Chương 1: Đến nhà tôi

Nàng: Hạ Hựu Nhiên

Cô: Diệp Dung

——————————————

Hạ Hựu Nhiên ở tiệc rượu ngồi nửa tiếng, cái gì cũng không làm, chỉ trộm nhìn cô gái dưới ánh đèn kia.

Cô gái kia mặc một chiếc áo đỏ hở vai, dưới bờ vai ngọc ngà là xương quai xanh tinh xảo, vạt áo được đóng thùng, lộ ra eo nhỏ tinh tế. Cô mặc quần trắng ống rộng, cặp chân dài miên man, nhìn hết sức diễm lệ.

Cô dựa vào quầy rượu, một tay cầm di động, một tay chống cằm, bên cạnh là ly champagne, cô nhíu mày càng lúc càng chặt, ngũ quan toát ra lạnh lẽo, hình như có chút không vui.

Những người xung quanh cô đều thực do dự, nhịn không được ngắm trộm mỹ nữ vài lần, nhưng không một ai dám đi qua nói chuyện.

Có người nhỏ giọng hỏi nàng: "Cô gái kia là ai nhỉ, thật xinh đẹp a, chắc là nữ minh tinh nào đó ha."

Hạ Hựu Nhiên lắc đầu nói: "Không phải, chị ấy là quản lý nghệ sĩ."

Diệp Dung, quản lý nghệ sĩ nổi danh giới giải trí, dưới trướng của cô có không ít ảnh đế cùng ảnh hậu, hiện tại cô đang quản lý một đôi ảnh hậu, chỉ cần là người mà cô nhìn trúng, qua tay cô nhào nặn, chắc chắn sẽ bước lêи đỉиɦ cao.

Quan trọng nhất chính là cô rất đẹp, không ít đạo diễn ngỏ lời mời muốn cô đóng phim, Diệp Dung đều khinh thường xua xua tay, ngữ khí kiêu ngạo, "Không thèm, tôi mà đi đóng phim, ảnh hậu chỉ có cạp đất mà ăn."

Ban đầu ai cũng cười cho rằng cô bị điên, sau này cô cùng lúc đào tạo ra song ảnh hậu, những người từng chê cười cô đều xấu hổ không dám lên tiếng, Diệp Dung điên thật, nhưng mà cái điên này của cô hái ra tiền.

Hạ Hựu Nhiên nhìn không chớp mắt, rốt cuộc Diệp Dung cầm ly rượu, xoay người, nhướng mày, phong tình hoàn toàn khác với ban nãy, có thể khiến người người rung động, đáng tiếc nàng còn chưa kịp nhìn kỹ đã lập tức có người đi đến mời rượu Diệp Dung.

Khuôn mặt hơi đỏ vì rượu, Diệp Dung khẽ ngửa cổ, khoảnh khắc cô uống rượu đều vô cùng gợi cảm, uống xong cô nhẹ nhàng mím môi, cánh môi đỏ hồng, sau khi được rượu thấm ướt lại càng quyến rũ.

Dù cùng là nữ giới, cũng không nhịn được mà ngắm nhìn cô.

Rất nhanh, bên người Diệp Dung đã có một đám người vây quanh, mặc kệ cô đứng ở chỗ nào, chỗ đó đều toả ra hào quang.

Hạ Hựu Nhiên nhìn vậy mà trong lòng chua xót, cầm ly rượu mãi không uống, nghi hoặc hỏi trợ lý, "Chị nghĩ cô ấy có để ý đến em không? Hôm nay em cũng tương đối nổi bật mà?"

Giữa hầu hết những cô gái ăn mặc hở hang, một Hạ Hựu Nhiên kín đáo thanh thuần thật sự không quá nổi bật, trợ lý nhìn Hạ Hựu Nhiên rầu rĩ, có chút hối hận vì đã kêu Hạ Hựu Nhiên đến đây, nàng nhỏ giọng nói: "Nếu không chúng ta về trước đi."

Hạ Hựu Nhiên không đành lòng về trước, chậm rãi nói: "Em ngồi thêm một chút, giờ mà đi không biết đến bao giờ mới có cơ hội gặp, em chỉ ngồi thêm một lát, lát sau liền đi."

Nói xong, một ánh mắt hướng về phía nàng.

Hạ Hựu Nhiên thấp thỏm, thuận theo cảm giác ngẩng đầu lên, sau đó nàng nhìn thấy bóng dáng chính mình trong mắt Diệp Dung.

