Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quan Hệ Nuôi Dưỡng

Chương 40: Du Du

« Chương TrướcChương Tiếp »
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ


Cuối năm nay, Giang Hoài Sương nhận được lời mời từ Tề gia tới tham dự sinh nhật năm tuổi của Du Du – con gái Tề Ngạn. Bởi vì cũng không phải sinh nhật tròn mười, cho nên nói tiệc sinh nhật kỳ thực cũng chỉ một nhà cùng nhau tụ họp mà thôi. Tề gia lão thái thái tự mình gọi điện thoại mời Giang Hoài Sương và Hứa Đan Lạc cùng đến. Mặc dù công tác bận bịu lại không muốn gặp mặt Tề Ngạn nhưng Giang Hoài Sương vẫn là bán chút mặt mũi (giữ thể diện) cho Tề gia lão thái thái. Huống chi mình là thật sự rất yêu thích Du Du.

Tắt điện thoại, Giang Hoài Sương hơi có chút xuất thần, năm nay Du Du đã năm tuổi. Bất tri bất giác đã nhiều năm như vậy… Ba tiếng gõ cửa có tiết tấu cắt ngang trầm tư của Giang Hoài Sương. Được đáp lại, Tề Tử Vũ bưng một ly cà phê đi vào.

Lại đến ba giờ mười lăm phút rồi sao, Giang Hoài Sương ngẩng đầu liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, quả thật là đúng giờ. Từ sau đêm Giáng sinh, Hứa Đan Lạc thường nướng chút bánh ngọt gì đó để cho mình mang đến văn phòng. Dần dần làm cho mình bồi dưỡng thành thói quen uống trà chiều.

"Giang tiểu thư, cà phê."

Tề Tử Vũ đem cà phê đặt xuống, chuẩn bị như ngày thường lùi ra ngoài. Giang Hoài Sương lại khác thường mở miệng: "Pha thêm một ly nữa rồi vào đây, ngày hôm nay điểm tâm là cookie bơ và cookie sô cô la, cùng nhau ăn chút đi."

Giang Hoài Sương cúi người xuống, lấy ra hộp tiện lợi Hứa Đan Lạc chuẩn bị kỹ càng vào buổi sáng đặt ở trên bàn. Vừa mở ra, mùi bơ cùng sô cô la thơm ngọt liền lan tỏa ở trong không khí, Giang Hoài Sương giống như là đang dụ dỗ, nghiêng hộp để Tề Tử Vũ nhìn thấy rõ ràng đồ ở trong hộp. Những chiếc bánh quy xinh xắn, màu sắc mê người được sắp xếp chỉnh tề.

Cạm bẫy… Tề Tử Vũ biết rõ bà chủ mình đối với tay nghề Hứa Đan Lạc rất thích, hơn nữa tính tình Giang Hoài Sương không thấy thỏ không thả chim ưng, lát nữa nhất định là muốn mình nói chút chuyện 'không bình thường'. Tuy là yên lặng oán thầm nhưng vẫn thuận theo đi ra ngoài, tự mình rót một ly, hai phút sau, lần thứ hai xuất hiện ở trước mặt Giang Hoài Sương.

Tuy rằng Giang Hoài Sương cùng Tề gia giao hảo, thế nhưng trong công việc thì Tề Tử Vũ từ trước đến giờ đều là nghiêm túc cẩn thận. Cho nên dù làm thư ký cho Giang Hoài Sương, người phía dưới cũng không có quá nhiều nghị luận. Lúc này có chút không nắm chắc được mục đích của Giang Hoài Sương, Tề Tử Vũ đơn giản bắt đầu tập trung ăn điểm tâm.

Mắt thấy bánh quy trong hộp từng chút từng chút vơi đi, Giang Hoài Sương lấy khăn giấy lau lau tay, lại uống một hớp cà phê, lúc này mới chậm rãi mở miệng: "Gần đây anh của em đang làm gì?"

