Chương 18

Ăn xong hãy đọc chương này nha mọi người :)

===========

Trần Cách hôm qua khao khát trong lòng, hôm nay đã cầu được ước thấy cầm trên tay, đối với Lạc Tĩnh Dực ngoài nói "Cám ơn" cũng không biết làm gì nữa, bắt đầu rơi vào trầm tư.

La tỷ sao lại biết ta muốn ăn bồ câu quay?

Còn biết ta thích ăn loại da quay đến giòn thật giòn?

Lạc Tĩnh Dực vỗ vỗ vai Trần Cách, nhìn nàng cười có chút thâm thúy làm Trần Cách càng thêm thấp thỏm.

Lạc Tĩnh Dực cùng Phùng Duẫn Hâm lên lầu, Trần Cách nhìn theo hai người trong chốc lát, thấy hai người muốn hướng lên lầu, dọc đường không biết nói gì đó mà Phùng Duẫn Hâm thay đổi nét mặt, tiếng bước chân cũng ngưng lại.

Trần Cách trong lòng lại thêm hồi hộp.

Hai người cãi nhau? Vì ai? Vì cái gì?

Phùng Duẫn Hâm: "Ngươi hai ngày nữa liền trở về? Gấp như vậy? Hôm qua không nghe ngươi nói chuyện này"

"Ta vốn không thể ở quá lâu, việc ở Bắc Kinh đã chất thành núi"

"Vậy còn chuyện sưu tầm tư liệu địa phương thì sao?"

"Ngày mai đi, ngươi giúp ta sắp xếp chỗ ở"

"... Ngươi đi rồi bên này ta biết quay phim thế nào?"

"Sao vậy? Ta đến làm khách mời thời vụ cứu nguy, hôm nay quay thêm một ngày nữa không xong nổi thời lượng của ta?"

"Cái này..."

Lạc Tĩnh Dực đứng trước mặt Phùng Duẫn Hâm, hai tay khoanh trước ngực, ngữ điệu chất vấn: "Phùng Duẫn Hâm ngươi nói thật cho ta, khách mời thời vụ là lừa gạt ta đúng không? Ngay từ đầu ngươi đã có chủ ý muốn gắn chặt ta vào chương trình đến phút cuối."

Nếu Lạc Tĩnh Dực đã đánh hơi thấy, Phùng Duẫn Hâm cũng không cần giấu diếm nữa: "Đã phân rõ đội hình, ngươi đi liền bị lẻ ra một người nha"

"Vậy là một tổ ba người đi, tam giác tình yêu so với xào cp đồng tính càng đáng xem hơn"

Phùng Duẫn Hâm: "??"

Lạc Tĩnh Dực muốn đi, Phùng Duẫn Hâm mau chóng nắm tay nàng kéo lại: "Tỷ tỷ, ngươi cần gì vội vã như vậy, nán lại một chút không được sao?"

"Thật không thể"

"Là bởi vì "Ước nguyện vị thành niên" sao?"

"Không sai, Đào đạo chọn được ba diễn viên, ta phải tự mình trở về xem. Ta nếu cứ dùng dằng không chọn được nữ chính, bên nhà sản xuất chỉ sợ có người nhảy lầu"

Phùng Duẫn Hâm buồn bực: "Hiện tại thời đại 5G, còn phải đích thân ngươi về xem thử vai? Gửi video đến cho ngươi không được sao, nhanh hơn rất nhiều"

Lạc Tĩnh Dực có chút dỗi: "Dù có 10G đi nữa thì ngươi cũng phải tận mắt xem mới biết là hợp hay không hợp chứ?"

"Vì cái gì phải xem tận mắt? Làm ra phim chiếu rạp không phải cũng xem cách một cái màn hình sao, cũng có chân chính thấy được người đóngnhư đi xem kịch đâu"

Khó được lúc Lạc Tĩnh Dực bị Phùng Duẫn Hâm hợp tình hợp lý nói vặn lại. Lạc Tĩnh Dực ngừng một chút, không cùng nàng dây dưa nữa.