Diệp Dung khoanh chân, chỉ tay về phía nàng, "Cô đó, đến đây."

Hạ Hựu Nhiên sững sờ, cảm giác bản thân đang nằm mơ, đến khi ánh mắt kia dừng ở trên người nàng, không ít người bắt đầu ồn ào, nàng mới chậm rãi chỉ vào chính mình, "Chị gọi tôi?"

Diệp Dung mỉm cười.

Hạ Hựu Nhiên cứng nhắc đứng lên, bước đi lúng túng, đến khi đứng bên cạnh Diệp Dung nàng vẫn còn phát run.

Diệp Dung hỏi: "Lúc nãy mọi người nói chuyện cô đã nghe hết chưa?"

Nghe thấy cái gì?

Nãy giờ trong mắt nàng chỉ toàn là bóng dáng của Diệp Dung, mọi người nói gì nàng đều coi như gió thoảng bên tai, Hạ Hựu Nhiên lo sợ nếu nói Không nghe thấy gì sẽ bị Diệp Dung đuổi đi nên gật đầu.

"Vậy là tốt rồi." Diệp Dung dựa người ra phía sau, đôi chân dài khẽ tách, cất giọng mời gọi, "Vậy ngồi xuống đi."

Hạ Hựu Nhiên mở to mắt, Adrenaline* đột ngột bùng lên, "Tôi, tôi ngồi xuống? Đùi chị?"

*Adrenaline: hormone được giải phóng khi cơ thể cảm thấy căng thẳng.

Diệp Dung nhíu mày, nhìn chằm chằm nàng, biểu tình có chút phức tạp, "Chẳng lẽ cô muốn quỳ trên đùi tôi?"

"Không có! Tôi không có ý đó!" Hạ Hựu Nhiên vụng về giải thích, nàng hít một hơi thật sâu rồi ngồi lên đùi Diệp Dung, kỳ thật nàng cũng không có gan mà ngồi trên đùi người ta, cả người cứng nhắc không dám dựa gần vào chân cô ấy.

Ngay cả hít thở cũng thật cẩn trọng, nhưng nàng vẫn có thể ngửi thấy hương gỗ nhàn nhạt, chính là mùi nước hoa trên người Diệp Dung, có điểm đứng đắn, tuy nhiên nếu để ý kỹ, lại thành hương chanh nhàn nhạt, cực kỳ giống một bad boy điển hình.

Diệp Dung ôm lấy eo Hạ Hựu Nhiên, đặt nàng ngồi trên đùi mình, cười lịch thiệp, "Tôi chơi thua, bị mọi người bắt ăn khoai tây chiên, cô không ngại giúp tôi chứ?"

Đối diện lập tức có người kêu, "Diệp Dung, cô nói không giữ lời a, rõ ràng bảo nếu thua sẽ tìm tôi, sao bây giờ lại đổi thành tiểu muội muội rồi."

"Gấp cái gì, lúc nãy nếu không phải cô cố ý ăn gian, một trò đơn giản như vậy tôi sẽ thua sao, bây giờ tôi không cần cô nữa." Diệp Dung lạnh lùng liếc cô ta một cái, nói chuyện không hề nể mặt, thật sự không chừa cho cô ta chút mặt mũi nào. Người nọ cũng không tức giận, cười hì hì thúc giục cô mau ăn khoai tây chiên.

Diệp Dung dịu dàng trở lại khi nhìn Hạ Hựu Nhiên, "Cô có biết uống rượu không?"

Hạ Hựu Nhiên mờ mịt gật đầu, không hiểu mọi người đang chơi trò gì, tại sao lúc thì muốn nàng ăn khoai tây chiên, lúc thì muốn nàng uống rượu.

Giây tiếp theo Diệp Dung liền lấy một miếng khoai tây chiên đặt lên môi nàng, giọng điệu có phần ra lệnh, "Đừng để rơi, giữ chặt, nếu không tôi sẽ thua và phải uống rượu."

Hạ Hựu Nhiên ngây người, vừa định nói "Được", lại sợ miếng khoai tây rơi, cũng chỉ có thể chịu đựng. Miếng khoai tây chiên dán ở giữa môi nàng, nàng sợ nó rơi cũng sợ nó dính quá chặt, nhưng sợ nhất chính là Diệp Dung sẽ đột ngột hôn nàng.

