Chương 21: Tránh mặt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giữa một không gian đầy ồn ào như vậy, tất thảy mọi thứ đều hoà vào làm một, nhưng trong một góc kia vẫn có một người khác biệt. Từng động tác pha chế điêu luyện, thuần thục, kết hợp với vẻ đẹp hoàn mỹ của người đó như là một điểm nhấn tuyệt vời cho cả khung cảnh nơi đây, đó là nàng, Kha Uyển Hy.

Kha Uyển Hy như thoát ra khỏi con người hàng ngày của nàng, từng động tác đều mang theo vẻ chín chắn, trưởng thành, thật không phải là một Kha Uyển Hy mà mọi người thường thấy. Nàng hiện tại có vẻ trầm lặng hơn, từ tốn hơn.

Kha Uyển Hy vẫn chăm chú pha chế thật cẩn thật từng ly rượu cho khách, nàng có chút hứng thú với công việc này. Nàng luôn thoả mãn với từng ly rượu hoàn hảo mà mình làm ra, nó như một thú vui tiêu khiển của nàng vậy. Đó cũng là cách để nàng có động lực để đi làm hàng ngày, vừa có tiền, vừa được dịp trổ tài nghệ mình ra thì còn gì bằng.

Trong khi Kha Uyển Hy vẫn còn chăm chú với từng ly rượu của mình thì từ xa có một dáng người bước tới, đúng là theo hướng của Kha Uyển Hy mà đi đến. Vì không gian nơi đây có chút ồn ào, nên Kha Uyển Hy không để ý nhiều đến xung quanh, chỉ đến khi nàng làm xong một ly cocktail, ngước nhìn lên đã thấy một người phụ nữ vô cùng hoàn mỹ đứng trước mặt nàng.

"Gặp lại rồi. Nhớ tôi không?" Người phụ nữ lên tiếng bắt chuyện trước.

Kha Uyển Hy khẽ nhăn mày một cái, những chuyện này nàng đãi từng gặp qua vài lần rồi. Có những người muốn bắt chuyện với nàng đều dùng mọi thứ trêu trò, nên nàng cũng đã quá quen thuộc. Nàng thực không biết người phụ nữ trước mặt mình là ai, mà người ta lại nói như đã gặp nhau từ trước rồi vậy. Kha Uyển Hy bởi vì vậy mà liền có ấn tượng không tốt.

"Xin lỗi, tôi không biết cô." Kha Uyển Hy quay lưng đi, tỏ rõ là nàng hiện tại không muốn tiếp chuyện.

"Đây là thái độ dùng để phục vụ khách sao?" Người phụ nữ kia liền không vội vàng mà lên tiếng.

"Vậy.....quý cô xinh đẹp này muốn uống gì đây?" Nàng gắng nở một nụ cười, rồi nhẹ nhàng hỏi. Kha Uyển Hy dù gì cũng đang là bartender, nên ít nhiều cũng nên có thái độ tốt đối với khách chút xíu.

"Haha.....tôi đùa thôi, em không cần nghiêm túc như vậy." thấy kha Uyển Hy như vậy khiến người kia không khỏi bật cười.

"Dùng gì?" Nàng không màng đến lời đối phương nói mà tiếp tục hỏi.

"Lần đầu tiên tôi đến đây, không bằng em làm cho tôi một ly, mà hương vị của nó thú vị như con người em chẳng hạn." kèm theo đó là một nụ cười vô cùng quyến rũ của người kia.

Kha Uyển Hy xoay lưng đi, bắt đầu vào công việc của nàng, những động tác điêu luyện, thu hút của nàng cũng là một phần nguyên nhân khiến cho nơi đây đông khách như vậy. Để tạo được một ly cocktail hoàn hảo thì đúng là một chuyện hoàn toàn không đơn giản. Một bartender thực thụ phải canh chuẩn xác mọi thành phần trong một ly cocktail. Sự hoà quyện của mọi yếu tố trong một ly cocktail là cách duy nhất tạo nên sự thành công của một bartender, và Kha uyển Hy là một trong những số đó.

