Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quan Hệ Nuôi Dưỡng

Chương 11: Về nhà

« Chương TrướcChương Tiếp »
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ


"Ý của chị là… Chỉ là một bảo mẫu, yêu cầu của em cũng không thể quá cao. Bà ấy thoạt nhìn coi như người tri thức hiền lành, hòa ái, chắc hẳn cũng là có thiện tâm. Có bà ấy chiếu cố em chị sẽ rất yên tâm."

Nhìn bộ dáng thất thần của Hứa Đan Lạc, trong lòng Giang Hoài Sương thấy có lỗi, tiện đà nói linh tinh một đống. Lấy ra một đống mối liên hệ không có ăn khớp với nhau để trấn an nhưng lại không thể làm cho tiểu loli khôi phục sắc mặt như bình thường.

Giang Hoài Sương yên lặng thở dài trong lòng, ngoài miệng vẫn tiếp tục nói: "Nếu em không thích bà ấy cũng không có vấn đề gì, trước khi có người hợp nhãn duyên chúng ta có thể mời lại một lần nữa hoặc cũng có thể chúng ta sẽ tìm một nhóm khác đến nhìn. Chị xin em…" Xin em đừng có nhìn chị như vậy, nhìn qua khiến lòng chị sợ hãi. Câu nói sau cùng này chỉ là tự mình nghĩ trong đầu, Giang Hoài Sương là nhịn xuống nuốt trở lại. Đứa nhỏ này tâm lý thừa nhận vẫn là kém một chút.

Vì thế hai chữ 'xin em' hơi ẩn nhẫn kia nghe vào trong tai Hứa Đan Lạc liền hoàn toàn thay đổi ý nghĩa. Đã muốn dùng đến van xin để muốn mình ly khai sao…

"Như vậy, liền chọn bà ấy đi…" Hứa Đan Lạc thỏa hiệp, đột nhiên cảm thấy mệt chết đi.

"Nếu như lúc trước chị không có nhận nuôi em thì em sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn một ít." Cảm xúc của Hứa Đan Lạc xuống thấp, hơi cụp hai mắt, chậm rãi phun ra những lời này. Đã không còn lo lắng xem những lời này có thể chọc giận Giang Hoài Sương hay không, mà người kia chắc là dưới cơn thịnh nộ sẽ đem mình đóng gói đưa về Mỹ, nơi cô nhi viện u ám kia. Mình chỉ là muốn nói, nếu những lời này không nói ra được mình nhất định sẽ điên mất.

Giang Hoài Sương không có bị chọc giận nhưng đã bị kinh hách. Hứa Đan Lạc lúc này ngoan ngoãn nghe theo chính mình lại đột nhiên làm cho mình một cảm giác phá lệ không thật, giống như từ một người cụ thể bỗng dưng dễ dàng tan đi như sương khói, khó có thể nắm giữ.

"Chị hỏi em, rốt cuộc em muốn cái gì?"

Tuy rằng chính mình thuyết phục được nên lập tức để cho Tề Tử Vũ mang đi Hứa Đan Lạc mới là kế sách tốt nhất. Giang Hoài Sương muốn đứng dậy chuẩn bị đi mở cửa vẫn là hỏi ra những lời này.

"Em nói thì chị nguyện ý cho em sao?" Vốn có chút bi thương, thần trí vốn đang tan rã của Hứa Đan Lạc nhanh chóng trở lại hơn người.

Giang Hoài Sương bị câu hỏi chân thật gần như đến ngây thơ làm cho sặc một cái: "Năng lực hữu hạn, không thể cống hiến hết sức lực. Nếu em không muốn trả lời coi như xong, dù sao chị cũng chỉ buột miệng hỏi một câu."

Vốn đang nghĩ trước lúc tách ra khuyên bảo đứa nhỏ này lần cuối cùng, kết quả lại thành ra mình nhiều chuyện.

"Em hi vọng chị có thể thích em, tuy rằng em không thể biến trở về hình dáng lúc năm tuổi…" Hứa Đan Lạc thấy Giang Hoài sương đi đến cạnh cửa để mở cửa, trong lòng quýnh lên liền buột miệng nói ra.

