Chương 15

Lục Trĩ rửa tay sạch sẽ, lúc này mới lấy xương sườn ra, đặt lên thướt chặt thành từng khúc rồi bỏ vào trong nồi, cho rượu gia vị vào cùng với hành, gừng Lý Bành đã thái giúp.

Tuy vậy Lục Trĩ cũng chưa được nhàn rỗi, cô lấy cái bát không pha nước cốt.

Sau khi nước sôi, Lục Trĩ nấu xương sườn ba bốn phút rồi vớt ra, đổ dầu vào chảo, rồi đổ xương sườn vừa vớt ra vào, tiếng lách tách vang lên trong phòng bếp.

Mặt dưới xương sườn đã được chiên vàng giòn, ánh mắt Lý Bành vẫn luôn dán chặt vào xương sườn trong chảo, chuyển động theo mỗi động tác của Lục Trĩ, cậu cầm chai nước khoáng đứng bên cạnh uống từng ngụm từng ngụm để cho đỡ thèm, cuối cùng đã uống hết nửa chai nước khoáng.

Sườn xào chua ngọt nếu muốn đậm màu thì thắng đường là bước quan trọng nhất.

Bỏ một ít đường phèn vào chảo thắng cho đến khi sền sệt kéo ra được sợi thì cho sườn vào chảo, Lục Trĩ cầm xẻng bắt đầu xào đảo, chờ cho đến khi mỗi một khúc xương sườn vàng ruộm đều được bọc đường, Lục Trĩ mới đổ nước cốt cô đã pha trước đó vào đảo, đảo xong thì lấy một bát nước đổ vào rồi đậy nắp vung lại.

Bên ngoài, Trương Tiếu đã đứng ngồi không yên, mùi hương không ngừng truyền ra từu phòng bếp, cách làm xương sườn có rất nhiều, nhưng Trương Tiếu thích nhất chính là cho đường và dấm, chua chua ngọt ngọt, cắn một miếng sườn thơm mùi thịt kết hợp với đường và dấm, ngon đến ngất ngây, nghĩ thôi đã chả nước miếng.

Lại đợi một hồi, chảo sườn xào cạn nước, Lục Trĩ bày lên đĩa, sai Lỹ Bành xới cơm rồi cùng nhau cầm khay bưng đi ra ngoài.

Lục Trĩ: "Mọi người nếm thử sườn xào chua ngọt đi."

Mọi người nhường nhau, cuối cùng Trương Tiếu gắp đầu tiên, dù sao đây cũng là món làm trong tiệc cưới của cô ấy, quả nhiên giống y như tưởng tượng của cô, vừa chau vừa ngọt, bên trong cái chua lại có cái ngọt, xương sườn vốn nếu bị hầm sẽ mềm nhưng do đã được chiên trước đó nên cắn xuống sẽ cảm thất giòn giòn sau đó mới là mềm mềm.

Ăn ngon!

Quá ngon luôn!

Trương Tiếu ăn xong một miếng sườn xào chua ngọt lại vội vàng gắp miếng tiếp theo, những người khác cũng vội vàng đông đũa, ai cũng bị sườn xào chau ngọt chau chua ngòn ngọt chinh phục.

Lý Bành ăn đến trán toát mồ hôi, cậu vừa cầm khăn giấy lau trán vừa không ngừng ăn cơm, sau lại nhận ra mình ăn hơi nhiều nên mặt đỏ lên, nhưng động tác cầm đũa cũng không dừng lại.

Trương Tiếu: "Bà chủ nhỏ, tiệc cưới của tôi có món này của cô, tôi chẳng lo lắng chút nào, thật sự ăn quá ngon, đầu bếp nhà hàng lớn làm so với cô cũng không ngon bằng, tiệc cưới này của tôi nhất định sẽ không thu kém nhà hàng Trân Hương!"

Sau khi nhà Trương Tiếu ra về đều rất hài lòng, nếu có gì không hài lòng thì đó chính là bọn họ ăn chưa đã thèm, thật sự không ăn đủ, tuy Lục Trĩ làm đĩa to, mỗi người đều có một bát cơm, nhưng ăn quá ngon, thậm chí bây giờ dư vị vẫn còn đọng lại, nghĩ đến lại nuốt nước bọt, sườn xào chua ngọt bà chủ làm ngon muốn nuốt luôn lưỡi.

Đến giờ tan làm Lý Bành cũng không vui vẻ, cậu còn muốn ăn, cậu vừa bưng bát không với miếng sườn vào phòng bếp, lại xới thêm một bát cơm, từ từ nhỏ nhẹ tận hưởng nốt miếng sườn cuối cùng, cũng may mắn đáy chảo còn tí nước sốt để vét ăn với cơm.