"Ta hai ngày nữa khẳng định rời đi" Lạc Tĩnh Dực dứt những lời này, khuôn mặt trở về nét lạnh lùng ngày thường, xoay người đi tiếp lên lầu.

Phùng Duẫn Hâm hoảng hốt "Ai nha" lên một tiếng, mau chóng đuổi theo, vừa chạy vừa nói.

Một màn này người ngoài nếu có chứng kiến, đều không nghi ngờ mà kết luận là tình nhân cãi nhau. Đầu tiên là Phùng Duẫn Hâm đến tra hỏi, La Hân tức giận bỏ đi, Phùng Duẫn Hâm trở nên hối hận không ngừng, chạy nhanh đuổi theo dỗ dành...

Sức nóng từ hộp thức ăn loáng thoáng truyền đến tay Trần Cách, nàng nghĩ nghĩ một chút, đem cất vào tủ lạnh.

"Dực tỷ tỷ, chỉ cần cho ta ba ngày! Đúng ba ngày!" Phùng Duẫn Hâm chân ngắn hơn phải mất một lúc mới đuổi theo kịp, còn phải khóa cửa phòng cẩn thận sợ ai nghe thấy các nàng nói gì, Lạc Tĩnh Dực bên này đang ngồi trước gương dặm phấn, Phùng Duẫn Hâm xong xuôi lập tức nhào tới, khóc nháo một trận: "Dực tỷ tỷ à ngươi đi lấy tư liệu chỉ có một ngày làm sao mà đủ? Như vậy đi, nếu ngươi có thể cho ta thêm ba ngày, ta đảm bảo có thể thu thập mọi thứ ngươi muốn. Bắt đầu từ hôm nay, ta liền cho người đi từng nhà hỏi thăm, không phải mục đích chính của ngươi là tìm kiếm thông tin vụ án mạng năm đó tại Lệ thôn sao? Tuy biết chân ngươi dài như vậy, nhưng đi từng nhà hỏi thăm có phải rất mệt không? Loại việc này giao cho ta là được rồi, bất kể là lời đồn đãi hay chi tiêt vụn vặt nào, ta đều đem về đây sắp xếp lại tề chỉnh cho ngươi. Sau khi ngươi rời đi một ngày ta liền hai tay dâng lên cho ngươi nha Dực tỷ tỷ"

Ngó thấy Lạc Tĩnh Dực vẫn ngồi im không dao động, Phùng Duẫn Hâm lập tức ngồi bệt xuống, gác đầu lên đùi Lạc Tĩnh Dực, ra vẻ vô cùng đáng thương: "Dực tỷ tỷ, ngươi không thể vứt bỏ người ta nha. Ngươi hiện tại là king, là trụ cột của cái đoàn này. Ngươi nếu rời đi chương trình liền trở nên rách nát"

Lạc Tĩnh Dực vốn không muốn nhúng sâu vào mớ bòng bong này, nhưng nhìn thấy trong mắt Phùng Duẫn Hâm mau ướt rồi, nghĩ đến nhiều năm trước mình vì chuyện của mẹ xuống tinh thần một trận không nhẹ, Phùng Duẫn Hâm ngồi trên sân thượng ôm mình vào lòng, không chê bai bình phẩm mà kiên nhẫn an ủi từng chút. Lạc Tĩnh Dực thở dài, cầm lấy điện thoại phát wechat.

Phùng Duẫn Hâm: ".... Ngươi thật sự máu lạnh như vậy sao?"

Lạc Tĩnh Dực ánh mắt từ di động dời đến nhìn Phùng Duẫn Hâm một chút: "Ta báo Đào đạo một tiếng, bảo hắn lại chờ ta ba ngày. Ba ngày sau ta liền trở về Bắc Kinh"

Phùng Duẫn Hâm như cây héo gặp cơn mưa, buồn bã biến đi đâu mất, lập tức ngồi thẳng dậy: "Thật sự?"

"Ba ngày nữa dù có phát sinh chuyện gì ta đều phải đi"

"Được được được. Ta thề đến lúc đó ta tuyệt đối không ngăn cản không ngăn cản. Ta không những không cản đường ngươi, còn bảo toàn bộ người trong thôn giăng cờ biểu ngữ làm tiệc tiễn ngươi"

"Ta đưa danh sách những thứ cần tìm hiểu cho ngươi, ngươi đi thăm dò thật kỹ giúp ta" Lạc Tĩnh Dực nói "Có thể tìm ra đương sự là tốt nhất"

"Được, ta nhất định sẽ tận lực!"