Chỉ một vài phút sau, một ly cocktail độc đáo, hoàn hảo liền được Kha Uyển Hy nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt người kia. Phương Trình Nào Đi Đến Trái Tim Cô? - Chương 21: Tránh mặtPhương Trình Nào Đi Đến Trái Tim Cô? - Chương 21: Tránh mặt

Người kia ngắm nhìn một hồi rồi ngước nhìn lên Kha Uyển Hy, nở một nụ cười vô cùng quyến rũ, không nói gì liền trực tiếp cầm ly cocktail lên, một ngụm mà thưởng thức. Khẽ nhăn mặt một cái rồi lên tiếng:

"Kỹ thuật của em thật không tệ."

Đây là loại cocktail B52, nó đặc biệt cả về vẻ bề ngoài, hương vị và cách pha chế. B52 là một loại cocktail tầng phức tạp, đòi hỏi kỹ thuật bartender rất cứng tay khi đổ rượu ra ly, tạo ra 3 tầng thật rõ rệt. Xem ra kỹ thuật của cô nàng này không phải dạng nghiệp dư rồi, nhưng vẫn cần thêm chút kinh nghiệm nữa.

"Hương vị thật thú vị như em vậy, vô cùng khác biệt." Thấy đối phương không lên tiếng gì mới phì cười một cái rồi tiếp tục nói "Tâm trạng của tôi hôm nay có chút không tốt, có thời gian tâm sự với tôi chứ?"

"Xin lỗi, hiện tại còn rất đông khách." Kha Uyển Hy không suy nghĩ gì, liền từ chối.

"Vậy à? Vậy thì tôi nói một mình vậy, em nghe hay không tuỳ em thôi." Người phụ nữ kia hướng Kha Uyển Hy mà nhẹ cười một cái. "Nhưng tôi nghĩ là em sẽ muốn nghe."

"Thật ra thì, cách đây vài hôm, tôi có vào một bar khác, cũng náo nhiệt như nơi đây vậy. Nhưng từ lúc vừa bước vào, có một cô nàng đang ngồi trong góc một mình, cứ từng ly rượu mà uống cạn. Tôi nhìn xung quanh cô nàng đó thì không có ai cả, tôi nghĩ nếu đi một mình mà uống nhiều như vậy thì sẽ về nhà bằng cách nào, thế là tôi cứ ngồi đợi xem, mãi cho đến khi người đó vì quá say mà ngã ngay trên ghế. Tôi cũng tò mò bước đến gần, ngũ quan vô cùng hoàn hảo, ngay cả tôi mà còn bị người đó quyến rũ. Em chẳng thấy người đó chẳng phải rất lợi hại mới thu hút được tôi sao?" Người phụ nữ đó nói đến đây liền về Kha Uyển Hy, như câu hỏi đó là dành cho Kha Uyển Hy vậy.

Kha Uyển Hy có chút tỏ vẻ không màng đến người kia, nhưng nãy giờ, cả câu chuyện đều được nàng nghe cẩn thận. Thấy Kha Uyển Hy như vậy, đối phương tiếp tục:

"Em nghĩ xem, nếu để cô nàng đó ở quán bar một mình, giữa một nơi mà không biết người nào tốt xấu như vậy thì có thật là chút không nên, nên tôi đành có chút tốt bụng đưa người ta về nhà. Tôi lúc đấy chỉ vừa định mở miệng hỏi địa chỉ thì đối phương cũng đã tự nói. Em nghĩ xem, say xỉn đến thế mà còn nhớ được địa chỉ nhà thì có được mấy người. Mà chuyện chưa dừng ở đó, trên đường tôi đưa cô ấy về, mặc dù đã hoàn toàn không tỉnh táo, nhưng tôi có nghe người đó nói gì đó rất nhỏ, phải cố gắng đưa tai thật gần mới có thể nghe được. Nếu tôi nhớ không nhầm, hình như là gọi ai đó, mà người đó họ Vũ thì phải."

XOẢNG......

Ly rượu trên tay Kha Uyển Hy rơi xuống, mặt nàng đã chút nhợt nhạt, kèm theo một phần tức giận.

