Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quan Hệ Tình Nhân

Chương 2: về nhà cũ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ly Tâm trở về phòng ngủ bù, ngủ đến hai giờ chiều mới tỉnh, thay quần áo chuẩn bị lên lớp.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô tìm được công việc gia sư dạy guitar tại một cơ sở đào tạo. Công việc của giáo viên dạy kèm cũng tương đối dễ dàng, thường là buổi tối dạy cho học viên, hoặc một buổi học vào cuối tuần. Hôm nay là chủ nhật, và cô có hai lớp học một kèm một vào buổi chiều, nhưng không có lớp học nào vào buổi tối.

Khi Ly Tâm đến cơ sở đào tạo, vừa đi vào thì thấy trong văn phòng có một giáo viên nữ còn trẻ ở đó.

Nữ giáo viên nghe thấy động tĩnh ngoài cửa liền ngẩng đầu lên nói đùa: "cô Tâm hôm nay đến hơi muộn nha, thường ngày đều là cô đến sớm nhất."

Ly Tâm cười cười, đi vào bàn làm việc trước: "Giữa trưa không cẩn thận ngủ quên."

"Ah, cái thời tiết này đúng thực sự là thích hợp ngủ nướng..... "

Nữ giáo viên than thở, vô tình nhìn về phía Ly Tâm , đột nhiên chú ý tới cái gì, ồn ào nói: "Tối hôm qua có phải là ....?"

Ly Tâm sửng sốt.

"Nơi này, đều lộ ra rồi." Nữ giáo viên chỉ vào một chỗ trên cổ Ly Tâm .

Ly Tâm theo bản năng che lại cổ, phỏng chừng là tối hôm qua làm ra dấu hôn, vội vàng nói: ""Tôi đi trễ nên không chú ý lắm... "

"Không sao, lại đây, tôi giúp cô che một chút." Nữ giáo viên lấy mỹ phẩm từ trong túi ra, chuẩn bị giúp che đi.

Cũng may dấu hôn trên cổ không nặng lắm liền nhanh chóng được che đi. Vừa vặn thời gian cũng vừa đến giờ vào tiết, Ly Tâm cảm ơn rồi lên phòng học đàn trên lầu dạy học. Chờ đến kết thúc buổi học đã là 6 giờ chiều, Ly Tâm trở lại văn phòng sửa sang lại và cất đàn chuẩn bị trở về.

"Cuối cùng cũng tan làm rồi!"

Nữ giáo viên nghiêng người hỏi: "Buổi tối cô Tâm có sắp xếp gì không? Các giáo viên hẹn nhau cùng đi ăn tiệc buffet, cô có muốn đi cùng không?"

Ly Tâm trả lời: "Buổi tối tôi phải ở nhà chuẩn bị nấu cơm."



Nữ giáo viên cũng phản ứng lại liền gật đầu: "Ồ, đúng rồi nha, cô có bạn trai rồi đương nhiên buổi tối phải ở nhà ăn tối chứ."

Ly Tâm cười cười gật đầu, cũng không phủ nhận từ "bạn trai" ở trong miệng của đối phương. Nhưng nói chính xác, Hạ Dương không phải là bạn trai của cô, bởi vì cô và hắn không có quan hệ tình cảm.

Dù cả hai đã sống chung, cũng đã làm những việc chỉ có thể làm giữa những người yêu nhau, nhưng thực tế Hạ Dương chưa bao giờ thừa nhận một cách dứt khoát mối quan hệ giữa hai người. Tuy không phải tình yêu, nhưng bọn họ là một đôi tình nhân sống chung thực sự, vậy coi như là tình yêu đi.

Hạ Dương sẽ ôm cô, hôn cô và thậm chí làm những điều thân mật hơn. Hơn nữa, Hạ Dương cũng sẽ chỉ cùng một mình cô làm những việc này. Ly Tâm nghĩ, cô cùng Hạ Dương cũng gọi là tình yêu đi.

Sau khi trở lại chung cư, Ly Tâm làm xong bữa tối liền ngồi chờ Hạ Dương trở về. cô ngồi trên sô pha gửi một tin nhắn cho hắn. Chỉ là sau khi tin nhắn được gửi đi, cô cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào, chắc do hắn bận quá nên không nhìn vào điện thoại.

Vì vậy Ly Tâm ăn cơm một mình, sau đó bọc đồ ăn lại cất vào tủ lạnh. Hạ Dương làm việc rất bận rộn, có đôi khi không thể chờ đến khi hắn trở về. Ly Tâm tắm xong liền nằm xuống giường ngủ thϊếp đi.

Mà ngay lúc Ly Tâm đang mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi, cô nghe thấy tiếng mở cửa. Từ từ mở mắt ra, mơ hồ nhìn về phía cửa liền thấy một bóng người cao lớn đang đi về phía mình.

"Dương... " Ly Tâm nhẹ giọng gọi một tiếng.

Hạ Dương cầm túi quà trong tay, đi tới ngồi bên mép giường, đặt túi quà lên tủ đầu giường rồi thấp giọng hỏi: "Đánh thức em dậy rồi sao?"

Ly Tâm lắc lắc đầu, nhìn nam nhân trước mặt: "Tối nay anh rất bận à?"

"Xin lỗi, công ty phát sinh chút vấn đề." Hạ Dương giải thích.

Ly Tâm nghe vậy liền lo lắng: "Vậy bữa tối anh đã ăn qua gì chưa? Em vẫn còn để lại bữa tối trong tủ lạnh, em đi hâm nóng... "

"Ở công ty đã ăn qua rồi." Hai người nhất thời không nói gì nữa, trong phòng trở nên an tĩnh.

Một lát sau, Hạ Dương mới lấy túi quà trên tủ đầu giường đưa qua.

"Quà."



"Cho em?" Ly Tâm có chút kinh ngạc.

"Ừm." Hạ Dương chậm rãi nói: "Buổi tối không trở về ăn cơm, xem như bồi thường cho em."

"Không sao, nếu công việc bận quá anh cứ nói với em một tiếng là được rồi." Ly Tâm bật cười, đôi mắt hoa đào xinh đẹp càng thêm sáng ngời.

Ly Tâm nôn nóng từ trên giường ngồi dậy, cầm lấy túi quà, tò mò lấy hộp quà ra. Khi mở ra, nhìn thấy bên trong là một lọ nước hoa.

"Anh sao lại nghĩ đến việc mua nước hoa?" Ly Tâm hỏi.

"Vừa vặn thấy được." Hạ Dương nhìn nước hoa trong tay Ly Tâm, thấp giọng nói tiếp: "Nghĩ hẳn là sẽ thích hợp với em."

Ly Tâm lấy nước hoa xịt một chít để thử mùi, phát hiện đó là một mùi thơm lạnh nhạt, giống như mùi của hoa linh lan.

"Thơm quá!"

Ly Tâm cười: "Cái này tên là gì vậy?"

"Mùa hoa linh lan."

Ly Tâm đặt lọ nước hoa sang một bên, đứng dậy đi đến gần một chút rồi duỗi tay ôm lấy thân ảnh nam nhân trước mặt.

"Thực ra, anh không cần mua quà đâu."

Chỉ cần hắn có thể ở bên cô như thế này, đó đã là món quà tuyệt vời nhất. Ly Tâm ôm chặt hắn, không chịu buông. Hạ Dương cũng giơ tay, thuận thế ôm eo cô.

"Tuần này cùng anh trở về nhà cũ một chuyến."

"Được."
« Chương TrướcChương Tiếp »