"Tận lực như thế nào? Nhớ là nhất định phải làm tốt cho ta"

"Ta nhất định tận lực làm tốt!"

Lạc Tĩnh Dực: "..."

Hôm nay nội dung quay thật ra không có gì, đại khái hôm qua đem khách mời ra hành hạ đến nỗi đỉnh đầu muốn bốc khói, nếu hôm nay chọn hoạt động hao tốn thể lực nữa, nói không chừng có thể xảy ra tai nạn lao động, Phùng Duẫn Hâm liền rất nhân tính điều chỉnh nội dung quay, nhân lúc thời tiết không quá nóng, cả bọn cùng đi hái trái cây.

Tôn Duệ Bân thật nhạy bén mà dò hỏi: "Lại muốn thi đấu sao?"

Phùng Duẫn Hâm cười nói: "Không có thi đấu, ngươi không phải lo lắng. Chính là đến vườn hái trái cây tương tác cùng nhau một chút, có tư liệu cắt ghép cp" Quả nhiên Phùng đạo nói được làm được, chỉ đi loanh quanh hái anh đào, hoàn toàn không mệt. Lạc Tĩnh Dực như cũ vũ trang che kín người, tuy không thấy được mặt nàng, nhưng không thể nhận lầm được vị La Hân đặc biệt này.

Nội dung buổi sáng quay đến có chút nhàm chán buồn ngủ, giữa trưa ăn cơm xong, mọi người bắt đầu mê mê, lại thêm trời nóng nên đều đi tìm chỗ nghỉ ngơi. Riêng Trần Cách sáng dậy hơi trễ nên trằn trọc một lúc cũng không ngủ được, liếc thấy còn nửa tiếng nghỉ ngơi, nàng đi ra cuối hành lang nơi không ai quấy rầy, ở đây có một cái xích đu nho nhỏ, lấy điện thoại ra xem phim đề tài sử thi Ấn Độ. Xem một chút, tự dưng có chút buồn nôn.

Trần Cách đang ngồi trên xích đu lắc lư, một trận buồn nôn mãnh liệt khởi lên, Trần Cách lập tức ghì chân ngồi vững lại. Lúc đầu còn tưởng ngồi ở xích đu lắc lư nên bị tiền đình, nhưng mà dừng lại một lúc lâu, cảm giác rùng mình vẫn không dừng lại, ngược lại càng lúc càng thêm mãnh liệt. Trần Cách một tay vuốt ngực xuôi xuôi xuống, đem điện thoại đặt trên bàn đá bên cạnh, muốn đứng lên điều chỉnh một chút.

Không nghĩ tới vừa đứng dậy cảm giác buồn nôn càng cuồn cuộn! Trần Cách lập tức che miệng hướng nhà vệ sinh gần nhất mà chạy!

.

Phùng Duẫn Hâm buổi trưa không ngủ, tập một hậu kỳ cắt ghép xong, nàng bèn đến kiểm tra, còn phải góp ý với hậu kỳ để sửa chữa. Tư liệu tối qua đặc sắc quý giá, không thể làm hỏng. Tuy rằng trước khi nhập đoàn Phùng Duẫn Hâm tự hứa với bản thân cũng như hứa với nhân viên tuyệt đối không cần thức khuya, nhưng hôm qua nàng ba giờ mới ngủ. Quả thật không có biện pháp khác, chu kỳ chế tác khống chế thời gian thật chặt. Nói thật xấu hổ, hôm qua bận rộn như vậy không có thời gian đi nặng, nên hôm nay đành trả giá, không cần nói cũng biết phải ngồi thật lâu.

Phùng Duẫn Hâm cầm lap vào wc, tính toán ngồi trong đây kiểm tra sản phẩm luôn. Mới đặt mông xuống đã nghe tiếng Lạc Tĩnh Dực bên ngoài vọng vào: "Phùng Duẫn Hâm ngươi đâu rồi?"