Về đến nhà, Lục Trĩ ngồi ở bên cửa sổ hóng gió, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Lục Trĩ hỏi ai rồi mưới ra mở cửa, là hàng xóm Chu Thành An về, anh cầm cây trâm ngọc đưa cho Lục Trĩ nói "tiền cơm" rồi về nahf mình, Lục Trĩ nhìn Chu Thành An tùy tay cho mình cây trâm, vội gọi anh lại.

Cái trâm ngọc này nhìn là thấy đắt đỏ, đặc sản thỉnh thoảng anh cho thì thôi không tính nhưng với giá của cây trâm này thì ăn hết khi nào mới hết tiền cơm, Lục Trĩ trả cây trâm lại cho anh: "Tiền cơm anfy đắt quá, anh cầm lại đi."

Đóng cửa lại, Lục Trĩ sờ cây trâm nhựa rẻ tiền của mình, cái này tuy rẻ nhưng cũng dễ dùng, chất lượng cũng được, cũng khá xinh đẹp, không cần đổi, trước kia Lục Trĩ cũng chỉ hay dùng trâm bạc kiểu dáng đơn giản.

Mấy ngày kế tiếp, công việc kinh doanh của Mỹ thực trong trí nhớ rất tốt, buôn bán cũng dần đi lên, ngày kiếm được nhiều tiền nhất là hơn 1300 đồng.

Điều bất ngờ nhất là thiệp cưới của Trương Tiếu đắt như tôm tươi, biết Lục Trĩ sẽ làm sườn heo chua ngọt trong tiệc cưới cô ấy, ai cũng ngỏ lời với Trương Tiếu về chuyện muốn đến sự đám cưới, bọn họ thật sự rất nhiệt tình, Trương Tiếu tìm Lục Trĩ thương lượng một chút, được sự đồng ý của Lục Trĩ, đồng ý làm nhiều thêm mấy bàn sườn xào chua ngọt, lúc này cô ấy mới cho đưa cho một ít thực khác thiệp mời.

Trần Tuấn Lực nhận được thiệp mời, liền khoe khoang với Tôn Duy: "Thấy không thấy không, đây là thiệp cưới của Trương Tiếu, đến dự được ăn sườn xào chua ngọt của bà chủ làm đấy."

Tôn Duy: "........."

"Bao nhiêu tiền, ra giá đi, tôi mua, hoặc ông mang theo tôi cùng đến dự đám cưới."

"Tôi chỉ khoe với ông thôi."

"Cút!"

Tôn Duy- người nhớ thương thịt lợn khô tẩm mật ong mãi mà không được ăn - rất thèm, thế nhưng bây giờ bà chủ nhỏ làm sườn heo chua ngọt chú ấy cũng ăn không được.

Thoáng cái đã tới ngày Trương Tiếu kết hôn, Trương Tiếu xuất giá từ tiểu khu cũ xưa này, sáng sớm nơi này đã cực kỳ náo nhiệt, Lục Trĩ đóng quán mang theo Lý Bành đến nhà bạn trai Trương Tiếu, hay nói đúng hơn là chồng, anh ấy sắp xếp một chiếc xe chở hai người đến địa điểm tổ chức đám cưới trước để chuẩn bị nấu nướng.

Lục Trĩ và Lý Bành tới sau bếp, bên trong đầu bếp và người làm thuê tổng cộng sáu người, bọn họ đã bắt đầu chuẩn bị trong phòng bếp, chồng Trương Tiếu chào hỏi với mọi người rồi giới thiệu Lục Trĩ, chẳng qua có người ở một bên nhỏ giọng nói vài câu.

"Cô này là người rất giỏi mà con trai ông chủ bảo à?"

"Nhìn cứ như minh tinh."

"Cô ấy nấu có ngon như trong lời con trai ông chủ nói không, ăn ngon đến mức muốn nuốt cả đĩa, đến nước sốt cũng muốn chan cơm?"

"Suỵt, nói nhỏ thôi."

Không chỉ đầu bếp nghi ngờ Lục Trĩ mà cô em họ Trương Tiếu - Hàn Du cũng rất nghi ngờ, thậm chí đang chờ đến bắt đầu lễ cưới để dèm pha với họ hàng thân thích.

Hàn Du: "Chị họ đúng thật là, đặt nhà hàng Trân Hương không được thì nhờ cháu có mất gì, làm lễ cưới ở đây đã đành còn mời đầu bếp ở cái quán cơm khi ho còn gáy nào đến nấu, còn nói là ngon đến mwusc làm người ta ăn chưa đã thèm, thật là, nếu tí nữa mọi người ăn chưa đã, cháu mời mọi người đến nhà hàng Trân Hương ăn cơm nha."

Mấy người ngồi cùng bàn với Hàn Du đều đồng ý răm rắp, dù sao bọn họ cũng là bám theo nịnh nọt Hàn Du nên mới ngồi ở đây, điều này khiến Hàn Du cực kỳ đắc ý.

