Chương 21: Tình yêu?

Mạc Ngạn vừa dứt lời thì hai cặp mắt của một lớn một nhỏ đồng thời nhìn cô, Kiều Thanh Vũ nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc, Đồng Đồng cũng cùng một bộ dạng mờ mịt giống mụ mụ.

"Mụ mụ...Đồng Đồng không cần tới nhà của a di đâu, Đồng Đồng muốn ở đây với mụ mụ cùng ông ngoại...." Cả hai người lớn không ai nói câu nào, âm thanh non nớt của Đồng Đồng vang lên, cô bé nhìn Kiều Thanh Vũ với vẻ mặt đầy ủy khuất rồi vươn tay đòi nàng ôm.

Mạc Ngạn cau mày nhìn Đồng Đồng, đứa bé này trở mặt còn nhanh hơn lật bánh nữa. Mới vừa rồi ai là cô bé vẫn còn trò chuyện vui vẻ với mình, còn để mình đút cơm rất ngoan ngoãn mà sao giờ lại lật lọng nhanh vậy. Mạc Ngạn lắc đầu, quả nhiên vẫn là trẻ con mau nhớ mau quên.

Mạc Ngạn nhún vai, Đồng Đồng đã không muốn đi với cô thì cô tốt nhất nên về nhà để cả nhà họ nghỉ ngơi thôi. Cô đứng dậy định đứng dậy tạm biệt thì điện động trong túi quần vang lên. Cô vội đi ra ngoài bắt máy.

"Mạc tỷ, chị đi đâu vậy?" Tiểu Nhạc hét lên từ đầu dây bên kia.

"Làm sao vậy?"

"Bọn em đang ở trước cửa nhà chị nè, chị đi đâu rồi"

"Chị đang ở bên ngoài, có việc gì không"

"Nga, cũng không có gì, chị cứ xử lí công việc cho xong đi. Minh Xuyên, Lượng ca cũng đang ở cùng em, Minh Xuyên nói hôm nay chị phải thay thuốc nhưng chị lại không không đến tìm nó nên nó mới tới đây."

"Ok, ở đó chờ chị , chị cũng xong việc rồi, bây giờ sẽ trở về ngay."

Vi Tiểu Nhạc vẫn chưa cúp máy nhưng Mạc Ngạn nhìn thời gian trêи đồng hồ thấy đã hơn 8h tối, cô nghĩ một chút liền nói:"Nếu không bận gì thì nửa giờ sau đến trước cổng bệnh viện trung ương đón chị." Dứt lời, Mạc Ngạn liền cúp máy.

Mạc Ngạn đi vào phòng bệnh thì thấy Kiều Đông Lâm đã tỉnh lại, bên giường có vài bác sĩ cùng y tá đang kiểm tra sức khỏe của ông rồi quay sang nói gì đó với Kiều Thanh Vũ.

Mạc NGạn đứng ở cửa đợi bác sĩ cùng y tá kiểm tra xong rồi mới đi vào. Kiều Đông Lâm nhìn có vẻ vẫn còn mệt, lúc bác sĩ đi ngang cô có đang bàn với y tá về tình trạng của ông và cách điều trị. Mạc Ngạn biết bệnh tiểu đường là một bệnh khó chữa hơn nữa còn có mấy bệnh liên quan khác nữa nên nàng cảm thấy thương xót cho Kiều Thanh Vũ dù mệt mỏi nhưng cũng phải ráng chăm sóc cho người cha bị bệnh của mình.

Mạc Ngạn ngây người một lúc thì đi tới giường bệnh cáo từ cả nhà Kiều Thanh Vũ rồi liền li khai.

Mạc Ngạn đi ra ngoài cổng bệnh viện thì thấy có một chiếc xe ô tô đang đậu ở phía dưới bậc thang. Cửa sau lẫn trước đều đồng thời mở ra, ngoài Tiểu Nhạc còn có Quý Minh Xuyên bước ra. Mạc Ngạn không nghĩ cả hai sẽ tới nên có chút ngạc nhiên nhưng nàng chưa kịp nói gì thì Quý Minh Xuyên đã lên tiếng trước:"Mạc tỷ, tay của chị vẫn chưa hồi phục nên đừng hoạt động nhiều, dù sao cũng tới bệnh viện rồi tiện thể em đi thay thuốc cho chị luôn."

"Không có gì đâu, chị có thể tự xử lí được." Mạc Ngạn cười với Quý Minh Xuyên

"Cẩn thận vẫn tốt hơn." Thấy Mạc Ngạn cười với mình, Quý Minh Xuyên không đáp lại mà nghiêm giọng dặn dò cô.