Tề Tử Vũ trong lòng thất kinh, mặc dù biểu tình trên mặt không có biến hóa quá lớn nhưng tay lại dùng thêm mấy phần lực làm cái bánh vỡ thành hai đoạn, một nửa rơi trên bàn. Biểu hiện như thế tất nhiên là bởi vì nghĩ đến chuyện gần đây anh mình xúi bậy Thang Biên Tâm. Chỉ là Tề Tử Vũ không ngờ rằng lúc này Giang Hoài Sương chỉ là muốn hỏi một chút liên quan tới sinh nhật Du Du mà thôi.

"Không có đặc biệt gì, ngoại trừ công việc chính là về nhà làm phụ nam cho gia đình." Tề Tử Vũ thả bánh quy xuống, tránh nặng tìm nhẹ mà trả lời.

Là không có gì đặc biệt… Nếu như Tề Tử Vũ không phản ứng như vậy, Giang Hoài Sương cũng không nghĩ ra chuyện đặc biệt nào khác.

Giang Hoài Sương không hỏi nữa, chỉ là nói chuyện phiếm vài câu liên quan đến sinh nhật Du Du. Thấy Giang Hoài Sương chỉ là quan tâm Du Du, Tề Tử Vũ cũng thanh tĩnh lại, hai người mỗi người một ý trò chuyện, ngược lại cũng nói chuyện đến cực kỳ trơn chu. Mãi đến khi Tề Tử Vũ thu dọn xong rời phòng làm việc, sắc mặt Giang Hoài Sương liền có chút kém đi.

Từ những ngày gần đây, nhìn không khí khi có cả Thang Biên Tâm và Tề Tử Vũ, không khó nhận ra giữa hai người nhất định có chuyện gì ,có điều xem ra Tề Ngạn cũng có liên quan ở bên trong. Không phải Giang Hoài Sương muốn chiếm lấy Thang Biên Tâm, chỉ là không quá hi vọng Tề Tử Vũ cũng tiến vào cái vòng tròn này.

Giang Hoài Sương cùng Thang Biên Tâm hiện tại khác biệt chỉ là ai mở miệng nói chia tay trước thôi. Bởi vì Thang Biên Tâm đối với Giang Hoài Sương còn có nhớ nhung tất nhiên là sẽ không mở miệng trước. Còn về phần Giang Hoài Sương, trên thực tế hai người cũng không tính là người yêu, cũng sẽ không tính toán nói lời quyết tuyệt. Hiện tại càng có thêm một lý do không mở miệng, đó chính là Tề Tử Vũ. Con đường này không dễ đi, Giang Hoài Sương xuất phát từ tư tâm, muốn buộc Thang Biên Tâm bên người thêm một thời gian, hi vọng Tề Tử Vũ có thể tỉnh táo trở lại. Chỉ là Giang Hoài Sương không biết, tình huống bây giờ đã sớm không phải đơn giản như mình nghĩ như vậy.

Ngày sinh nhật Du Du, khi Giang Hoài Sương cùng Hứa Đan Lạc mang theo quà gõ cửa lớn Tề gia thì người mở cửa lại là Thang Biên Tâm. Là Tề Ngạn hay là Tề Tử Vũ mời? Giang Hoài Sương trong lòng nhất thời lóe lên hai cái tên này. Người mời Thang Biên Tâm không giống nhau, mục đích đương nhiên cũng là không giống nhau, có điều bất kể là loại mục đích nào, Giang Hoài Sương đều cảm thấy vô cùng không thích. Có điều hôm nay chính mình cũng là khách mời, đúng thật là không tiện nói gì.

Hướng Thang Biên Tâm gật gật đầu, Giang Hoài Sương lôi kéo Hứa Đan Lạc đi vào trong, Hứa Đan Lạc không quên nghiêng người kêu một tiếng "Chị Thang." Thực sự là bé ngoan có lễ phép, không nhìn ra Giang Hoài Sương lúc này tâm tình không tốt. Còn chưa đi được hai bước liền thấy một thân ảnh nho nhỏ nhào tới trên đùi Giang Hoài Sương, còn mang theo mùi sữa thơm đặc trưng trên người con nít.

"Giang giang!" Du Du mặc áo len màu hồng nhạt, giống như một cục bông màu hồng ôm lấy chân Giang Hoài Sương, hơi ngước lên, khắp khuôn mặt tràn đầy vui vẻ. Nhìn thấy Giang Hoài Sương bên người Hứa Đan Lạc, Du Du ngọt ngào nở nụ cười, kêu một tiếng: "Chị."

