Chương 4: Hàng giả

---------------------------------------------------

Hai người ở lại nhà cũ một đêm, tối hôm sau mới trở về.

Ngay trước khi lên xe, Kỳ Kỳ đã chạy ra khỏi nhà, ôm chân Hứa Thừa Yến không cho cậu đi, thậm chí còn muốn chui vào trong xe. Bất quá Hạ Dương không có kiên nhẫn để nuôi thú cưng, nên căn bản sẽ không cho Kỳ Kỳ lên xe.

Lúc trước Hạ Dương cũng là nhất thời nổi hứng mới mua Kỳ Kỳ về, kết quả sau khi nuôi bên mình mới phát hiện ra rằng hắn căn bản là không thích hợp nuôi thú cưng.

Chó Alaska có nhu cầu vận động cao, chúng cần chủ nhân đưa đi chơi hằng ngày, đồng thời cũng cần sự bầu bạn của chủ nhân, còn làm rớt lông. Mà Hạ Dương không có nhiều tinh lực để bồi thú cưng chơi như vậy, cũng không có thời gian dắt chó đi dạo, còn cảm thấy khó chịu vì lông chó bay lung tung. Vậy nên dứt khoát đem Kỳ Kỳ đưa về nhà cũ, nhờ quản gia nuôi giúp, hai tháng mới đến xem một lần.

Dù sao sân nhà cũ rất rộng, Kỳ Kỳ muốn lăn lộn kiểu gì cũng được, lại nói nhà cũ cũng có mấy người giúp việc, đều có thể thay phiên nhau chơi với nó. Mà dưới sự chăm sóc của quản gia, Kỳ Kỳ quả thực được nuôi dưỡng rất tốt, mỗi ngày đều tràn ngập sức sống.

Nhưng hiện tại Kỳ Kỳ một hai phải đòi đi theo Hứa Thừa Yến. Hạ Dương không có kiên nhẫn nuôi chó, không cho Kỳ Kỳ lên xe, Hứa Thừa Yến cũng không có biện pháp đem Kỳ Kỳ mang về.

Cuối cùng Hứa Thừa Yến phải dỗ dành thật lâu, mới thật vất vả đem Kỳ Kỳ dỗ trở về. Mà Kỳ Kỳ trở về còn lưu luyến mỗi bước đi, quay đầu lại nhìn cậu đến ba lần, gương mặt tràn đầy ủy khuất nhìn Hứa Thừa Yến.

Hứa Thừa Yến có chút mềm lòng, bất quá vẫn là hạ quyết tâm, thu hồi tầm mắt ngồi lên xe.

Chiếc xe chậm rãi lái khỏi ngọn núi, từ ngoại ô trở về thành phố. Khi xe đi qua một ngã tư, Hứa Thừa Yến vội nói: "A Dương, dừng lại ở phía trước một chút, em đi mua vỏ hoành thánh."

Xe dừng lại, Hứa Thừa Yến xuống xe đi mua đồ trước. Hạ Dương ngồi trong xe đợi, một lúc sau mới thấy Hứa Thừa Yến quay lại, trên tay Hứa Thừa Yến vẫn còn ôm một chiếc bình hoa màu trắng tinh. Bình hoa hơi lớn, đặt ở ghế lái rất bất tiện nên Hứa Thừa Yến liền ngồi vào ghế sau.

Hạ Dương liếc nhìn chiếc bình to ở ghế sau qua gương chiếu hậu: "Tại sao em lại mua cái này?"

"Em vừa nhìn thấy nên mua."

Hứa Thừa Yến bật cười: "Anh không phát hiện ra sao? Trong thư phòng thiếu một cái bình hoa, là tuần trước em không cẩn thận đυ.ng tới kệ sách rồi làm vỡ cái bình."

Hạ Dương lên tiếng đáp, nhưng không quan tâm lắm. Mấy chậu hoa hay cây gì đó trong nhà đều luôn do một tay Hứa Thừa Yến chăm sóc.

Sau khi hai người trở lại căn hộ, Hứa Thừa Yến liền ôm bình hoa đi vào thư phòng, một mình ngồi mày mò cả buổi.

