Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phùng Tràng Nhập Diễn

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Ta mới là couple của ngươi. Chúng ta chính là một cặp" Trần Cách nhìn xuống tờ giấy phẳng phiu trong tay mình, câu La tỷ vừa nói lúc nãy nhảy nhót trong đầu, làm nàng có chút xuất thần.

La tỷ mới là cp của ta?

Trần Cách nghi hoặc nhìn về phía Phùng Duẫn Hâm. Tống Như Ngữ bên này cũng nổi lửa, tính lừa đảo ai a, có tám người hô biến đâu ra số 9. Tất cả mọi người đều khó hiểu ngó nghiêng Phùng Duẫn Hâm dò xét, trừ kẻ khởi xướng Lạc Tĩnh Dực.

Phùng Duẫn Hâm: "..." Bà ngoại của ta ơi.

Lạc Tĩnh Dực bên này không nói không rằng, đang chậm rì rì quét mắt lên xuống mà chọn ly. Một chồng ly lớn dựng ở đó, chỉ có cái nào hoàn mỹ nhất, mới xứng đáng được Lạc Tĩnh Dực cắn lấy.

Phùng Duẫn Hâm: "...." Lão Phật gia ngài đào một cái hố lớn xong đem con bỏ chợ cho ta giải quyết, cứ như vậy bán đứng chị em sao? Xem bộ dạng Lạc Tĩnh Dực không quan tâm thế kia, coi như chuyện đổi người đã định đoạt xong xuôi.

Thôi được... Nếu là chư Phật chính bản thân mình thỉnh về, cũng nên hầu hạ cho tốt. Tiểu Tống này cũng quá mức, không biết tư thù gì với tiểu Trần, chung một công ty lại nỡ tát nước lên mặt người ta, còn tàn nhẫn kéo áo dẫm chân. Tuy nói rằng loại chuyện Tống Như Ngữ làm xuất hiện không thiếu trên gameshow, đều là để tăng tính hấp dẫn cho chương trình, nhưng giờ tiếp tục lỳ lợm để hai nàng cùng một chỗ, lỡ như xảy ra đánh nhau liền thật khó dàn xếp. Đổi thì đổi thôi, dù sao cũng chỉ một lúc này, có thời gian cho hai cái đầu nóng nguội lại, lại sắp xếp cho cả hai dính thành một khối bán đường sau, công ty không có cơ sở trách tội.

Tống Như Ngữ: "Làm gì có số 9? Hơn nữa sao ngươi cũng là số 6 được? Ta cùng Trần Cách chung công ty, trước đó đã sớm..."

Phùng Duẫn Hâm trực tiếp ngắt lời: "Đổi đi, phía trước xảy ra chút vấn đề, trong kịch bản vốn là Trần Cách và La Hân ở chung một chỗ"

Tống Như Ngữ: "???"

Lạc Tĩnh Dực: "Vậy trò này quay lại lần nữa. Tiểu Tôn tiểu Doãn, các ngươi có phiền không?" Tôn Duệ Bân cùng Doãn Dẫn tuổi tác không lớn, nhưng kinh nghiệm sống cùng tâm nhãn cũng không đến nỗi ít. Vị gọi là La tỷ này lúc nào cũng tỏa ra khí chất bất phàm, thái độ của đạo diễn đối với nàng cũng cung kính không ít, tự nhiên hiểu được nàng có địa vị thế nào. Hai người lập tức đồng thanh: "Dĩ nhiên có thể, chúng ta không phiền"

Lạc Tĩnh Dực đôi mắt chuyển hướng về phía Trần Cách, cầm ly giấy đi lên tới chỗ nàng ngồi xuống, nhẹ giọng ân cần hỏi, giống như người sợ làm bị thương đến tiểu sủng vật của mình: "Có đảm đương nổi không?"

Trần Cách hướng về Lạc Tĩnh Dực nâng lên mi mắt: "Được a..."

Lạc Tĩnh Dực khuôn mặt hiện ra ý cười nhàn nhạt, vẻ sắc bén ban nãy dần biến mất, trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

Lạc Tĩnh Dực đem áo khoác của mình cởi ra đắp lên người Trần Cách, chính mình chỉ còn áo thun trắng trên người. Áo thun này nhìn qua đơn giản sơ sài, nhưng Doãn Dẫn thường xuyên để ý đến thời trang biến hóa, cùng với Tiền Vũ nãy giờ vẫn theo dõi chăm chú đều phát hiện ra, đây là sản phẩm mới nhất của Moschino, giá thị trường tệ lắm cũng phải ngàn đô. Áo khoác nàng cho Trần Cách cùng nhãn hiệu còn đắt đỏ hơn, khẳng định không dưới mười ngàn.

