Chương 47: Chặt cây giữa sông (2)

Sau khi khϊế͙p͙ sợ, Họa Bình chu mỏ nói:

- Vịt bị luộc còn mạnh miệng, không phải cũng dùng biện pháp của tiểu thư đó sao?

Ân tiểu thư khẽ lắc đầu nói:

- Phía dưới chắc không giống vậy.

Thấy Thẩm Mặc không chuẩn bị dụng cụ gì phụ trợ, nàng đột nhiên hiểu ra, hơi cúi đầu, buồn than thở một tiếng:

- Thì ra đơn giản như vậy, vì sao ta không nghĩ tới chứ. . .

- Tới cùng là sao? - Họa Bình truy hỏi.

Ân tiểu thư khẽ mở đôi môi, chậm rãi nói ra bốn chữ:

- Từ trong ra ngoài. . .

~~

Khi bọt nước hạ xuống, mặt sông lại khôi phục tĩnh lặng, mọi người mới phát hiện, khúc cây bị gãy đã sớm bị sợi dây buộc vào đuôi thuyền, thuyền lão đại đang lớn tiếng hô hào, chỉ huy đám thủy thủ bơi thuyền hoa đến bên bờ, cách thân cây cách xa lòng sông.

Lực chú ý của mọi người rất nhanh dời khỏi thuyền và khúc cây, khi quay lại vị trí trước đó. . .thân cây đã không thấy, nhưng vẫn còn một khúc gốc cây to tướng nhô ra khỏi mặt nước.

Vương Lão Hổ trêи thuyền cất tiếng nói:

- Chỉ cưa ở trêи mặt thì càng nguy hiểm, giờ thì đã thành cọc tai họa ngầm rồi.

Thẩm Mặc cười mà không đáp, cứ phân phó cho đám thợ mộc:

- Chư vị sư phụ, cùng nhau khởi động đi!

Thái độ thân thiết khiến người như được tắm gió xuân, đám thợ mộc đều đồng thanh đáp:

- Được!

Có thể dưới ánh mắt của vạn người, dùng một loại phương thức đơn giản nhất, tự tay giải quyết nan đề đã vây khốn sông Phong Tắc vài chục năm, đây là công tích có thể khoe khoang cả đời, họ đâu thể không nhiệt tình gấp trăm lần chứ?

Đám thợ làm thành một vòng, một chân đạp lên giàn giáo, một chân đạp lên thân cây, giơ cao cây búa trong tay, sử xuất khí lực toàn thân, rồi bổ mạnh xuống giữa thân cây. . .

Thấy một màn như vậy, người có tâm nhãn hơi linh hoạt đều làm ra bộ dáng như bừng tỉnh hiểu ra, một mặt liên tục gật đầu, một mặt đấm ngực giậm chân nói:

- Thì ra đơn giản như vậy, sao ta lại không nghĩ ra chứ?

Nhưng phần lớn mọi người vẫn nửa tỉnh nửa mê, đều ghé tới hỏi:

- Tới cùng là thế nào?

Những kẻ tiên tri này liền ra vẻ nhấn mạnh, trầm ngâm giải thích:

- Trước kia mọi người chỉ nghĩ hạ thủ từ bên ngoài, nhưng nước vừa sâu lại xiết, làm sao động đến gốc rễ được?

Nói rồi rồi vẻ mặt thán phục nói:

- Nhưng Thẩm công tử lại đi theo lối khác, bắt đầu từ trong thân cây, móc sạch từ trong ra ngoài, như thể móc thành một cái chum lớn vậy, trong đó như ở trong ruộng cạn, không cần lo lắng sẽ bị nước ngập vào!

~~

- Chỉ đơn giản như vậy thôi!

Trêи một chiếc thuyền hoa, Lữ huyện lệnh bận thường phục vỗ đét lên đùi một cái:

- Nhưng đã làm phức tạp Sơn Âm ta mấy chục năm!

Lý huyện lệnh thì tay áo rộng thùng thình ở bên cạnh vuốt râu cười nói:

- Chẳng phải đã nghe 'đại thành nhược khuyết, đại xảo nhược chuyết'* đó sao, phương pháp càng đơn giản thì càng không đơn giản.

(*)Hoàn toàn mà ngỡ là khiếm khuyết, tuyệt khéo mà như vụng về: đừng để cái bên ngoài của sự vật mê hoặc.

Lữ huyện lệnh vốn định phản bác, nhưng người ta đến huyện mình hỗ trợ, nếu còn nói lời không tử tế, thật sự là không thoả đáng. Vì thế hơi xấu hổ nói:

- Xem ra trước kia ta đã khinh thường tiểu tử này.

- Giờ mới biết hả?

Lý huyện lệnh đắc ý đến chổng ngược cả râu lên:

- Lúc trước khi ta lần đầu tiên nhìn thấy hắn, liền cảm thấy hắn có lẽ không thua gì Từ Văn Thanh của ông.

- Vậy thì không thể nào!

Lữ huyện lệnh lắc đầu quầy quậy nói:

- Ta thừa nhận tiểu tử này của ông lợi hại, nhưng cùng lắm chỉ là một nhân tài, nhưng Từ Vị của chúng tôi lại là thiên tài trong thiên tài.

- Chưa thử qua sao lại biết?

Lý huyện lệnh cười lạnh nói:

- Nói không chừng vừa so sẽ lộ tẩy ngay thôi!