Hạ Dương đến phòng khách rót cốc nước, khi đi ngang qua thư phòng liền nghe được âm thanh ồn ào trong đó, vừa nhìn vào thì thấy thiếu niên tóc đen đang ngồi ở trên thảm, bên cạnh bày một đống chai lọ bình thuốc màu, trước mặt là cái bình hoa màu trắng kia.

Hạ Dương đi qua hỏi: "Vẽ tranh à?"

"Vâng." Hứa Thừa Yến gật gật đầu: "Màu trắng đơn điệu quá, thêm chút màu vào cho đẹp......"

Hứa Thừa Yến tiếp tục mân mê bình hoa, mãi cho đến chạng vạng tối rốt cuộc mới hoàn thành.

Nguyên bản chiếc bình hoa màu trắng ban đầu bị tô lên mấy đám mây xanh và trắng, nhưng do Hứa Thừa Yến chưa từng học vẽ, nên khi vẽ lên bình hoa, cho ra kết quả bức tranh có chút trừu tượng. Ở trên thân bình, còn có hai hàng chữ nhỏ màu đen, là một bài thơ.

Hạ Dương nhìn nhìn hai dòng thư pháp: "Trước kia em từng học qua thư pháp sao?"

"Vâng, trước kia đã từng học một thời gian dài."

Hứa Thừa Yến có chút ngượng ngùng: "Bởi vì vẽ có chút xấu nên em đành viết thêm vài chữ, thoạt nhìn cũng không xấu như lúc đầu nữa."

Hứa Thừa Yến đem bình hoa đặt ở trên giá sách bên cạnh, đối với tác phẩm của mình thưởng thức thật lâu, lại đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng tiến đến bên người Hạ Dương hỏi: "A Dương cảm thấy em viết thế nào?"

"Rất tốt."

Hứa Thừa Yến liền nhân cơ hội nói: "Vậy thiệp mời sinh nhật của anh có thể để cho em viết không?"

"Thiệp mời sinh nhật?"

Hạ Dương nhíu nhíu mày: "Thiệp mời để cho người khác viết là được rồi, không cần phiền toái như vậy."

"Nhưng đây chính là tiệc sinh nhật của anh a!"

Hứa Thừa Yến chui vào trong lòng ngực nam nhân: "Em muốn tự mình viết."

Nam nhân thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn là chịu thua nói: "Ở trong ngăn kéo ấy, em đi lấy đi."

Hứa Thừa Yến vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ, vội vàng đi mở ngăn kéo, tìm được một chồng thiệp mời. Thiệp mời vẫn còn sạch sẽ chưa có chữ nào, cũng chưa được gửi đi.

Hứa Thừa Yến lại hỏi Hạ Dương muốn mẫu thiệp mời thế nào, rồi cầm bút nghiêm túc bắt đầu viết lên. Nhưng có lẽ là vì hồi hộp nên ngay từ đầu đã viết không tốt, phải viết đi viết lại vài lá thiệp mời. Cũng may thiệp mời được in nhiều ra để dự phòng, Hứa Thừa Yến viết cả đêm, rốt cuộc viết xong được tất cả các tấm thiệp mời.

Sắp đến sinh nhật của Hạ Dương rồi, mà tiệc sinh nhật cũng không mời nhiều người đến cho lắm, đều là những người quen biết bên cạnh hắn. Hứa Thừa Yến cất giấy mời đã được viết lại cẩn thận, lại nghĩ đến món quà sinh nhật cho Hạ Dương.

Kỳ thật quà sinh nhật đã sớm được đặt trước, là một chiếc khuy măng sét của một thương hiệu xa xỉ lâu đời. Chỉ là chưa lấy được khuy măng sét, nhân viên bán hàng nói còn đang giao hàng, hậu cần quốc tế hơi chậm. Hứa Thừa Yến có chút lo lắng không biết món quà này có kịp bữa tiệc sinh nhật hay không.

May mắn thay, vào cuối tuần, cậu nhận được một cuộc gọi từ nhân viên bán hàng, nói rằng khuy măng sét đã đến. Hứa Thừa Yến vội vàng chạy tới, kiểm tra khuy măng sét, xác nhận không có sai sót rồi sau đó mới nhờ nhân viên đóng gói giúp.