Trần Cách đang mặc trên người cái áo giá 199 tệ mua ở cửa hàng đồng giá, bị áo khoác đắt tiền của Lạc Tĩnh Dực bọc lại có điểm thụ sủng nhược kinh, đôi mắt hẹp dài an tĩnh ngày thường bây giờ hơi hoảng hốt mở to, nhìn qua đáng yêu như con thỏ nhỏ.

"La tỷ, này..."

"Quần áo ngươi ướt" Lạc Tĩnh Dực nói "Bên trong thấy được một ít"

Trần Cách nhớ lại một màn Tống Như Ngữ quậy khi nãy, nàng còn bận vừa sinh khí vừa lau mặt, không kịp nhớ tới trên người cũng ướt, bị Lạc Tĩnh Dực nhắc nhở, Trần Cách lập tức đem cổ áo khoác túm chặt lại.

"Cảm ơn La tỷ..."

"Nóng không?"

"Không việc gì, bên trong cũng có điều hòa"

"Vậy cài nút áo lại, tránh cho vận động mạnh lại lộ ra, quay nhanh ngươi đi vào trong thay áo"

Trần Cách lập tức đem nút áo cài lại khiến Lạc Tĩnh Dực hơi buồn cười.

Như thế nào mỗi lần ta nói ngươi đều nghe lời?

Lạc Tĩnh Dực đem ly giấy dán đến bên môi Trần Cách. Trần Cách có chút khẩn trương, giống như đang nghiêm túc chấp hành nhiệm vụ quan trọng cấp trên giao cho, lập tức đem ly ngậm lấy.

Lạc Tĩnh Dực cười nói: "Bé ngoan", sau đó nhìn lại ly của mình, chặc lưỡi mang theo ý vị bất đắc dĩ, ghét bỏ cắn lấy cái ly.

Phùng Duẫn Hâm nhìn hai nàng tình chàng ý thϊếp giống như một cảnh cắt ra từ phim tình cảm, trong lòng có chút băn khoăn.

Không phải đi, không thể nào? Không lẽ đùa lại thành thật?

Lạc lão sư bao năm oanh tạc giang hồ vì cái gì đối với một tiểu cô nương lại chiếu cố đến vậy?

Tống Như Ngữ bị điều đến chỗ Tiền Vũ, tức giận đến dậm chân, cầm búa cao su hung hăng đánh hắn một cái. Tiền Vũ bị đau la lên: "Ngươi bị tâm thần sao, ta làm gì ngươi!"

"Ta bực bội, đánh ngươi cho hả giận!"

Tiền Vũ ha hả mà cười: "Do ngươi điên cuồng ương bướng, đáng đời đi. Như thế nào, ngươi cùng cộng sự của mình rốt cuộc thù oán gì đây?"

"Không thù" Giọng Tống Như Ngữ chua ngoa, nhưng không dám lớn tiếng. Nói xong bèn quay về phía Trần Cách hung dữ liếc, thấy Trần Cách với Lạc Tĩnh Dực cười với nhau. Thấy người ta vui vẻ Tống Như Ngữ lại không chịu được, từng đợt đố kỵ lại nổi sóng. "Ta là chán ghét bộ dạng giả vờ tài năng đức độ của nàng"

Tiền Vũ chậc chậc hai tiếng: "Ngươi đây là ghen ghét, ghen ghét người ta có phú bà che chở, giờ trò mưu ma chước quỷ mà vụng về không biết nhìn ngó xung quanh, kết quả đều bị phá trong một nốt nhạc"

Tống Như Ngữ trừng mắt, cầm búa phang Tiền Vũ: "Ta đánh chết ngươi"

Phùng Duẫn Hâm bên này điều hành đội ngũ: "Vậy chúng ta quay lại lần nữa, mọi người chuẩn bị"

Trận đấu bắt đầu lại lần nữa. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, ngày thường Lạc Tĩnh Dực cao lãnh có thừa, nhưng một khi đã vào trận, đấu khí lập tức dâng lên cuồn cuộn, chạy như bay. Chân nàng lại dài, sải một hai bước đã đến chỗ Trần Cách.