Phùng Duẫn Hâm: "Ta vừa mới vào trong này, có chuyện gì không?"

"Bao lâu?"

"Ít nhất nửa giờ"

...Nửa giờ? Ngươi trong đó làm gì tận nửa giờ?"

"Ta bồi dưỡng linh cảm"

"Linh cảm bồi dưỡng được hay không ta không biết, ta chỉ biết ngươi nếu ngồi xổm trong đó tới nửa tiếng, sớm muộn cũng dưỡng thành bệnh trĩ"

Phùng Duẫn Hâm: "..." Lại dạy đời ta.

Nhà vệ sinh lầu 3 bị Phùng Duẫn Hâm chiếm, Lạc Tĩnh Dực vốn không nghĩ đến chuyện đi xuống tận lầu một, nhưng mà nhà vệ sinh lầu 2 tự dưng lại bị tắc, Lạc Tĩnh Dực chỉ thoáng bên ngoài nhìn vào mà hai con mắt suýt chút nữa thành mù. Lạc Tĩnh Dực không có khả năng thông bồn cầu cho người khác, chỉ hướng nhân viên công tác thông báo, sau đó một bên đọc thần chú trừ tà cho đôi mắt bị nguyền rủa, một bên đi xuống lầu một.

Nhà vệ sinh lầu một được sửa sang qua, có hai gian cách nhau, còn có một bồn rửa tay, nhìn qua giống kiểu wc công cộng. Lạc Tĩnh Dực cầm theo nước hoa cùng thuốc sát trùng phun phun tứ phía, lại nhìn nhìn khắp xung quanh, mở cửa mỗi gian ra cảnh giác nhìn mỗi góc kiểm tra.

Miễn cưỡng có thể sử dụng.

Lạc Tĩnh Dực dùng khăn triệt khẩn lau tới lau lui bồn cầu, trải một lớp giấy vệ sinh thật dày lên thành bồn, vẫn có chút ghét bỏ. Sau khi đi xong, dùng khăn lau lại một lần chỗ xả nước, vòi rửa tay, chậm rãi rửa tay, lau khô, sau đó tinh tế bôi kem dưỡng da tay. Hoàn thành một loạt công tác, lúc này tinh thần Lạc Tĩnh Dực mới cảm thấy sảng khoái thư sướиɠ. Đang muốn đẩy cửa bước ra, Trần Cách bên ngoài bổ nhào vào đυ.ng tới l*иg ngực Lạc Tĩnh Dực.

Lạc Tĩnh Dực: "Như thế nào lại..."

"Thực xin lỗi La tỷ, ta..." Lúc Trần Cách ngẩng đầu lên Lạc Tĩnh Dực phát hiện sắc mặt nàng trắng bệch đến dọa người. Mới nói được nửa câu, cảm giác buồn nôn lại ập đến, Trần Cách lập tức vọt đến bồn rửa tay, nôn đến tối tăm mặt mũi.

Lạc Tĩnh Dực một tay vững vàng đỡ lấy cánh tay của Trần Cách, sợ nàng không đứng vững được mà khụy xuống, một tay khác bắt lấy đuôi tóc dài mềm mại của Trần Cách nâng lên để không bị gì dính vào. Lạc Tĩnh Dực lực chú ý đặt hết lên người Trần Cách, thậm chí lúc Trần Cách nôn văng một ít lên cánh tay của Lạc Tĩnh Dực, Lạc Tĩnh Dực cũng không biết. Trần Cách nôn đến không còn gì có thể nôn ra vẫn còn cảm giác nhờn nhợn, chỉ có thể nôn khan. Lạc Tĩnh Dực thấy nàng đã không ọe ra cái gì, nhưng trông bộ dạng lung lay yếu ớt không giống nôn mửa bình thường.