"Tiểu Du Du, còn nhớ cô à?" Nhìn thấy Du Du, Giang Hoài Sương lúc này chuyện gì không vui đều quét đi sạch sành sanh, ngồi xổm người xuống ôm lấy Du Du, cả người tựa hồ cũng trở nên ấm áp rất nhiều. Lần trước gặp mặt là tháng tám, xem ra đứa nhỏ này trí nhớ cũng thật là tốt.

"Du Du, cháu gần đây lớn như vậy còn dính trên người Hoài Sương, còn không xuống." Tề nãi nãi nghe động tĩnh bên này, đi theo ra ngoài.

"Không muốn, muốn Giang Giang ôm, Giang Giang đã lâu không có tới ôm Du Du!" Du Du quay mặt đi không để ý tới Tề nãi nãi, dứt khoát lấy cả tay và chân đều co vào trong ngực Giang Hoài Sương, triệt để cuộn thành cái nắm bông.

"Má Tề." Giang Hoài Sương nhìn bà Tề cười, điều chỉnh hô hấp một chút, mở miệng nói: "Không có chuyện gì, còn có thể ôm thêm hai năm. Thừa dịp còn có thể ôm được bao nhiêu liền ôm bấy nhiêu."

Du Du nghe được Giang Hoài Sương nói như thế, liền quay đầu lại nhìn bà nội làm cái mặt quỷ, chọc cho bốn người ở đây tiếng cười liên tục.

"Tiểu Lạc, chào bà đi." Giang Hoài Sương vừa nói vừa điều chỉnh tư thế để cho Du Du ở trên người ngồi thoải mái chút.

Gọi má Tề… hay là gọi bà Tề… Từ sau khi được Giang Hoài Sương nhận nuôi, đối với người khác xưng hô đều khó có thể bắt kịp, Hứa Đan Lạc cầu cứu nhìn về phía Giang Hoài Sương đã thấy chị ấy chỉ chuyên tâm chơi đùa với tiểu Du Du, không có chú ý tới tình huống lúc này của mình. Vì vậy càng luống cuống lên.

Thật ra Tề nãi nãi tựa hồ nhìn thấy Hứa Đan Lạc chần chờ, tiến lên hai bước kéo tay Hứa Đan Lạc, chủ động mở miệng nói: "Tiểu Lạc là lần đầu tiên tới nhà chúng ta, Tử Vũ thường nhắc tới con, nói con không chỉ học giỏi, người lại ngoan ngoãn, tay nghề làm bếp càng không tệ. Sau này hãy cùng tiểu Sương thường tới nơi này chơi. Giống tiểu Sương gọi má Tề là được rồi, ở chỗ này coi như ở nhà mình đi, đừng làm như người xa lạ.

"Má Tề." Hứa Đan Lạc thở phào nhẹ nhõm, nhất thời sinh ra hảo cảm trong lòng đối với lão nhân gia trước mắt quần áo chỉnh tề, sợi tóc chỉn chu, lại khôn khéo giỏi giang này.

"Được rồi, đi vào ngồi nói chuyện đi, đừng đều đứng ở cửa." Tề nãi nãi lôi kéo tiểu Lạc hướng về phòng khách, còn không quên quay đầu lại đối với Giang Hoài Sương nói: "Con xem Du Du gần đây mập giống như Tiểu Trư rồi, chúng ta gần đây đều không bế nổi nó. Con đúng là vẫn có thể bế a, mau mau đi vào ngồi xuống, không chốc nữa sẽ đem con đè cho bị thương."

Giang Hoài Sương nở nụ cười: "Con nít phải có chút bụ bẫm như vậy mới đáng yêu." Nói đến Du Du thật sự không tính là mập, đoán chừng là mùa đông sợ lạnh, quần áo mặc nhiều hơn chút cho nên mới có vẻ hơi nặng. Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo mũm mĩm, hơi bụ bẫm một chút nhưng bởi vì ánh mắt vừa lớn vừa sáng, phối hợp với dáng dấp chu miệng nhỏ, trái lại càng lộ ra vẻ đáng yêu.