"Ngồi thấp xuống một chút" Lạc Tĩnh Dực đè lên vai Trần Cách, khống chế thăng bằng trong giây lát, nhắm thật chuẩn mới đem nước đổ vào ly bên dưới, một giọt cũng không lãng phí.

La tỷ quả nhiên lợi hại!

Trần Cách tinh thần phấn chấn, hăng hái chạy như bay đến bình chứa đổ vào, đợt đầu tiên cứ thế mà được thực hiện hoàn mỹ.

Trần Cách vừa đổ nước xong bên này, Lạc Tĩnh Dực đã lấy ly nước thứ hai mang gần tới, lại trao vững vàng lần nữa, hợp tác trôi chảy như nước chảy mây bay. Hợp tác cùng Lạc Tĩnh Dực đúng là phi thường suиɠ sướиɠ, cá tính của cả hai người đều không thích thua cuộc, mặc dù chỉ là chơi trò chơi nhưng cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ máu lửa.

Tôn Duệ Bân thấy đối thủ đợt này tự nhiên như lột xác, nóng nảy đối với Doãn Dẫn hô to: "Ngươi nhanh lên nhanh lên". Doãn Dẫn lấy một ly đầy nhảy phốc qua, trực tiếp hạ lên người Tôn Duệ Bân đang đứng tấn, hai đùi kẹp chặt lấy eo người bên dưới, nước theo nhịp nhảy hất trọn vẹn vào trong ly còn lại.

Tôn Duệ Bân: ??

Hắn vừa mới dùng tuyệt kỹ võ đang gì? Lại còn thuần thục như vậy???

Cp khác giới bên kia vui vẻ hòa thuận mà gõ đầu, cp đồng giới bên này chém nhau đến long trời lở đất, thay phiên nhau khạc lửa.

Mực nước hai bên cứ suýt soát, luân phiên nhau dẫn trước.

Gần hết giờ, chân Trần Cách bắt đầu run rẩy. Ban nãy Tống Như Ngữ nháo cho một trận nàng đã mất không ít sức lực, lại còn nãy giờ cứ ngồi xổm rồi bật nhảy đứng lên liên tục, tuy nói hằng năm đều chăm chỉ vận động, Trần Cách cũng có chút chịu không nổi.

Lạc Tĩnh Dực lấy một ly thật đầy, tính toán lần cuối này chắc chắn phải đột phá vượt lên đối thủ, lại phát hiện ra Trần Cách có chút hoảng. Lạc Tĩnh Dực bị ảnh hưởng theo, đang muốn đem nước đổ vào thì đầu Lạc Tĩnh Dực bị chệch sang một bên, nước theo đó tràn ra ngoài một ít.

Lạc Tĩnh Dực lập tức cảm thấy phải ổn định lại.

Hai người mặt lúc này rất gần. Trần Cách phát ra mình chính là nguyên nhân xảy ra sơ suất, lãng phí một ít nước, giữa mày hơi nhăn lại, thở dồn dập hơn. Phát hiện Trần Cách thể lực gần như chống đỡ hết nổi, Lạc Tĩnh Dực nâng mặt nàng lên, nhẹ giọng nói: "Cố một chút".

Trần Cách hoàn toàn không đoán được, La tỷ lại cư nhiên ấp lấy mặt mình. Mặt Trần Cách lúc này nằm gọn trong hai lòng bàn tay của Lạc Tĩnh Dực. Khoảng cách của cả hai được kéo đến càng lúc gần, Trần Cách thoáng nghe thấy mùi xạ hương trắng như hôm gặp Lạc Tĩnh Dực tại sân bay.

Mùi xạ hương trắng dẫn dắt theo mùi gỗ đàn hương cùng hổ phách, tầng tầng lớp lớp xông đến, không quá mềm mại dễ chịu, nhưng là thực độc đáo, lại mang theo tính xâm lược hồn phách người đối diện. Hô hấp Trần Cách càng trở nên dồn dập.

"La tỷ, như thế này không tốt lắm" Nếu nói Trần Cách ban nãy chỉ hơi nhíu mày, bây giờ ấn đường đã nhăn lại thật sâu. Trần Cách liếc thật nhanh về phía Phùng Duẫn Hâm, lại thấy Phùng Duẫn Hâm mặt mang theo ý cười, thưởng thức quan hệ hợp tác hoàn hảo của hai người.