Cầm túi quà, Hứa Thừa Yến đột nhiên cảm thấy trong lòng thoải mái hơn rất nhiều, xoay người rời đi. Khi Hứa Thừa Yến vừa bước ra khỏi cửa hàng, liền đυ.ng phải một người quen thuộc.

Trì Dật, một người đàn ông trẻ với mái tóc nhuộm đỏ đang ôm một nam sinh trong tay, vừa nhìn thấy Hứa Thừa Yến liền ra vẻ ngả ngớn huýt sáo.

"Yến Yến cũng ở chỗ này a!"

Hứa Thừa Yến nhìn thanh niên tóc đỏ, cậu nhớ rõ người này là bằng hữu của Hạ Dương, liền chào hỏi một cách đàng hoàng: "Trì Dật tiên sinh."

Trì Dật nhìn trong tay Hứa Thừa Yến cầm túi quà tặng, rồi lại nhìn nhìn cửa hàng phía sau cậu, tức khắc hiểu rõ: "Tới mua đồ vật à?"

Hứa Thừa Yến cùng Trì Dật không thân quen lắm, bất quá bởi vì là bằng hữu của Hạ Dương nên kiên nhẫn đáp lời: "Ừm."

Trì Dật đột nhiên nghĩ đến cái gì, nháy mắt tinh thần tỉnh táo: "Yến Yến, để tôi nói cho cậu nghe, mua đồ vật phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng mua phải hàng giả!"

Trì Dật còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "hàng giả".

"Có hàng giả được làm rất tinh xảo, ngay cả chính hắn cũng không biết mình là hàng giả, còn tưởng rằng mình chính là chính phẩm."

Trì Dật cười nhạo một tiếng: "Nhưng chỉ cần chính phẩm đã trở lại thì ai sẽ còn muốn hàng giả nữa đâu?"

Hứa Thừa Yến có chút không hiểu được, cậu có thể nghe ra được giọng điệu âm dương quái khí của Trì Dật nhưng lại không thể giải thích có chỗ nào đó không đúng.

"Hàng nhái chính là hàng nhái, vĩnh viễn đều không thể là chính phẩm được."

Trì Dật không chút khách khí châm chọc, lại hỏi ngược lại: "Yến Yến, tôi nói đúng không?"

Hứa Thừa Yến cảm thấy hơi là lạ, nhưng theo lễ phép vẫn gật đầu.

Trì Dật bật cười: "Yến Yến sau khi trở về, nhớ kiểm tra rõ một chút xem những thứ mình mua có phải là hàng thật không."

"Tôi sẽ chú ý." Hứa Thừa Yến không nặng không nhẹ trả lời.

Trì Dật lúc này mới híp mắt hài lòng, đưa tay ôm cậu nhóc nam sinh bên cạnh, vừa định đi thì lại nhớ tới một chuyện khác.

"Ah đúng rồi." Trì Dật hướng Hứa Thừa Yến nói: "Lần này sinh nhật Hạ thiếu, tôi sẽ mang cho hắn một phần kinh hỉ."

"Là một món quà rất, rất phi thường kinh hỉ." Trì Dật cười: "Bảo đảm là chính phẩm, không phải hàng giả."

Hắn nói xong liền không thèm nhìn mặt Hứa Thừa Yến, hài lòng dắt nam sinh rời đi.

Hứa Thừa Yến nhìn theo bóng lưng Trì Dật, lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Cậu cũng biết, các bằng hữu của Hạ Dương không thích mình cho lắm.

Suy cho cùng, xuất thân của cậu là từ cô nhi viện, cùng với phú nhị đại đó hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau. Hạ Dương cũng là phú nhị đại giàu có có một vòng tròn bạn bè cố định, và hắn là người đứng đầu trong vòng tròn này. Cho nên những người đó đều cảm thấy cậu không xứng với Hạ Dương, hắn không nên cùng cậu ở bên nhau.

Nhưng cũng không sao hết. Những người khác đều phản đối cậu hay không thích cậu ra sao cũng không quan trọng.

Chỉ cần cậu còn ở bên Hạ Dương, là đủ rồi.

------------------------------

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ mình, mong mọi người nhận xét để mình có thêm kinh nghiệm để edit hay hơn nha.💖