Khác với bàn cô ta, những người vì Lục Trĩ làm sườn xào chua ngọt mà đến đây đều đang chờ ăn lúc này đang khen Lục Trĩ hết lời.

Trần Tuấn Lực nghe được Hàn Du nói, cười khinh nói sang: "Nếu chướng mắt thì tí nữa đưa sườn xào chua ngọt bà chủ làm cho bàn cô mang sang bàn tôi, thế nào?"

Ngay laạp tức Hàn Du cảm nhận được vô số ánh mắt nóng cháy nhìn cô ta, cô ta nhếch khóe miệng: "Được thôi, dù sao tí nữa tôi cũng muốn mời mọi người đến nhà hàng Trân Hương, đến đây ăn hương ăn hoa thôi, nếu các ông muốn ăn thì đều cho các ông."

Trước khi tiệc cưới bắt đầu, món ăn liên tục được bưng lên, Lục Trĩ còn ở phòng bếp bận rộn.

Chuyện chiên xương sườn Lục Trĩ giao cho Lý Bành làm, Lý Bành vẫn có thể hoàn thành chuyện nhỏ này. Không phải là Lục Trĩ lười biếng, chỉ là hơn ba mươi bàn, cô phải làm hơn ba mươi phân sườn xào chua ngọt, nếu cô còn chiên xương sườn thì có khi hết lễ cưới cũng chưa lên đủ được ba mươi đĩa.

Người trong phòng bếp ai cũng bận rộn, sau khi ngửi được mùi thơm đều nhìn về phía Lục Trĩ, nhìn động tác xào đảo của Lục Trĩ thuần thục và uyển chuyển, ai nấy đều hâm mộ, kxi thuật này phải luyện lâu lắm mới được đấy, trong phsut chốc bọn họ đều tahasy hổ thẹn vì suy nghĩ lúc trước của mình.

Con trai con dâu của ông chủ đúng là không nhìn lầm người!

Cuối cùng, sườn xào chua ngọt Lục Trĩ làm bắt đầu lên đĩa, một bàn một đĩa, Trần Tuấn Lực thấy một bên bàn Hàn Du có đĩa sườn heo chua ngọt, vội đi qua bê đĩa sườn về bàn mình, cả bàn đều vui tươi hớn hở, vốn dĩ mỗi bàn chỉ có một bây giờ lại được nhân đôi, ai mà không vui chứ.

Có một bàn, một cậu trai mặt mày thanh tú nhìn đĩa sườn xào chua ngọt được bưng lên ánh mắt bỗng chốc là không dám tin sau đó là kích động, cậu chàng nghiêm túc ngửi mùi hương sườn xào chua ngọt, cuối cùng cũng không màng có bất lịch sự hay không mà trực tiếp cầm đũa gắp một miếng sườn ăn.

Xương sườn độ chsin mềm vừa đủ, nước sốt đặc sệt bám chặt trên mỗi miếng sườn, cậu chàng cảm giác khi mình cắn xuống như là đang ăn canh chua ngọt, nước sốt làm miệng cậu chàng vừa ngọt vừa ê ẩm, khi cắn vào sâu hơn thì gặp được xương sườn được chiên giòn, sau đó vị thịt và vị chua ngọt bắt đầu hòa quyện tạo thành một vị ngon khó tả thành lời.

Cậu chàng ăn sườn xào chua ngọt đến chảy nước mẳt, mùi vị này, chính là mùi vị này, là sườn xào chua ngọt lão bản làm, là sườn xào chua ngọt cậu chàng thích ăn nhất!

Mấy người ngồi cùng bàn với cậu chàng kinh sợ, ngon đến thế ư, ăn một miếng mà ngon đến khsoc luôn à.

Mấy bàn bàn bên cạnh cũng nhìn chằm chằm và tò mò cậu chàng cộng thêm với mùi thơm phức của đĩa sườn làm cho bọn họ càng muốn ăn thử.

Lễ cưới nhanh chóng bắt đầu, MC lên sân khấu, chú rể cũng đứng trên sân khấu, sau khi nghe MC giới thiệu xong, Trương Tiếu khoác tay bố đi vào, sau đó là một loạt thủ tục hôn lễ, Trương Tiếu và chồng đều rất vui vẻ, tuy có chút mệt nhưng trên mặt là nụ cười thỏa mãn, thậm chí hai người còn nhìn nhau cười, Hàn Du nhìn dáng vẻ hai người, trong lòng ghen ghét.

Sau khi thủ tục lễ cưới kết thúc, Trương Tiếu cầm microphone: "Tí nữa mọi người nhớ nếm thử sườn xào chau ngọt nhé, món này ăn ngon lắm đấy."

**** 24/09/2021 – NTP_1512****