Thấy Quý Minh Xuyên nghiêm mặt, Mạc Ngạn càng cười nhiều hơn, cô vỗ vai hắn nói:"Không nghiêm trọng như vậy đâu, mau lên xe đi thôi."

Mạc Ngạn mở cửa xe định đi vào thì Quý Minh Xuyên vội dùng thân cản cô lại, nói:"Mạc tỷ, đằng nào cũng tới bệnh viện rồi, chị theo em đi lên thay thuốc trước đi."

"......"

Không chịu nổi Quý Minh Xuyên cứ cằn nhằn dặn dò nên Mạc Ngạn đành đồng ý đi thay thuốc với hắn.

Quý Minh Xuyên cùng Mạc Ngạn với Vi Tiểu Nhạc đi tới phòng nghỉ đã được sắp xếp cách phòng bệnh của Cha Kiều Thanh Vũ không xa, Mạc Ngạn đi theo trong đầu đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng, cô quay đầu nhìn Quý Minh Xuyên đang trưng bộ mặt nghiêm túc.

Quý Minh Xuyên tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Mạc Ngạn nhìn mình nên hắn cũng quay đầu lại nhìn cô, hỏi:"Mạc tỷ, có vấn đề gì sao"

"Mạc tỷ, sao hôm nay chị lại tới bệnh viện vậy?" Không đợi Mạc Ngạn trả lời, Quý Minh Xuyên đã hỏi tiếp.

Mạc Ngạn nhìn Quý Minh Xuyên sau lại chậm rãi nhìn sang Vi Tiểu Nhạc, bĩu môi nói:"Cha của đội trưởng tỷ bị nằm viện, ta tình cờ gặp rồi giúp đỡ một chút."

"Tình cờ?" Vi Tiểu Nhạc nhấn mạnh hai chữ, hắn tỏ vẻ nghi ngờ nói:"Không phải chị cùng Khúc đại tiểu thư đi dạo phố sao Như thế nào lại tình cờ gặp rồi đưa người ta đi bệnh viện được. Khúc Tư Dĩnh đâu"

Mạc Ngạn trừng mắt liếc Vi Tiểu Nhạc một cái, nói:"Đừng nói về cô ấy nữa, bọn chị đang đi ăn thì Khúc đại luật sư nhận được cuộc gọi công việc nên ta bảo cô ấy đi làm việc đi."

Nghe Mạc Ngạn nói xong, Vi Tiểu Nhạc liền cười to, hắn vừa đi vừa nói:"Mạc tỷ, chị được cô ấy rủ đi dạo phố là đã may mắn lắm rồi. Tại chị đi lâu nên không biết mọi người sau khi tốt nghiệp đến khi đi làm đều rất bận rộn, đặc biệt là cô ấy, làm việc quần quật suốt ngày chẳng thấy người đâu. Đúng là tuýp người cuồng công việc mà."

Ba người đi thang máy tới một phòng bệnh rồi chờ Quý Minh Xuyên mở cửa để vào.

"Đây là phòng nghỉ của lão sư em, ông ấy đi trao đổi học tập ở nước ngoài rồi vài tháng nữa mới về. Cho nên, khi không có bệnh nhân em liền trốn lên đây nghỉ ngơi." Quý Minh Xuyên giống như hướng dẫn viên giới thiệu về căn phòng mà cả ba đang đi vào.

"Nha, Minh Xuyên cậu đúng là khôn, chọn được một văn phòng rộng rãi thoáng mát." Vi Tiểu Nhạc đi vào quan sát xung quanh rồi đi đến chỗ bàn làm việc đặt ʍôиɠ lên đấy ngồi."

"Căn phòng này so với chỗ làm việc của anh còn rộng hơn."

"Anh mau đứng lên, em đã bảo đây là phòng của lão sư nên anh đừng đặt bàn tọa của mình lên bàn ông ấy."

Quý Minh Xuyên tức giận nhìn Vi Tiểu Nhạc, bất đắc dĩ nhíu mày nhìn Mạc Ngạn nói:"Mạc tỷ, chị ngồi đi, em đi lấy dụng cụ thay thuốc cho chị." Nói rồi hắn liền đi tới lấy dụng cụ ở trêи kệ.

Mạc Ngạn quan sát căn phòng sạch sẽ trước mặt, mắt nàng ngẫu nhiên nhìn qua kệ sách ở một góc sáng sủa trong văn phòng, thấy phía cuối kệ sách có một khoảng trống nhỏ, Mạc Ngạn đi tới nhìn thử thì phát hiện đằng sau kệ sách này quả nhiên có một gian phòng để nghỉ ngơi.

Quý Minh Xuyên giúp Mạc Ngạn thay thuốc, Mạc Ngạn vì vậy cũng rời khỏi kệ sách đi tới sofa ngồi, cô xắn một bên tay áo lên hỏi Quý Minh Xuyên:"Em có quen biết ai bên khoa thận không?"