"Bà nội xấu!" Du Du nghe được Giang Hoài Sương khen mình đáng yêu, quay qua Giang Hoài Sương liền hôn một cái, sau đó thị uy hướng về Tề nãi nãi tuyên cáo: "Yêu nhất Giang Giang! Ghét nhất bà nội nói con béo!"

"Hừ hừ…" Tề bà nội quay về Du Du hừ lạnh hai tiếng, trong lòng rất là phiền muộn, rõ ràng số lần Giang Hoài Sương đến đây cũng không tính là nhiều nhưng mỗi lần đến cháu gái của mình đều đặc biệt bám dính Giang Hoài Sương. Lần này ngược lại thì tốt rồi, yêu Giang Giang, không yêu bà nội, Tề bà nội đánh đổ một hang giấm.

Nhà của Tề gia là do Tề Ngạn năm ấy kết hôn mua hai căn liền nhau, làm thông thành một nhà, Tề lão thái thái, Tề Tử Vũ, vợ chồng Tề Ngạn cùng Du Du cùng ở cũng còn rất rộng rãi. Mọi người ở phòng khách ngồi vào chỗ của mình, Giang Hoài Sương lúc này mở miệng hỏi Tề Ngạn cùng Tề Tử Vũ hiện tại ở đâu.

"Tề Ngạn ở nhà bếp cùng Hiểu Đồng làm cơm, nha đầu Tử Vũ kia cũng không biết là đi đằng nào, sáng sớm thì không thấy bóng người, chắc là đi mua quà cho Du Du rồi." Tề nãi nãi chỉ chỉ nhà bếp trả lời.

Tề Tử Vũ đi ra ngoài, như vậy Thang Biên Tâm chính là do Tề Ngạn gọi tới, Giang Hoài Sương thở phào nhẹ nhõm. "Nói đến quà, Du Du nhìn cái này có thích không." Giang Hoài Sương từ trong túi lấy ra mấy con rối nhỏ bằng bông.

Đây là mua từ một nhà thủ công chế tác thủ công trong một cửa hàng, vải vóc thượng hạng, tay nghề hạng nhất, chọn đều là những hình con vật mà Du Du yêu thích như con thỏ nhỏ, con mèo nhỏ, con chó nhỏ. Quả thực vừa lấy ra liền nhìn thấy Du Du hai mắt tỏa ánh sáng, nhanh chóng vồ tới, suýt chút nữa từ trên đầu gối Giang Hoài Sương trượt xuống dưới. Ôm Du Du một lần nữa ngồi vững vàng, Giang Hoài Sương nhét một con thỏ nhỏ vào trong lòng bé, lúc này mới yên tĩnh dừng lại.

Nếu như năm đó không phải là mình đột nhiên xen vào, người cùng Tề Ngạn kết hôn nên là người kia đi… Mà Du Du cũng sẽ là con gái của người kia… Mặc dù biết ý nghĩ như thế có chút cực đoan thế nhưng Giang Hoài Sương không khắc chế được mà nghĩ như vậy. Tay ôm Du Du lại chặt thêm mấy phần.

Một bên sô pha, Tề nãi nãi cùng Hứa Đan Lạc thấp giọng tán gẫu đến vui vẻ. Giang Hoài Sương nhìn Thang Biên Tâm ngồi bên cạnh một chút, hạ thấp giọng hỏi: "Tề Ngạn gọi chị tới?"

"Ừm." Thang Biên Tâm gật gật đầu, mặc dù biết ngày hôm nay mình một khi xuất hiện ở đây Giang Hoài Sương tất nhiên sẽ hoài nghi, thế nhưng không ngờ tới em ấy một câu liền nói đến trọng điểm. Tề Ngạn cảm thấy gần đây hai người từ từ lạnh nhạt dần nên tình huống cần hóa giải gấp. Lúc này mới ra hạ sách này, có điều bây giờ nhìn lại đúng là làm cho càng nguy hiểm hơn.

Giang Hoài Sương nhíu nhíu mày: "Cái tên kia sớm đi ra ngoài là vì trốn chị sao?"