"Chỉ là trò chơi mà thôi" Lạc Tĩnh Dực cho rằng Trần Cách thẹn thùng, không nghĩ tới Trần Cách chỗ này còn chưa hết hiểu nhầm Lạc Tĩnh Dực là người yêu của Phùng Duẫn Hâm, nên cảm thấy hổ thẹn giờ phút này chính mịnh lại đi thân mật với người yêu Phùng đạo.

Trần Cách biết Lạc Tĩnh Dực nói không sai, bây giờ là đang quay hình, bản thân là diễn viên, đừng nói là bị người đã có người yêu ấp mặt trong tay người ta, nếu đạo diễn có chỉ đạo phải hôn người đã có gia đình, vì vai diễn nàng cũng phải nhất thiết thực hiện - dù trước giờ nàng còn chưa quay cảnh hôn.

Đây là đạo đức tác phong nghề nghiệp của diễn viên a.

Nhưng nàng là diễn viên, La tỷ không phải.

La Hân tỷ không cần thiết phải hy sinh như vậy.

Trần Cách cắn răng ngồi vững vàng lại, nghiêm túc nói: "Ta không có việc gì, La tỷ ngươi cứ tiếp tục"

Khuôn mặt thanh thuần còn chút non nót lúc này lại phi thường nghiêm túc, làm lông mày Lạc Tĩnh Dực thoáng nhướng lên, buông khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Cách ra, xúc cảm lẫn độ ấm còn vương lại trên tay Lạc Tĩnh Dực.

Trần Cách đang phải lấy sức gồng người cho cứng cáp, nên tự nhiên lực cắn ly cũng tự nhiên dùng sức nhiều hơn, nhìn nàng dễ làm liên tưởng đến con báo săn mồi mới lớn, còn chưa quen thuộc cách ngậm con mồi, vừa hung hăng lại vừa non nớt vụng về.

Lạc Tĩnh Dực nghĩ thầm, đồng tính nữ các ngươi ai nấy đều đáng yêu như vậy sao?

Vì cái gì mẹ ta không như vậy??

Nàng không đáng yêu như ngươi.

Trần Cách bên này ổn định, Lạc Tĩnh Dực mau thật mau mà đổ nước xuống.

"Còn năm giây cuối, bốn, ba , hai, một..."

Rầm một tiếng, Trần Cách ngay giây cuối cùng nhanh như chớp phóng đến đổ được ly nước vào bình. Mực nước lắc lư mà dâng lên, sau khi đong đo một lát, nhân viên trường quay kết luận đội Trần Cách và Lạc Tĩnh Dực giành chiến thắng!

"Quá tốt rồi!!" Trần Cách hưng phấn quay đầu, muốn cùng Lạc Tĩnh Dực đập tay.

Lạc Tĩnh Dực: "...."

Nàng trước giờ chưa bao giờ làm chuyện highfive ấu trĩ này, từ nhỏ đến lớn, hầu như chuyện gì cũng đều lãnh đạm xử lý, trừ thời điểm răn dạy mắng chửi người khác. Nhớ lại năm đó nàng lần đầu thắng giải kịch bản xuất sắc nhất của hiệp hội điện ảnh quốc gia, bằng hữu ngồi xem lễ trao giải trực tiếp chung như phát điên phát rồ, la hét nhảy nhót quanh tivi đến muốn sập nhà, nàng cũng chỉ hướng mọi người cười nhã nhặn.

Lúc nãy Trần Cách vọt đến, mắt cười đến cong cong như mặt trăng, trông thật sự vui vẻ thỏa mãn.

Lạc Tĩnh Dực trong lòng thở dài khe khẽ.

Tiểu hài tử vẫn là tiểu hài tử.

Chiều nàng một chút vậy.

Lạc Tĩnh Dực nâng tay lên, nhẹ nhàng đập đập vào một chút.

Đúng là không có biện pháp, Lạc Tĩnh Dực trong lòng tự nhủ, nếu trên thế giới này ai cũng nhân từ bác ái được như ta, thử hỏi cái gọi là khổ ải đau thương còn tồn tại sao?

.