"Cô rốt cuộc muốn nói gì?" Kha Uyển Hy liếc đối phương một cái.

"Bây giờ thì nhớ ra tôi rồi nhỉ?" Người phụ nữ đó vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh, nhẹ cười một tiếng "Chắc là em chưa biết tên tôi, Huyễn An, Vương Huyễn An." cô đưa tay ra phía trước muốn bắt tay với Kha Uyển Hy.

"Kha Uyển Hy." Kha Uyển Hy không thèm quen tâm, chỉ nói tên mình một cách qua loa đáp lại, không có chút nào là tỏ vẻ muốn bắt tay lại với người kia.

"Em đối xử với ân nhân của em như vậy sao?" người kia tỏ vẻ ủ rũ nói.

"Chỉ đưa về nhà, không phải chuyện gì to tát. Vương tiểu thư, không bằng ly cocktail lúc nãy, xem như tôi đãi, không còn nợ gì nhau nữa."

"Em đừng vội như vậy, vì có nhiều chuyện...em sẽ phải cần đến tôi đấy."

--------------------------------------------

Cuộc gặp gỡ với người phụ nữ hôm qua có khiến Kha Uyển Hy một chút bức rức mấy ngày hôm sau. Nhưng sau bữa đó thì không thấy người ta xuất hiện lại nữa nên nàng cũng dần quên đi. Chuyện nàng lo bây giờ là làm sao cho vừa lòng cô Vũ nhà nàng.

Mấy ngày nay, đúng thật là ai cũng thấy Kha Uyển Hy có sự thay đổi, ngay cả Hạ Đan nhiều khi cũng phải thắc mắc. Hạ Đan có vài lần hỏi nhưng lần nào cũng nhận lại sự lạnh nhạt của Kha Uyển Hy.

Còn Kha Uyển Hy, dù nàng có cố gắng thế nào, cái nàng nhận lại được cũng chỉ là sự lạnh nhạt của người kia. Nếu vì nàng quá trẻ con, cho nên người kia mới không thích thì nàng sẽ vì người nàng yêu mà thay đổi. Đối phương không thích nàng ở điểm nào, nàng sẽ vì đối phương mà thay đổi, nhưng chỉ có duy nhất một cái mà cả đời này đều không thể thay đổi, đó là tình yêu nàng dành cho đối phương.

Qua vài tuần, Vũ Hàn Ân dù không nói chuyện hay tiếp xúc với Kha Uyển Hy, nhưng cô cũng thấy rõ Kha Uyển Hy có sự khác biệt, không còn cái tính ngang bướng, mà là một Kha Uyển Hy hoàn toàn khác. Và cô hoàn toàn biết, sự thay đổi này, là vì cô.

"Cậu làm thế nào mà Kha Uyển Hy nghe lời cậu như vậy?" Quan Mẫn Tề thắc mắc hỏi Vũ Hàn Ân.

"Chẳng làm gì." Vũ Hàn Ân hời hợt trả lời.

"Mà cậu không nhận thấy Kha Uyển Hy có biểu hiện khác lạ gì sao?" Mặc dù Quan Mẫn Tề thấy Vũ Hàn Ân không quan tâm, nhưng vẫn hỏi tiếp.

"Không." Vẫn lạnh lùng trả lời.

"Hình như Kha Uyển Hy thích cậu rồi thì phải. Cậu không thấy vậy sao?" Quan Mẫn Tề vẫn muốn Vũ Hàn Ân thẳng thắn đối diện vấn đề này, vì có những đều Quan Mẫn Tề biết, mà Vũ Hàn Ân không biết.

"Đừng suy nghĩ lung tung." Vũ Hàn Ân vẫn muốn tránh vấn đề này.

"Renggg......." Quan Mẫn Tề vừa định lên tiếng cãi lại thì chuông điện thoại nàng lại vang lên.

Quan Mẫn Tề nghe điện thoại xong thì có phần hơi lo lắng, gấp gáp nói với Vũ Hàn Ân " Hàn Ân, Kha Uyển Hy bị thương, đang ở trong bệnh viện."

