Chương 20: Luôn luôn bảo vệ

“Anh muốn yêu em nhiều hơn nữa”

“Chuyện đã qua rồi! Đi thôi, chuẩn bị cùng họ đi”

Bữa tiệc sinh nhật trôi qua suôn sẻ, tất cả mọi người rất vui vẻ đặc biệt là Thanh Thanh. Nụ cười thanh thuần luôn xuất hiện trên đôi môi ấy

Lúc chuẩn bị trở lại phòng chợt mẹ cô gọi cô lại

“Tiểu Vy! Tới đây mẹ có chuyện muốn nói”

“Được”

Mẹ dẫn cô ra ngoài sân nhà, ở ngoài đây có một bộ bàn ghế đá, ra hiệu cô ngồi xuống

“Con vẫn giận mẹ sao?”

“Không có”

“Con đừng lừa mẹ, mẹ biết! Tất cả mọi lỗi lầm này đều là do mẹ gây nên. Nhưng Tiêu Vy à! Tiểu Anh không làm gì sai cả, nó chỉ là...”

“Nếu mẹ gọi con ra đây để nói về vấn đề này thì con xin lỗi, con không muốn nghe”

“Tiểu Vy”



Cô đứng dậy đi được hai bước đột nhiên dừng lại

“Còn nữa, đây không phải lỗi do ai cả, mẹ đừng bao giờ nhận nó là lỗi của mẹ, qua rồi thì để nó qua đi”

“Con về phòng! Mẹ ngủ ngon”

Thấy bóng lưng cô độc của cô bước đi trong lòng bà như có một thứ gì đó đè nặng xuống. Ngày xưa, bà xem Trần Triệu Anh như con gái ruột của bà. Cưng chiều và yêu thương cô. Đến tận bây giờ điều đó như một thói quen, Trần Triệu Anh có bị trí trong lòng bà. Để so sánh với cô thì đương nhiên cô ta xếp sau, nhưng cũng không thua kém cô là bao

Bước vào phòng cô đứng tựa vào cửa, mẹ cô vẫn rất bảo vệ Trần Triệu Anh, nói đỡ cho cô ta trước mặt cô. Nhưng và không biết, điều khiến cô ghét cô ta là vì ánh mắt cô ta lúc được mẹ cưng chiều, bảo vệ luôn là cao ngạo trước mặt cô

“Mẹ nói gì với em thế?”

“Một vài chuyện gì ấy mà”

Thấy cô không muốn nói nên anh cũng không ép

“Đi ngủ thôi”

“Vâng”

Cất quyển sách trong tay, anh kéo cô vào lòng mình



“Có chuyện này anh cần phải nói với em”

Thấy giọng anh có phần nghiêm túc cô hỏi

“Nghiêm trọng không?”

“Có lẽ nghiêm trọng”

“Vậy em không muốn nghe”

“Hả?”

“Haha, em sợ anh nói chưa xong thì em đã ngủ rồi”

“Vậy để ngày mai nói! Không gấp”

“Được”

Hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ

Từ cửa sổ, ánh nắng len lỏi chiếu vào. Nhìn ngắm dung nhan của cô một lúc, chợt anh thấy lòng buồn đến lạ. Em trai anh đã quay về, kì nghỉ phép của anh cũng phải kết thúc. Nhưng anh lại không nở rời xa cô, hai người vừa mới kết hôn không được lâu tình cảm cũng chưa thể bồi dưỡng

Chợt mắt cô lấy động, thấy người trước măt đang chống tay nhưng mình thì cô giật mình, làm gì mới sáng sớm đã dọa người ta vậy đại ca