Diệp Dung trong ánh mắt hàm chứa ý cười, giống như suy nghĩ điều gì, sau đó nghiêng đầu cắn miếng khoai tây chiên.

Hơi thở nóng bỏng phả vào mặt Hạ Hựu Nhiên, Hạ Hựu Nhiên rũ mắt, nhìn lông mi Diệp Dung chớp động rồi từ từ rời đi. Trái tim bắt đầu nhảy loạn xạ, giống như có thể nổ tung bất cứ lúc nào, có chút đau vì kích động.

Diệp Dung không ăn miếng khoai tây chiên kia, đặt nó ở trên khăn giấy, sau đó rút ra khăn giấy chậm rãi lau miệng, thuận tiện đưa cho Hạ Hựu Nhiên một tờ.

Hạ Hựu Nhiên cầm khăn giấy, tuy chưa lau nhưng đã cảm thấy nóng rát nơi khoé miệng, thậm chí còn nóng hơn cả khi uống rượu.

Diệp Dung nhẹ nhàng hỏi: "Như thế nào? Bị doạ rồi hả?"

Hạ Hựu Nhiên lắp bắp: "Không, không bị dọa."

Diệp Dung cười, mắng nhóm người còn đang uống rượu, "Được rồi, được rồi, để tiểu muội muội đi đi, mấy người không biết xấu hổ thì tự mình chơi, đừng lôi kéo tiểu muội muội vào, có biết ngại không vậy."

"Vậy mà cậu còn hôn tiểu muội muội nhà người ta, cậu có biết ngại không." Bạn của Diệp Dung nói: "Khoai tây chiên cũng không ăn, chơi không vui gì cả, như vậy đi, nếu cậu uống một ly bọn tôi sẽ thả cậu đi."

Diệp Dung vươn tay đi lấy ly rượu trên bàn, lại trở tay, "Đổi một ly khác đi, để tiểu muội muội uống rượu không hay lắm."

Rất nhanh nhân viên phục vụ đã đổi một ly khác lại đây.

Hạ Hựu Nhiên cầm lấy trực tiếp uống cạn một hơi.

Uống xong mới phát hiện Diệp Dung nhìn chằm chằm mình, nàng lại luống cuống, tay cầm ly run rẩy, "Tôi uống nhiều quá sao, phải chia cho chị một nửa à?"

Đám người kia là muốn hai người uống rượu giao bôi, nhưng hiện tại cũng khá tốt, ngón tay Diệp Dung đè ở môi nàng, lau đi vệt nước còn vương trên khoé miệng, mυ"ŧ đầu ngon tay, "Được rồi."

Như vậy là xong rồi sao?

Hạ Hựu Nhiên từ khi bước ra khỏi vòng vây đám đông thì toàn thân run rẩy, ngồi cũng ngồi không xong, chỉ có thể xấu hổ rời đi tiệc rượu.

Hôm nay nàng không chỉ được nói chuyện với người mình thích mà còn được ngồi trong lòng cô ấy, như vậy quá tốt rồi, nàng thực hài lòng.

Hạ Hựu Nhiên thở hổn hển, ngón tay sờ lên khóe miệng, dùng tay đè lại, không kìm lòng được mà liếʍ nhẹ, cảm giác so với lúc Diệp Dung chạm vào kém hơn rất nhiều, động tác kia nhanh hơn nhưng cũng mãnh liệt hơn, có thể làm nàng tê liệt thần kinh ngay lập tức.

Trong xe an tĩnh, không ai chú ý nàng đang làm gì, trời đêm càng lúc càng tối, chỉ có ngọn đèn đường chiếu sáng.

Đến khi Diệp Dung cũng từ hội trường đi ra, bóng của cô bị đèn đường lúc kéo dài lúc thu ngắn, bước chân đạp lên lá cây, phát ra thanh âm rất khẽ, bóng người cô dán trên cửa kính xe.

Diệp Dung hơi cúi người, gõ gõ cửa kính xe nàng, "Tiểu bằng hữu, lúc nãy cô không uống rượu đúng không?"

"Tôi" Hạ Hựu Nhiên hít sâu, ngón tay kia như gõ thẳng vào trái tim nàng, thình thịch loạn nhịp, nàng nhéo nhéo lòng bàn tay, quá ảo ma canada rồi, Diệp Dung lại xuất hiện!