Bởi vì Lạc Tĩnh Dực đem mọi thứ hoán đổi, kết quả thu được lại tốt đến ngoài ý muốn, Phùng Duẫn Hâm đem hy vọng đặt nốt lên bàn tay khéo léo của hậu kỳ, may mắn nếu làm ra sản phẩm tốt, cũng dễ dàng đấu giá với nhà đài.

Một ngày dài cũng kết thúc, Triệu Liễm ngồi trên xe chờ Lạc Tĩnh Dực đã sớm ngủ được hai giấc. Phùng Duẫn Hâm tự mình tiễn Lạc Tĩnh Dực lên tận xe. "Lạc lão sư hôm nay quá vất vả, cái này là chai phun sương giảm đau ngươi cầm theo đi, buổi tối kiên trì phun tới phun lui chắc chắn trả lại ngươi một cái eo mới căng tràn sức sống"

Lạc Tĩnh Dực: "Loại này dùng tốt?"

"Tốt, tốt, đương nhiên là tốt! Ông nội ta mỗi ngày đều dùng. Sau khi dùng đều khen không dứt miệng"

"...Hóa ra ngươi đặt ta bằng vai phải lứa với ông của ngươi?"

"Ngươi là bà nội của ta, đặt ngang hàng với ông nội ta có gì không đúng?" Phùng Duẫn Hâm đứng ngoài cửa sổ ngọt ngào cười nói, vẻ mặt chân thành.

Lạc Tĩnh Dực hỏi nàng: "Còn phải quay bao nhiêu ngày?"

"Dựa theo tiến độ hiện nay, thêm ba bốn ngày có thể đóng máy, thật mau thôi! Ngày mai ta chắc chắn không bắt ngươi bán mặt cho đất nữa, làm vài việc nông nhàn cỏn con thôi"

"Ngươi tốt đến như vậy?"

"Ngày mai đi hái trái cây, ngươi không cần khom lưng."

"...."

"Ngươi có thể sai khiến tiểu cộng sự à nha, không cần việc gì cũng tự tay ra trận"

"Ngươi nghe lại xem mình có đang nói tiếng người không??" Hai người còn đang bận đấu võ mồm, Trần Cách bên này đã thay xong trang phục, chuẩn bị ra ngoài chạy bộ như thường lệ, đúng lúc bắt gặp Phùng Duẫn Hâm nói chuyện với Lạc Tĩnh Dực qua kính xe. Trần Cách trong lòng hâm mộ không ít, tình cảm của hai người thật tốt, La tỷ vì sự nghiệp của Phùng đạo hy sinh không ít.

Biết rằng La tỷ là người khá tốt, nhưng Trần Cách có chút không dám hợp tác với nàng lần sau nữa, người yêu nàng còn đang ngồi ở đằng sau máy quay nhìn ta chằm chằm, áp lực này quá lớn, tại hạ bất tài không dám khiêu chiến. Trần Cách muốn tránh mặt hai người nên vòng ra phía sau, không ngờ lại đυ.ng phải Nhậm Nghiên.

"Ơ, bồ câu bồ câu, ngươi cũng ra ngoài chạy bộ?"

Nhậm Nghiên thanh âm mềm như bông, trong đêm tối vẫn thấy được một cây quần áo thể thao hồng phấn, chạy lên hai bước sóng đôi cùng Trần Cách.

Bồ câu bồ câu là cái biệt danh kỳ quái gì... Tự nhiên đặt cho người ta...Nhậm Nghiên này thật quá tự nhiên rồi. Nhưng mà Trần Cách cảm thấy, thỉnh thoảng cùng người sôi nổi như vậy nói chuyện cũng tốt, Trần Cách có đặc điểm là tính cách sẽ biến hóa đôi chút theo "đối thủ" mình giao lưu, giống như hai diễn viên khi đóng phim sẽ ảnh hưởng lẫn nhau vậy. Nàng quay sang Nhậm Nghiên cười lễ độ "Đúng vậy, ta mỗi ngày đều phải chạy bộ, không chạy sẽ cảm thấy thiêu thiếu"

"Ta cũng thế ta cũng thế" Nhậm Nghiên rối rít "Chưa kể chúng ta đến nơi thôn quê mát mẻ, không tận hưởng chút không khí trong lành ở đây thật đáng tiếc nha" Nhậm Nghiên giọng thanh thanh như chuông gió, chạy chầm chậm bên Trần Cách. "Ta có tìm hiểu, con đường này tuy không lớn nhưng trống trải, còn băng qua một con suối nhỏ xinh đẹp. Dọc theo suối vòng một vòng có thể về lại chỗ cũ, hai bên đường đều có nhà dân nên cũng không việc gì phải sợ. Hơn nữa nếu chạy chung với bồ câu bồ câu, cảm giác càng an toàn hơn"

Trần Cách hỏi nàng: "Một vòng như thế khoảng mấy km?"