Một trận nôn kịch liệt hạ xuống nhưng Trần Cách vẫn choáng váng đến lợi hại, vô cùng khó chịu. Vừa lúc đó có nhân viên công tác đi vào, Lạc Tĩnh Dực nhờ nàng lấy một chai nước khoáng đem tới. Nhân viên trông thấy Trần Cách sắp xỉu đến nơi vội vã đi lấy, lúc đem chai nước về tới, Lạc Tĩnh Dực đã giúp Trần Cách lau mặt mũi khô ráo. Trần Cách cả người mềm nhũn, không có biện pháp đứng thẳng, nhưng có thể ý thức được La Hân đang ôm nàng, bèn nâng tay lên, đẩy La Hân cách ra một chút.

Lạc Tĩnh Dực không hiểu được ý nghĩa hành động của nàng, có gì hay ho mà cậy mạnh, trong lòng hơi muốn sinh khí, nhưng nhìn hàng mi trên loang loáng nước mắt, giữa hai lông mày nhíu chặt, có thể nhìn ra đang vô cùng khó chịu, Lạc Tĩnh Dực lại lập tức mềm lòng. Nàng đem nắp chai nước vặn ra đưa qua cho Trần Cách, Trần Cách yếu ớt nói cảm ơn.

Lạc Tĩnh Dực thấy Trần Cách dặt dẹo dựa vào tường, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể té ngã lại không chịu cho mình đỡ, hỏi nàng: "Ngươi làm sao vậy?"

"... Ta cũng không biết" Trần Cách cúi đầu, hai mắt nhắm nghiền, "Có lẽ là cảm nắng"

Lạc Tĩnh Dực nói: "Triệu chứng không giống"

Nhân viên công tác còn đứng đó chen vào: "Nhìn như ngộ độc thức ăn"

"Ngộ độc sao?" Lạc Tĩnh Dực hỏi "Giữa trưa không phải cùng ăn cơm hợp sao? Nếu quả thật vậy thì phải ngộ độc tập thể chứ. Ngươi có bị gì không?"

Người nhân viên lắc đầu: "Ta không cảm thấy gì đặc biệt"

Lạc Tĩnh Dực bỗng bừng tỉnh, nhớ đến đồ ăn mình đưa đến cho Trần Cách. Có lẽ nào... Nghĩ lại cũng có khả năng, trước kia Triệu Liễm đưa đồ ăn đến, món thịt dê cảm thấy thật kỳ cục. Lạc Tĩnh Dực hối hận tự trách mình, trước đó đã thấy đồ ăn khách sạn có vấn đề, cớ gì còn đem cho Trần Cách. Tuy nói rằng bản thân mình có hảo tâm muốn cho nàng ăn ngon một chút, đừng có cả ngày cắm mặt vào cơm hộp thực khó ăn của đoàn, nhưng mà không ngờ lòng tốt lại dẫn tới hậu quả xấu xí.

Trần Cách lại bắt đầu nôn mửa, lúc này không còn cái gì để nôn ra, càng thêm khó chịu. Lạc Tĩnh Dực hết nhịn nổi: "Không chờ được nữa, mau đến bệnh viện nhanh"

"Làm sao vậy có chuyện gì?" Phùng Duẫn Hâm đi xuống bắt gặp cảnh này, cũng bị dọa hết hồn.

Lạc Tĩnh Dực nói: "Ta mượn xe ngươi một lát"

"A? Ngươi làm gì? Trần Cách là bị làm sao?"

Trần Cách hơi thở gấp gáp, hai mắt đẫm lệ nhìn về phía Phùng Duẫn Hâm, nhận ra Phùng Duẫn Hâm có chút không tình nguyện đưa xe cho Lạc Tĩnh Dực.

Trần Cách: "Không cần, ta nghỉ ngơi một chút là được..."

Lạc Tĩnh Dực phiền lòng, kéo Trần Cách bước ra ngoài: "Đừng cậy mạnh, nhanh chóng đến bệnh viện kiểm tra. Nếu thật là ngộ độc thức ăn sẽ rất nguy hiểm"

Trần Cách choáng choáng mê mê không phản kháng được, Lạc Tĩnh Dực cơ hồ là ôm Trần Cách vào lòng mình mà dìu nàng đi.

Phùng Duẫn Hâm nhìn mà choáng váng.

Lão Phật gia sẽ ôn nhu chăm sóc người khác như vậy!!! Mặt trời mọc ở hướng Tây sao???

