Chương 45: Kết hôn

Mục Cảnh An thầm nghĩ, em vợ thật là một đứa trẻ thông minh.

Anh lại trịnh trọng nói: “Được, anh dùng quân phục bảo đảm, bảo đảm đối xử thật tốt với Tống Thanh Ninh, không đánh không mắng cô ấy, che chở cho cô ấy suốt đời che chở, như vậy có được không?”

Thành Thành: “Anh có thể tiến vào.”

Mục Cảnh An cười cười, dùng chân đẩy cửa ra.

Vừa vào cửa, tầm mắt của anh liền nhắm chuẩn tới cô gái đang ngồi trước giường, cô dâu của anh.

Hôm nay, cô càng xinh đẹp hơn so với trước kia, lông mày cong cong, mắt hạnh má đào, là một người đẹp tiêu chuẩn.

Bốn mắt nhìn nhau, đồng loạt mỉm cười.

Anh đi qua, hơi ngồi xuống trước mặt cô: “Em rất thích trêu chọc?”

Tống Thanh Ninh nhìn cánh tay của anh: “Tư thế như này của anh rất khác biệt?”

Hai người đồng thời lên tiếng, lại cùng lúc cười.

Mục Cảnh An: “Có nghĩ tới hậu quả hay không? Hửm?”

Tống Thanh Ninh: “Còn chưa biết người không gánh chịu được hậu quả có phải anh hay không?”

Mục Cảnh An nhướn mày, đúng là có gan!

Tống Thanh Ninh, thua người không thua trận!

Hai người cười nhìn nhau.

Kỳ thực, nếu nói tình yêu khả năng không có, thế nhưng người chung quanh, sửng sốt nhìn thấy vẻ ngọt ngào trên người bọn họ, kiểu ngọt ngào này mang theo mập mờ.

Cũng không biết bọn họ nhìn thấy lúc nào.

Cuối cùng không biết ai hô một câu: “Cô dâu ra cửa rồi.”

Lúc này Mục Cảnh An mới đứng dậy, đưa lưng về phía cô: “Lên đi, anh cõng em.”

Cô không có anh chị, không ai có thể cõng cô.

Chỉ là, Tống Thanh Ninh trực tiếp đứng dậy kéo cánh tay của anh: “So với trốn ở phía sau anh, em càng thích kéo anh như vậy, sóng vai cùng anh.”

Mục Cảnh An kinh ngạc nhìn cô, lập tức cười: “Cũng được, đi, anh đưa em về nhà chúng ta.”

“Cô dâu ra cửa rồi.”

“Chúc mừng chúc mừng.”

“...”

Tiếng pháo nổ vang lên lần nữa, bánh kẹo cưới, pháo hoa bắn ra, đôi vợ chồng mới cưới đi lên xe hoa dưới lời chúc phúc của mọi người.

Chẳng qua là không thể nói lời chia tay cùng với người nhà, bởi vì người nhà duy nhất của cô dâu đã ở xe trên, dù sao nhà mẹ đẻ vẫn nên có người đưa dâu đi.

Lúc xe chạy ra khỏi đội sản xuất Kiều Bắc, hai bên đường đều là xã viên vây xem.

Trên xe cô nhỏ giọng hỏi: “Có phải xe này rất cao cấp rồi hay không?”

Phía sau còn có một chiếc xe tải chở đồ cưới.

Cô nhớ rõ thời buổi này người ta kết hôn cơ bản đều ngồi xe đạp, xe bò các kiểu.

Mục Cảnh An: “Không có việc gì, xe là mượn, hơn nữa anh không thuộc quyền quản lý của bọn họ.”

Tống Thanh Ninh vui vẻ, hành động này rất được, mượn xe của gwh, nếu có người muốn phá hỏng chút cũng khó khăn.

Xe đi một vòng về phía công xã, sau đó lái vào nhà họ Mục ở đội sản xuất Kiều Nam.

Xuống xe, ngồi đợi một hồi, rửa mặt xong, mới tiến vào phần đọc tuyên thệ, chính là đọc lời trích.

Tuyên thệ xong, khách tới tham gia tiệc cưới trực tiếp làm người dẫn, anh ta hô lớn một câu: “Bưng trà lên, cô dâu kính trà ba mẹ chồng đổi cách xưng hô.”

Nghi thức này không ai dám làm gì, trực tiếp đưa trà qua gọi một tiếng ba, Mục Trọng Xuân cho một bao lì xì, gọi một tiếng mẹ, Hứa Thúy Lan cho một bao lì xì, là xong chuyện.

Tống Thanh Ninh mặc váy, nhận tiền lì xì xong không có chỗ để, liền nhét vào trong túi quần của Mục Cảnh An, hành động cực kỳ tự nhiên.

Mục Cảnh An cười.

Sau khi pháo nổ xong, liền mở tiệc.