"Khoảng năm sáu cây"

"Vậy được, chúng ta làm một vòng với nhau" Trần Cách thấy trên mặt Nhậm Nghiên còn trang điểm, chạy cũng không quá nhanh, tựa hồ như không quá giỏi thể thao, nên cố ý điều chỉnh tốc độ vừa phải, có hơi chậm so với nàng thường ngày để Nhậm Nghiên đừng đuối sức. Không nghĩ tới Nhậm Nghiên sức chịu đựng không hề thua kém bản thân mình, chạy hơm một km vẫn nói chuyện trôi chảy, không hụt hơi lấy một lần. Cái này rõ ràng là thành quả rèn luyện lâu dài nhiều năm mới có được.

Trần Cách không quá thích chiếu cố đến người khác, nhưng đa số trường hợp nàng đều không thể xem nhẹ cảm thụ của người khác. Lúc còn ở đại học, giảng viên của nàng nói rằng nàng có năng lực thấu cảm rất mạnh, là điều kiện bẩm sinh vô cùng quan trọng để trở thành diễn viên giỏi.

Chỉ có cộng hưởng cùng người khác, thâm nhập vào nội tâm của họ mà hiểu được chua ngọt đắng cay, mới có thể nhào nặn nhân vật của mình thật độc đáo, hoàn toàn không hòa tan với người khác. Cho nên Trần Cách cũng không ghét tính cách của mình, nàng vẫn nhớ lời dặn dò năm ấy:

"Trần Cách, bất luận thế nào cũng đừng từ bỏ, ngươi rất có tố chất"

Các nàng chạy song song trên con đường nhỏ, cũng chính là lối duy nhất từ Lệ thôn ra đường cái.

Triệu Liễm lái xe ở phía sau hai nàng, duy trì khoảng cách mấy chục mét, tốc độ cũng thật chậm nãy giờ. Triệu Liễm trong lòng nóng nảy, không biết còn phải đi phía sau hai người này bao lâu. Vốn dĩ chỉ cần bấm còi xin nhường đường là được, nhưng nàng thấy Lạc lão sư ngồi hàng ghế sau đang nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng không biết có đang ngủ không, sợ là còi rền một tiếng đem Lạc lão sư thức dậy, nàng đền tội không nổi.

Cuộc sống quá khó khăn.

Triệu Liễm đang tính toán đưa xe tiến lên, dùng ánh đèn báo nhị vị phía trước, thỉnh hai vị vui lòng nhường đường. Đang lúc chạy lên thì đại khái là Lạc Tĩnh Dực nhận ra xe đi như rùa mới mở mắt ra. Triệu Liễm từ kính chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt Lạc lão sư thật dọa người, vội nói: "Thật mau thôi Lạc lão sư! Ta lập tức đem xe vượt qua"

Lạc Tĩnh Dực nhìn thoáng ra bên ngoài, phát hiện là Trần Cách và Nhậm Nghiên.

Trần Cách nghe Nhậm Nghiên nhắc mãi bồ câu bồ câu giống như bị ám thị mà trở nên càng đói bụng, cơm hộp đoàn phim thật sự quá khó ăn, hôm nay căn bản không ăn được mấy miếng, bụng đang cồn cào lại còn nghe thấy mùi thức ăn từ nhà ai bay ra, Trần Cách quay sang Nhậm Nghiên cảm thán: "Ai, ta muốn ăn bồ câu sữa quay có lớp da giòn thật là giòn"

Phía sau lóe lên ánh đèn cùng còi báo hiệu, Trần Cách cùng Nhậm Nghiên lui sang một bên nhường đường. Các nàng không nhìn vào trong xe, nhưng lúc xe lướt qua, Triệu Liễm lại thấy rõ Trần Cách, la lên một tiếng.