Nói ra cũng không phải chuyện khó khăn giống như trong tưởng tượng của mình, tuy rằng quả thật… có chút đột ngột. "Em hi vọng có một ngày chị có thể thích em mười lăm tuổi, không hề chán ghét em, sẽ để cho em ở cùng với chị. Em sẽ nấu cơm, giặt quần áo, quét dọn vệ sịnh, hơn nữa sẽ học tất cả những chuyện mà chị hi vọng em sẽ biết. Em không cần người chiếu cố mình, em cũng không cần rất nhiều tiền, em chỉ là…em chỉ là muốn một gia đình."

Hứa Đan Lạc nói một hơi hết tất cả, dừng một chút nhìn Giang Hoài Sương đang sửng sốt bổ sung thêm một câu: "Một người cho chị gia đình."

Tay đang cầm nắm cửa nhất thời quên nên vặn bên trái hay là bên phải… Thực ra mình bắt đầu có chút mê muội, theo như quan sát tiểu loli thổ lộ vẫn là nói thật. Thời gian ở chung mấy ngày nay mình tất nhiên là đoán được một ít tâm tình Hứa Đan Lạc, chính là muốn được ấm áp, chính là mình… Không ngờ sẽ nhận được một câu trả lời chân thật mang theo chút van xin.

Mà câu kia 'muốn người cho chị gia đình', lại giống như một con dao nhỏ ở trong lòng hung hăng đâm một nhát. Không lâu trước kia cũng có một người như vậy, nói với mình những lời tương tự như vậy. Chỉ là so với lời từ miệng tiểu loli nói ra nhiều chắc chắn, thiếu bàng hoàng.

"Em muốn gia đình, là dạng gì?" Câu hỏi bật thốt lên, lúc này chi phối thân thể chính là trí nhớ cùng cảm xúc, lý trí đang ở bên trong loạn chuyển.

Hứa Đan Lạc nhìn Giang Hoài Sương đột nhiên có chút không giống bình thường, cảm thấy đáp án của vấn đề này sẽ quyết định hướng đi tương lai của mình. Đứa nhỏ quá mức cẩn thận không dám tùy tiện mở miệng, lại chống không lại được hai tròng mắt thất lạc cùng chờ mong đang dần ảm đạm. "Có chị, có em…" Hứa Đan Lạc nói thật sự chậm, sau 'có em' thì dừng lại đáng kể.

"Hiểu được…" Giang Hoài Sương tay phải đang cầm lấy tay nắm cửa nói.

Hứa Đan Lạc thở ra một hơi, nếu là sau khi tạm dừng Giang Hoài Sương không tỏ vẻ gì thì mình sẽ nói tiếp "Có Giang ba, Giang mẹ…" Hoặc là lúc sau sẽ bổ sung thêm càng nhiều. Nhưng mà hình như đáp án của mình là chính xác, ít nhất, ánh sáng chợt lóe rồi biến mất trong mắt Giang Hoài Sương có thể chứng minh.

Năm đó chị không tin em có thể cho chị một gia đình, hiện tại em liền chứng minh cho chị thấy đây là chuyện em có thể làm được. Chị không tin tưởng là sai lầm, là thiệt thòi của chị, không phải của em…

Lúc này Giang Hoài Sương đã hoàn toàn không có sự bình tĩnh như ngày thường, lý trí và vân vân ở trong nháy mắt bị câu nói 'muốn một người cho chị gia đình' của Hứa Đan Lạc mà cháy thất linh bát lạc. Thứ bị chôn dấu sâu dưới đáy lòng bị đào ra, muốn yên bình chôn xuống cũng không phải chuyện dễ như vậy.

"Chị không biết làm việc nhà, không biết chăm sóc người khác, hơn nữa tính tình không tốt. Em thật sự xác định muốn ở chung với chị?" Tuy rằng trong lòng bị chuyện cũ rối rắm, Giang Hoài Sương vẫn là rất có lương tâm nói cho tiểu loli biết.