-------------------------------------------------

Kha Uyển Hy tỉnh dậy, cả cơ thể nàng, đặc biệt là phần vai trái đều truyền đến trận đau nhức, mùi sát trùng nồng nặc cũng đủ để biết là nàng đang ở đâu. Nàng ghét bệnh viện, nàng hoàn toàn không thích vào những nơi này. Kha Uyển Hy vừa định ngồi dậy rời đi, thì cánh cửa mở ra.

"Thân thể còn chưa khoẻ, hẳn là nên nghỉ ngơi thêm một thời gian. Cần gì thì gọi tôi." Y tá từ ngoài bước vào, thấy Kha Uyển Hy muốn ngồi dậy nên lên tiếng.

"Tôi không cần ,làm giấy xuất viện ngay đi." Kha Uyển Hy bực mình lên tiếng.

Mặc lời ngăn cản của y tá, Kha Uyển Hy vẫn một mực xông ra khỏi phòng bệnh, nhưng chỉ vừa đẩy cửa ra liền đυ.ng phải người trước mặt "Quan Mẫn Tề, cô làm gì ở đây?"

"Thì có người báo tôi là em đang ở đây, nên đến xem sao." Cô từ tốn trả lời.

"Tôi khoẻ rồi, cảm ơn. Bây giờ tôi xuất viện, về được rồi." là Quan Mẫn Tề, nên Kha Uyển Hy cũng không lớn tiếng.

"Đừng bướng nữa, cô Vũ của em cũng tới đó." Quan Mẫn Tề lấy Vũ Hàn Ân ra để nói chuyện với Kha Uyển Hy, vì cô biết đó là cách luôn luôn hiệu quả.

"Sao lại để cô Vũ tới đây?" Kha Uyển Hy nghe Vũ Hàn Ân đến, liền có ý định muốn rời đi trước khi người kia tới, nàng hiện tại không muốn xuất hiện trước mặt người kia với bộ dáng như thế này.

Kha Uyển Hy liền nhanh chóng rời đi, ngay cả Quan Mẫn Tề cũng không kịp ngăn cản, cô không nghĩ lần này đem Vũ Hàn Ân ra đối phó với Kha Uyển Hy lại phản tác dụng như vậy. Quan Mẫn Tề liền gọi điện thoại nói cho Vũ Hàn Ân. Vũ Hàn Ân vì tìm chỗ đỗ xe nên để cho Quan Mẫn Tề lên trước, cô vừa tìm được chỗ xong thì lại nghe Kha Uyển Hy đòi bỏ đi. Kha Uyển Hy, em muốn gì đây?

Kha Uyển Hy nhanh chóng rời khỏi, vừa đi nàng phải vừa quan sát để tránh chạm mặt Vũ Hàn Ân. Thân thể vì vận động mạnh nên vết thương trên vai nàng lại chảy máu. Dù đau, nhưng nàng trước tiên rời khỏi đây trước đã.

Ra trước cổng bệnh viện, trời lúc này đã sập tối, có nhiều chiếc taxi đi ngang, nhưng đều đã có khách. Từ xa, một chiếc xe chạy đến, dừng ngay trước mặt nàng, chiếc xe nhìn thoáng qua có phần quen thuộc, nhưng Kha Uyển Hy hiện tại không nhớ đã thấy chiếc xe này ở đâu. Kính xe được kéo xuống, kèm theo là một khuôn mặt mà nàng ngày nào cũng mong nhớ, Vũ Hàn Ận. Nhưng giờ mười phần chắc chắn là tâm trạng người trong xe không được tốt. Không phải là vì Kha Uyển Hy nàng chứ?

Âm thanh cô mười phần ra lệnh, đem theo một cảm giác băng lãnh vang lên:

"Kha Uyển Hy, lên xe."

---------------------------------------------------------

Chap đây mọi người ạ.

Mấy bạn thông cảm vì Au để mọi người đợi.

Au cũng gần thi rồi, mấy bạn chừng nào thi vậy?

Love.

Phương Trình Nào Đi Đến Trái Tim Cô? - Chương 21: Tránh mặt