- Lộ tẩy chính là các ông!

Lữ huyện lệnh l*иg lộn lên:

- Một tiểu tử còn non nớt, mà lại dám đem so với Từ Văn Thanh nổi tiếng thiên hạ ư?

- Vậy cứ so một trận thử xem!

Hai mắt Lý huyện lệnh chớp động vẻ hưng phấn.

- Được, thích thì. . .

Lữ huyện lệnh vừa muốn đáp ứng, đột nhiên kịp phản ứng lại:

- Muốn mượn Từ Vị của bên này để nâng giá lên hả, không có cửa đâu!

Lý huyện lệnh thấy tính toán của mình bị nhìn thấu, da mặt cũng không đỏ tí nào, nói tiếp:

- Không dám chơi chứ gì. . .

- Đây xem thường nhé. . .

Màn cãi vã vĩnh viễn lại bắt đầu.

~~

Lúc bên kia đấu khẩu, các thợ mộc bên Thẩm Mặc cũng đã đào gốc cây ra thành một cái động to, công tác còn lại thì quá đơn giản, chỉ cần tiếp tục mở rộng cái động này là được. Đối với những thợ mộc có kinh nghiệm phong phú này mà nói, không có việc nào còn có thể đơn giản hơn, chỉ thấy họ cưa, dìu, đυ.c, xẻng cùng sử dụng, từ trong gốc cây lấy ra từng đoạn gỗ, vừa tới buổi trưa thì đã khoét sạch bên trong, cái vỏ còn lại cũng dày chưa tới một tấc mà thôi.

Lúc này Thẩm Kinh đi qua, tiếp mấy người Thẩm Mặc lên thuyền. Thuyền của Vương Lão Hổ cũng áp sát tới, cười ha ha nói:

- Thẩm công tử, ta thực sự là phục rồi! Một việc đối với chúng tôi rất trắc trở, nhưng lại để công tử giải quyết đơn giản như vậy.

- Vẫn còn chưa đại công cáo thành mà, phải dùng thuyền đυ.ng vỡ võ cây còn lại thì mới tính xong.

Thẩm Mặc cười cười nói:

- Vẫn còn phải làm phiền đại quan nhân làm nốt công đoạn cuối cùng này.

Rất rõ ràng là đã tặng thể diện này cho Vương Lão Hổ và Hổ Đầu hội.

Vương Quý Phát cầu còn không được, lại không tiện đáp ứng ngay, liền giả vờ chối từ:

- Đâu thể không biết xấu hổ như thế?

- Thuyền chúng tôi nhỏ, sợ sẽ xảy ra việc ngoài ý muốn.

Thẩm Mặc nghĩ đại ra một lý do, đá quả bóng lại cho hắn.

- Vậy ta mà từ chối sẽ là bất kính rồi.

Vương Quý Phát chắp tay nói:

- Đợi ta triệt để trừ bỏ tai họa này, rồi sẽ nói lời cảm tạ với công tử.

- Chính sự quan trọng hơn.

Thẩm Mặc khẽ cười nói:

- Đại quan nhân đi đi.

Hai chiếc thuyền đi ngược chiều nhau, đều rời xa gốc cây rỗng ruột. Thấy đối phương đã đi xa, Thẩm Kinh không vui nói:

- Chúng ta vất vả từ đầu đến giờ, dựa vào cái gì lại tặng phần cuối cùng cho hắn?

Thẩm Mặc khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Những người kiếm ăn trêи đường như họ nặng nhất là hai chữ thể diện, chúng ta đã thắng hắn hai trận liền, hắn cũng đáp ứng thả Trường Tử, nếu ngay cả chút thể diện ấy chúng ta cũng không cho hắn, vướng mắc này có thể không giải quyết được.

- Lẽ nào chúng ta không báo thù hả?

Thẩm Kinh trợn trắng mắt nói:

- Hổ Đầu hội đánh cha ngươi bị thương, bắt Trường Tử, ngươi quên dễ dàng như thế hả?

Thẩm Mặc bình tĩnh nói:

- Nhớ kỹ, chúng ta là người văn minh, ngươi biết người văn minh và người không văn minh khác nhau chỗ nào không?

- Khác nhau cái gì?

Thẩm Kinh đã hoàn toàn quen với lắng nghe rồi.

- Người không văn minh có cừu oán sẽ báo ngay, khiến mọi người cảm nhận được hắn là kẻ không có văn hoá, người văn minh có cừu oán sẽ báo về sau, khiến mọi người cho rằng hắn là người văn minh.

Thẩm Kinh nhẹ giọng nói:

- Tiên sinh viết chữ cũng thế, đám côn đồ ngày đó cũng thế, ta cũng sẽ không bỏ qua cho chúng.

Thẩm Kinh lạnh cả sương sống, hắn không thể tin được một thiếu niên mười ba bốn tuổi có thể nói ra những lời này, lẽ nào người này thực sự là yêu quái hay sao?

~~

Chính đang nói chuyện, chiếc thuyền no gió của Hổ Đầu hội đang lao mạnh tới gốc cây, chỉ nghe răng rắc một tiếng, thân thuyền không gì cản trở nghiền lên gốc cây, đảo mắt đã lao vọt qua.

Chiếc thuyền chạy qua, mặt nước nổi lên từng mảng vỏ cây và gỗ vụn, nan đề làm khốn đốn sông Phong Tắc vài chục năm, giờ đây đã được giải quyết triệt để.