Hứa Đan Lạc không chút do dự gật đầu.

"Ý của chị là chị không ghét em nhưng so với khoảng cách thích mà em muốn tạm thời vẫn là cách rất xa. Trước mắt chị chỉ tạm thời ở chung với em nếu chị không thích ứng được cuộc sống có thêm em, chị vẫn là sẽ đưa em đi. Đồng nghĩa nếu em không nhẫn nhịn chịu đựng nổi chị cũng có thể tự mình chuyển ra ngoài biệt thự."

Nói xong một câu dài, lý trí của Giang Hoài Sương đã trở lại liền đột nhiên cảm thấy mình có chút nổi điên, rốt cuộc là cùng với ai dỗi đây.

Chính là không để cho mình được đổi ý, Hứa Đan Lạc tiếp tục gật đầu cũng còn thật sự mở miệng nói: "Em sẽ làm việc nhà, em sẽ chăm sóc chị, em sẽ cố gắng để cho chị thích em lúc mười lăm tuổi." Nụ cười hồn nhiên, không khoa trương mà vô cùng chân thành, còn có hai má lúm đồng tiền nho nhỏ.

Giang Hoài Sương im lặng, mơ mơ màng cho viên đường sau đó ở lúc tiểu bằng hữu vô cùng cao hứng bóc giấy kẹo, mình khôi phục lại lý trí thì đem kẹo đoạt lại, việc như vậy mình không làm được.

"Hiểu được, chúng ta đi thôi."

"Về nhà?"

"Về nhà."

Tề Tử Vũ cảm thấy hôm nay là một ngày thần kỳ, nhìn liếc mắt một cái, Giang Hoài Sương cùng Hứa Đan Lạc đang ngồi chung đằng sau xe, lại cảm thấy có lẽ hình dùng một ngày quỷ dị thì chính xác hơn.

Đang cùng Tống Thanh Vân rời khỏi phòng phỏng vấn, năm phút sau Giang Hoài Sương đem theo Hứa Đan Lạc đi ra cũng ý bảo chính mình để cho Tống Thanh Vân rời đi, nhất thời tâm như tro tàn. Ngay cả chính mình cũng bi thương cho rằng hôm nay sẽ bắt đầu đóng vai bảo mẫu, sếp đại nhân lại nói muốn hồi phủ. Càng kỳ quái hơn là tiểu loli luôn luôn ngồi ở ghế phó lái lại chạy ra đằng sau ngồi cùng với băng sơn nữ vương, mặt Giang Hoài Sương cư nhiên không có đổi sắc dịch vào trong, nhường ra chỗ ngồi. Vì thế thượng đế có thể tùy tiện xuất hiện thuyết pháp gì gì đó, giải thích một chút là ở trong năm sáu phút đó đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì không…

Tề Tử Vũ đúng là một thư ký đủ tư cách, ngay cả khi trong bụng càng ngày càng nhiều nghi vấn tăng trưởng theo cấp số nhân, sắp nứt vỡ cái bụng nhỏ của mình vẫn như trước coi như không biết gì mà mở miệng hỏi vào lúc này. Mà Giang Hoài Sương đang hối hận cùng với Hứa Đan Lạc đang sợ nữ vương hối hận đều tương tự lâm vào trầm tư, tất nhiên là không rảnh để giải đáp cho tiểu thư ký đang rất là hoang mang.

Một đường không nói gì, đến tận lúc dừng xe.

Dặn dò Tề Tử Vũ buổi chiều đi siêu thị đưa thiết bị lọc nước uống cùng một bộ máy tính trở về, Giang Hoài Sương liền mang theo Hứa Đan Lạc xuống xe lên gác. Tề Tử Vũ nhìn hai người đang trầm mặc rời đi đột nhiên cảm thấy được chỉ sợ cuộc sống sau này sẽ bởi vì sự lệch hướng nho nhỏ ngày hôm nay mà trở nên muôn màu muôn vẻ. Đáng giá để chờ đợi rồi lại có chút lo lắng.
« Chương TrướcChương Tiếp »