Chương 24: Truyền tờ giấy nhỏ.

Cô có mối quan hệ tốt với chị quản lý kho ở nhà máy sản xuất khăn, cô đã hai lần mang bánh đến cho chị quản kho đó, nhận được rất nhiều khăn lỗi từ chị quản kho.

Cô có mối quan hệ tương đối bình thường với bác gái căn tin ở nhà máy khăn mặt, người phụ nữ đó rất hung dữ, không muốn bán thịt cho cô.

Những thứ thu được từ nhà máy khăn mặt sẽ được gửi đến tay anh chàng ở nhà máy sản xuất cát thạch anh, rồi tiền sẽ đến.

Không có không gian, cô vẫn sống một cuộc sống sung túc.

Nhị Cẩu: “Nếu như vậy, cẩu tử rút lui?”

Tống Thanh Ninh: “A, cậu thử xem!”

Nhị Cẩu không dám.

Thành Thành: “Cảm ơn chị.”

Nói xong tựa đầu đến trước mặt Tống Thanh Ninh, nhẹ nhàng nói: “Chị ơi em vui quá, chị có thể giúp em vuốt tóc.”

Tống Thanh Ninh dở khóc dở cười nói: “Cái này là tật xấu gì đây? Cũng không phải mèo, còn vuốt lông.”

Nhưng vẫn vuốt cho cậu bé, cậu bé vui vẻ mắt nheo lại.

Cô làm vài lần rồi nói: “Ăn cơm đi.”

Tiểu đậu đinh há to miệng ăn.

Ăn cơm xong rửa bát xong, cô định đi vào không gian làm mấy viên thịt nhỏ thì lại có người gõ cửa ngoài cửa sân.

Rồi giọng một cậu bé vang lên: “Thím, thím…”

Tống Thanh Ninh mở cửa liền nhận ra, đây là Mãn Thương con trai cả của nhà anh cả Mục Cảnh Khuê, đứa nhỏ này chín tuổi, lông mày rậm, mắt to, đầu hổ.

“Mãn Thương, sao cháu lại tới đây?”

Mãn Thương xách giỏ vào sân mới nói: “Cháu thay chú nhỏ đưa thịt lợn rừng tới, chú ấy không rảnh tay.”

Tống Thanh Ninh nhướng mày, đồng chí Mục Cảnh An ngay cả khi có thịt cá cũng có thể nghĩ đến cô, không tệ!

Mãn Thương vào sân nhìn thấy giỏ của nhà họ Tống thì đổ thịt vào.

Xong rồi lại hỏi: “Thím, thím có gì muốn cháu mang đến cho chú không?”

Tống Thanh Ninh suy nghĩ một chút, rồi nói: “Có, cháu ở đây đợi dì một chút, Thành Thành, em ra chơi với Mãn Thương.”

Mãn Thương: “Không thành vấn đề.”

Tống Thanh Ninh đi vào phòng, Mãn Thương nhìn về phía Thành Thành: “Chị cậu bảo cậu chơi với mình, cậu muốn chơi thế nào?”

Thành Thành: “…” Nghĩ một chút rồi nói: “Để mình lấy cho cậu một ít kẹo đi.”

Mãn Thương: “Đó gọi là ăn cùng.”

Thành Thành bối rối hỏi: “Cậu không ăn kẹo hả? Vậy thì chúng ta nghe radio nhé.”

Mãn Thương: “Đó gọi là nghe cùng.”

Thành Thành: “Vậy chúng ta nhảy trên sân nhé?”

Mãn Thương: “Đó gọi là nhảy cùng.”

“…”

“Đó gọi là ngủ cùng.”

“…”

Thành Thành cuối cùng không nhịn được kêu a a a hét to lên, Mãn Thương cũng quá khó hầu hạ rồi.

Mãn Thương cười ha ha.

Còn cách cửa sổ nói to vào: “Thím, em trai thím thật dễ thương.”

Trên thực tế Thành Thành không chỉ là một người đáng yêu, mà còn là một người thông minh.

Cậu bé nhìn Mãn Thương, đột nhiên lại nói một câu: “Cháu trai! Cháu thật không nghe lời!”

Mãn Thương: “…” Cậu nhóc ngạc nhiên nhìn Thành Thành: “Cậu gọi tôi là cái gì???”

Thành Thành: “Cháu trai, cháu Mãn Thương, cậu gọi chị tôi là thím, thì phải là cháu của chị tôi, vậy cũng là cháu của tôi. Cháu Mãn Thương, cháu không được trêu chọc chú của cháu.”

Xem, còn nói rất rõ ràng mối quan hệ.

Mãn Thương: “…”

Lúc này Tống Thanh Ninh cầm một ống tre và một nắm kẹo đi ra, cô ở trong phòng đều nghe hết mấy lời của bọn trẻ.

Cô kiêu ngạo nghĩ, em trai mình quả thật thông minh.