"…" Thang Biên Tâm không lên tiếng trả lời, có điều dáng vẻ kinh ngạc đều bị Giang Hoài Sương nhìn ở trong mắt.

Nhẹ giọng thở dài một hơi, liếc mắt nhìn Du Du vững vàng ngồi ở trong ngực, Giang Hoài Sương không có tiếp tục hỏi. Lúc này không phải cơ hội tốt để nói chuyện. Có điều nói chung bản thân mình đoán không sai, Tề Ngạn có nhúng tay vào chuyện của mình cùng Thang Biên Tâm, mà giữa Tề Tử Vũ cùng Thang Biên Tâm trong lúc đó tựa hồ cũng có chút gì đó, thực sự là hỗn loạn nha…

"Giang giang?" Du Du cảm giác được Giang Hoài Sương mất tập trung, ôm cổ của nàng quơ quơ.

"Hả?"

"Đói bụng…" Nắm bông hồng nhạt ôm bụng làm bộ dáng đáng thương.

"Đã hơn ba giờ rồi, nếu ăn thêm những thứ khác thì cơm tối ăn không vào, buổi tối không phải có bánh bánh gatô cháu thích ăn nhất sao?" Tề nãi nãi đang cùng Hứa Đan Lạc trò chuyện, đúng lúc chen vào một câu. Có điều tất nhiên là bị Du Du tự động bỏ quên.

"Hiện tại đói bụng…" Nắm bông hồng nhạt thấy Giang Hoài Sương bởi vì Tề nãi nãi chần chờ một chút liền gia tăng cường độ làm nũng, ở trong ngực Giang Hoài Sương lăn qua lăn lại.

Ôm chặt Du Du suýt chút nữa lăn xuống, Giang Hoài Sương nhìn bà nội xin lỗi một chút, từ trong túi lấy ra một hộp bánh quy đưa cho Du Du.

"Giang giang! Thật đáng yêu!" Du Du ngồi thẳng, bắt đầu mở nắp hộp bánh quy.

Giang Hoài Sương tất nhiên là biết Du Du nói chính là bánh quy thật đáng yêu. Trong hộp là bánh quy với đủ loại kiểu dáng động vật nhỏ, là Hứa Đan Lạc bình thường làm cho mình để ăn vặt. Không chỉ tạo hình khác nhau, mùi vị cũng là nhiều loại.

"Là hươu cao cổ!" Du Du hướng về trong miệng nhét vào một cái. "Ăn thật ngon… Ô mai hươu cao cổ! Giang giang có muốn ăn hay không?"

"Cô bình thường có ăn. Những bánh quy này là chị tiểu Lạc làm, tương lai Du Du lớn rồi cũng có thể học làm điểm tâm ngon miệng." Giang Hoài Sương cười khéo léo từ chối tiểu Du Du.

"Cảm ơn chị tiểu Lạc." Cục bông tròn tròn di chuyển nghiêng người hướng về Hứa Đan Lạc nói cám ơn. "Em cũng muốn làm điểm tâm thật ngon cho Giang Giang ăn."

"Thật ngoan. Thật ngoan." Giang Hoài Sương cười sờ sờ đầu Du Du, hôn Du Du một cái.

"Mỗi ngày làm cho Giang Giang ăn!" Suy nghĩ một chút, Du Du bổ sung, "Sau đó muốn ôm Giang Giang một cái, còn muốn hôn nhẹ."

"Hóa ra chị có giá rẻ như vậy?" Giang Hoài Sương vì những lời nói trẻ con ngây thơ của Du Du mà cười vui sướиɠ.

"Cái gì gọi là giá rẻ?" Cục bột nhỏ không thể lý giải cảm giác hài hước của người trưởng thành.

Vì vậy Giang Hoài Sương liền bắt đầu cùng tiểu Du Du thảo luận liên quan tới vấn đề 'Cái gì là giá rẻ'… Chỉ là một màn cực kỳ hài hòa này nhìn ở trong mắt Hứa Đan Lạc lại có một chút cảm giác khó chịu. (¬_¬")
« Chương TrướcChương Tiếp »