Cặp kính râm lớn của Diệp Dung tuột xuống, thở ra một làn khói trắng, cô lẩm bẩm, "Không uống thì cho tôi đi quá giang, nếu cô không lên tiếng, vậy là không muốn rồi."

Tiếng động xôn xao, cửa kính xe được hạ xuống.

"Tôi, tôi không uống rượu, tôi đồng ý, nhà chị ở đâu." Hạ Hựu Nhiên lắp bắp, nói xong lại cảm thấy quá đường đột, lật đật sửa lại: "Tôi, ý tôi là... Chị muốn đi chỗ nào?"

Diệp Dung ghé vào cửa xe, nheo mắt, hình như có chút đau đầu mà nhíu nhíu mày, "Vậy về nhà tôi đi."

Hạ Hựu Nhiên gật đầu, "A... được."

Diệp Dung đi vòng qua bên ghế phụ mở cửa xe, đang chuẩn bị ngồi vào, lại đi ra ghế sau..

Hạ Hựu Nhiên cực lực khắc chế ý nghĩ muốn gọi cô lại, dùng sức nắm chặt tay lái, chậm chạp khởi hành.

Ghế sau không có tiếng động, Hạ Hựu Nhiên ngẩng đầu nhìn trong kính chiếu hậu, phát hiện Diệp Dung đang nhìn nàng với ánh mắt nghi hoặc.

Hạ Hựu Nhiên thử hỏi: "Làm, làm sao vậy?"

Diệp Dung hất cằm, "Tại sao cô không hỏi địa chỉ nhà của tôi, cũng không cần chỉ đường mà đã trực tiếp định vị được, tôi còn chưa nói cho cô biết nhà tôi ở đâu."

"A?" Hạ Hựu Nhiên cả kinh, môi bắt đầu phát run.

Này, này như thế nào giải thích.

Diệp Dung truy vấn, "Cô biết nhà tôi ở đâu? Cô quen thuộc nhà tôi sao? Có phải từ lâu cô đã muốn đến nhà tôi rồi hay không?"

Hạ Hựu Nhiên siết chặt ngón tay, nàng căn bản không thể nói ra, ấy vậy mà tiểu bí mật của nàng lại bị Diệp Dung xé toạc.

"Tôi là, là......"

"Là cái gì?"

Không khí bỗng nhiên khẩn trương lên, làm sao đây, Hạ Hựu Nhiên đang loay hoay tìm lý do, cố tình đầu óc lại trở nên mê muội.

Diệp Dung đột nhiên bật cười, có điểm chế nhạo, "Đừng khẩn trương, tôi chỉ trêu cô một chút thôi."

Hạ Hựu Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không thể lấy lại tinh thần, ngây ngây ngốc ngốc.

Diệp Dung liền nhịn không được lật tẩy nàng, "Này, tiểu bằng hữu, hôm nay cô đã nhìn lén tôi 80 lần, mỗi lần nhìn lại một lần vui vẻ, cô cứ nhìn tôi như vậy làm gì, gọi cô qua chơi cùng thì cô xấu hổ."

Hạ Hựu Nhiên bừng tỉnh, nàng không nghĩ tới sẽ bị Diệp Dung phát hiện, nàng mím môi cẩn thận trả lời, "Chị, vì chị rất đẹp."

Diệp Dung đối với tướng mạo của bản thân luôn thực tự tin, được Hạ Hựu Nhiên khen ngợi hết lời như vậy, trong lòng càng thêm vui, cô nói: "Tiểu bằng hữu, cô có biết tại sao xung quanh tôi có rất nhiều người, nhưng tôi chỉ muốn đi xe của cô không?"

"Tại sao?" Hạ Hựu Nhiên nắm chặt tay lái, tốc độ xe càng ngày càng chậm, chỉ sợ một tiếng động nhỏ sẽ không thể nghe rõ.

Cố tình Diệp Dung lại nói một câu khiến nàng muốn bay khỏi cao tốc, Diệp Dung mỉm cười, khẽ nói: "Bởi vì tôi muốn đưa cô đến nhà tôi."

- ---------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Hố mới đây, Diệp Dung tỷ lưu manh ngang tàng, còn có tiểu khả ái, Diệp Dung tỷ sẽ chở mọi người đi cao tốc...... Hắc hắc hắc, thắt chặt dây an toàn a.

Hôm nay khai tân văn, lì xì cho mọi người chơi, đừng ngại bình luận đàm đạo, ta muốn nhìn thấy nhiệt tình của độc giả!