về tâm sự cùng bà nhé”

“Vâng ạ, bác chăm sóc bà giúp cháu.”

Vương Thần Kiêu từ trong phòng tắm bước ra, thấy cô thờ thẩn ngồi bên cửa sổ thì lại gần

-Em làm sao thế?

Nghe thấy giọng nói của anh Triệu Vy từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của anh. Cô cười ấm áp

- Lúc nào rảnh mình về thăm bà ngoại nhé?

Cô biết dạo gần đây anh bận nhiều việc, cô cũng vậy. Phải nhanh chóng kết thúc công việc đang dở của mình để trở về với gia đình

Nhìn vào mắt cô, anh cúi người xuống hôn thật sâu, không trả lời câu hỏi của cô. Trong lúc cô đang đứng hình bởi hành động của mình. Anh liền bế cô đi về phía giường. Giọt nước trên tóc anh rơi xuống khuôn mặt ửng hồng khiến cô lấy lại tinh thần, dãy dụa trong lòng anh

Trực tiếp đặt cô lên giường, anh dừng nụ hôn lại, nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng vì ngại của cô càng kí©h thí©ɧ thú tính trong lòng anh. Đêm đó cô bị anh ăn sạch tới gần sáng