Ta sợ rồi, ta sợ thật rồi. Không phải đến đây rừng thiêng nước độc ai nhập nàng đấy chứ tổ tiên ơi!!

Trần Cách hoàn toàn không biết vì sao mình ngồi được lên xe, nàng cảm giác mình giống như đang ở trong một con thuyền nhỏ chòng chành giữa muôn vàn sóng dữ, chóng mặt đến lợi hại. Đến lúc ý thức trở về một ít, phát hiện chính mình ngồi ở băng ghế trước ô tô, La Hân đang cài dây an toàn cho nàng. Bỗng Trần Cách phát hiện Phùng Duẫn Hâm đứng bên ngoài xe khuôn mặt giống như đang rất kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào đây. Phùng Duẫn Hâm đơn giản là không nghĩ Lạc Tĩnh Dực lại hành xử kỳ lạ như vậy nên nhìn, nhưng trong chốc lát cũng bỏ vào trong, còn một đống chuyện phải làm. Còn Trần Cách lại không nghĩ đơn giản như vậy.

Trần Cách trông thấy biểu cảm của nàng, đem dây an toàn tháo ra.

"Ta không đi. Ta không muốn đi" Trần Cách nói. Nói xong Trần Cách thật sự giãy dụa muốn thoát ra, Lạc Tĩnh Dực không biết nàng đang nghĩ cái gì trong đầu, bất quá trước giờ Lạc Tĩnh Dực chưa bao giờ có tâm tư hầu hạ người khác nên có chút phát cáu, hai mắt bắt đầu nổi lửa, nắm lấy cổ tay Trần Cách ấn nàng ngồi xuống. Trần Cách thở càng lúc càng hổn hển, bởi vì choáng váng cùng ghê sợ, nước mắt không khống chế nổi mà rơi xuống. Nàng nhìn Lạc Tĩnh Dực đang gần trong gang tấc, gằn giọng đem từng chữ nói rõ: "Ngươi nếu đã lựa chọn ở bên cạnh Phùng đạo, phải toàn tâm toàn ý đối xử tốt với nàng"

Trong nháy mắt toàn bộ thùng xe đều trở nên yên tĩnh, mùi bạch xạ hương từ người Lạc Tĩnh Dực nhanh chóng mau bao trùm lên mùi tinh dầu Phùng Duẫn Hâm hay dùng trên xe.

Lạc Tĩnh Dực hai mắt lạnh băng, giọng cũng trầm xuống hỏi Trần Cách: "Ngươi nói cái gì?"

Trần Cách cũng không sợ khí tràng của nàng, lặp lại một lần nữa: "Ta không cần ngươi chiếu cố ta, mong ngươi chuyên tâm chung thủy với Phùng đạo"

"Ta đối với ai chuyên tâm?"

"Phùng đạo a..."

"Ta vì cái gì phải chung thủy với nàng?"

Trần Cách: "???" Cảm thấy càng nói càng không thích hợp. "Ngươi cùng Phùng đạo không phải...đang yêu nhau sao?"

Lạc Tĩnh Dực: "Ta? Yêu Phùng Duẫn Hâm? Hai ta nữ nữ sáp lại yêu đương cái gì?"

Trần Cách sợ đến nỗi người teo hơn phân nửa: "Cái gì? Các ngươi không phải người yêu sao?"

Lạc Tĩnh Dực: "Ai là người yêu của nàng? Ngươi mất trí hay ta mất trí?"

Trần Cách: "...."

Nhớ lại những ngày qua đã dai dẳng hiểu lầm, Trần Cách càng muốn lâm vào hôn mê.

Ta là ai, đây là đâu? Hiện tại giả vờ ngất xỉu có được không?

Hay phá cửa sổ mà chạy hợp lý hơn?

======

Lạc lão sư soft xỉu, lúc nào cũng cẩn thận sạch sẽ đến hơi hơi bín thái nhưng lúc Trần Cách nôn không ngại bẩn mà chăm sóc tận tình ghê :(( đây đích thị là người yêu tôi rồi =))))) mlem mlem Lạc lão sư ngoằm ngoằm =))))))