"Em có quen vài người bên đó nhưng cũng chỉ là bạn bè quen biết bình thường thôi."

"Có quen biết là tốt rồi, về sau biết đâu có thể nhờ họ giúp đỡ một chút."

"Là cho đội trưởng của chị sao?"

"Ân, Cha của cô ấy bị bệnh khá nghiêm trọng."

"Không thành vấn đề, chỉ cần chị gọi thì em sẽ giúp."

Mạc Ngạn gật đầu, cô không phải là người thích xen vào chuyện người khác nhưng không biết tại sao từ khi bước vào trong bệnh viện đến bây giờ, trong tâm trí cô luôn tràn ngập hình ảnh của Kiều Thanh Vũ.

"Mạc tỷ, chị quan tâm mỹ nữ đội trưởng sao?" Vi Tiểu NHạc ở phía sau lên tiếng hỏi.

Mạc NGạn quay đầu trừng mắt liếc hắn một cái, không khách khí nói:"Quan tâm cái rắm, không biết đầu óc của tiểu tử em suốt ngày nghĩ gì nữa, nếu rảnh quan tâm chuyện người khác như vậy tại sao không đi tìm bạn gái đi."

Vi Tiểu Nhạc bĩu môi nói:"Mạc tỷ, chị chẳng phải là người không xen vào chuyện người khác hay sao? Nếu không phải tại chị quan tâm người ta thì em thật sự không thể nghĩ ra lí do nào hợp lí hơn."

Vi Tiểu Nhạc đột nhiên nói chuyện đứng đắn, Mạc Ngạn không biết nói sao với hắn nữa. Cô không để ý tới hắn nữa mà chuyển tầm mắt xuống nhìn Quý Minh Xuyên đang băng bó tay bị thương cho cô, suy nghĩ gì đó nói:"Minh Xuyên, chị có thể mượn gian phòng này một đêm không, Kiều đội trưởng có dắt thêm cháu gái nữa nên ngủ lại phòng bệnh không tiện lắm."

Quý Minh Xuyên kéo tay áo của Mạc Ngạn xuống, không thèm nghĩ ngợi liền nói:"Có thể, chỉ cần cô ấy không đυ.ng chạm gì đồ trong này là được rồi." Nói xong Quý Minh Xuyên bưng khay đi cất, sau còn nói:"Mạc tỷ, hay em kêu người chuyển họ sang phòng khác nha."

"Không cần đâu, cho chị mượn phòng này là được rồi."

Sau khi xử lí xong mọi chuyện, ba người đi ra khỏi phòng lúc hơn 9h tối. Giờ này chỉ có vài hộ lí đi lại còn lại toàn nghe tiếng giày của ba người trêи hành lang.

Ba người đi ra ngoài cửa bệnh viện, thời tiết ban đêm rất lạnh nên Mạc Ngạn vừa đặt chân ra ngoài liền không tự chủ nắm chặt cái áo khoác trêи người.

"Hai đứa về trước đi, chị đi xem Kiều đội trưởng như thế nào rồi." Cô lấy chìa khóa phòng Quý Minh Xuyên đưa cho rồi quay người đi tới phòng bệnh của Kiều Thanh Vũ.

Vi Tiểu Nhạc đứng nhìn Quý Minh Xuyên "Mạc tỷ....." Hắn hô to rồi chạy theo Mạc Ngạn.

"Chị cầm chìa khóa xe đi."

Mạc Ngạc đứng lại, nghi hoặc nhìn hắn.

Vi Tiểu Nhạc thấy Mạc Ngạn nhìn mình nghi hoặc, hắn liền nhét chìa khóa vào tay cô nói:"Chị giữ lại xe mà về, trời cũng khuya rồi khó bắt xe lắm."

Mạc Ngạc cầm chìa khóa trong tay, cô cười với Vi Tiểu Nhạc rồi vỗ vai hắn mấy cái xong bỏ đi.

Vi Tiểu Nhạc nhìn bóng dáng của Mạc Ngạn ngày càng xa đến khi cô biến mất liền đi tới chỗ Quý Minh Xuyên nói:"Mạc tỷ từ khi nào đã lọt vào lưới tình vậy?"

Quý Minh Xuyên nhún nhún vai nói:"Em cũng không biết nữa, chúng ta đã không gặp chị ấy hơn mười năm nên có lẽ không biết được chị ấy đã thay đổi nhiều như thế nào đâu."

"Thiết..." Vi Tiểu Nhạc đối với lí do của Quý Minh Xuyên không hề đồng ý chút nào, hắn khinh bỉ nhìn Quý Minh Xuyên rồi li khai khỏi bệnh viện.