Lạc Tĩnh Dực trong khoảnh khắc vươn lên đến bằng chỗ Trần Cách, rồi lại vụt qua nàng. Trần Cách không phát hiện người trong xe là Lạc Tĩnh Dực, nhưng Lạc Tĩnh Dực nghe được rõ ràng Trần Cách muốn ăn gì.

Triệu Liễm đánh xe đưa Lạc Tĩnh Dực ra khỏi Lệ thôn, liếc thấy Lạc Tĩnh Dực đang nhìn ra ngoài cửa sổ, Triệu Liễm reo lên: "Lạc lão sư ngươi có thấy không? Người vừa rồi là Trần Cách đó! Không ngờ nàng cũng đến đây, đúng là quá trùng hợp"

"Ngươi biết nàng?"

Triệu Liễu nâng giọng: "Lạc lão sư ngươi đã quên Trần Cách sao? Nàng diễn qua phim của ngươi nha, vai Chu Cương trong "Lỏa vịnh"!

Lạc Tĩnh Dực có chút ngoài ý muốn, cả người từ từ bừng tỉnh.

Thì ra là nàng...

Khó trách lần đầu Lạc Tĩnh Dực trông thấy Trần Cách, cảm thấy nàng có chút quen mắt.

"Thật sự không nhận ra nàng" Lạc Tĩnh Dực có chút bùi ngùi nói.

Triệu Liễm cười hắc hắc: "Lạc lão sư ngươi nhận ra nàng là tại vì ngươi không xem qua "Lỏa vịnh" được mấy lần đi? Dù sao cũng là kịch bản đầu tiên, ngươi lại thật nhiệt tình mà ghét bỏ" Triệu Liễm biết đối với bộ phim này Lạc Tĩnh Dực luôn kín đáo phê bình, cảm thấy toàn bộ thành viên bên sản xuất đều có vấn đề, chỉ vội vàng xem một chút liền chôn vùi xuống. Cho nên việc nàng không nhận ra Trần Cách không có gì là không hợp lý.

Phải biết rằng, "Lỏa vịnh" doanh thu phòng vé năm đó cũng tương đối ảm đạm, là nỗi hổ thẹn của Lạc Tĩnh Dực, cũng là hố đen duy nhất trong sự nghiệp của nàng.

Lạc Tĩnh Dực dùng mu bàn bay nhẹ nhàng nâng cằm lên, ngắm nhìn núi non bên ngoài không ngừng vụt qua.

"Không nghĩ tới nàng sẽ đến tham gia loại chương trình này" Lạc Tĩnh Dực như có như không mà thở dài.

"Đúng vậy, tuy Trần Cách là nữ chính của Lạc lão sư, nhưng hình như sau vai Chu Cương về sau, một thời gian dài cũng không có tác phẩm tốt, mau chóng bị thụt lùi so với những người khác" Triệu Liễm cảm thán, "Tới tham gia chỗ này cũng là bất đắc dĩ để trang trải chi phí sinh hoạt"

"Nàng cũng giống như ta" Lạc Tĩnh Dực nói

Triệu Liễm bị Lạc Tĩnh Dực chọc cho cười rộ lên: "Sao lại giống được nha, ngài là Quan Thế Âm Bồ Tát đến cứu khổ cứu nạn cho Phùng đạo" Triệu Liễm mỗi lần mở miệng đều nói ngọt, làm việc lại vừa ý Lạc Tĩnh Dực, mặc dù đôi khi có hơi nịnh nọt nhưng Lạc Tĩnh Dực cũng thật thích nàng. Hơn nữa Triệu Liễm là người trẻ tuổi, luôn nhiệt tình đem các thể loại trend, từ lóng trên mạng, tiệm café quán ăn đang hot, bát quái tứ bề trịnh trọng bê về phổ cập cho Lạc lão sư.

Mà Lạc Tĩnh Dực mỗi lần cần chất liệu khi viết về người trẻ tuổi đều sẽ lôi Triệu Liễm đến mặt đối mặt ép cung hai ba tiếng đồng hồ, hỏi đến choáng váng xong xuôi mới sảng khoái phát bao lì xì thả người. Lạc Tĩnh Dực có thể không bị lỗi thời, luôn cập nhật được Gen Y gen Z thích gì muốn gì, khum thể khum kể đến công của Triệu Liễm.

Về tới khách sạn, Lạc Tĩnh Dực cả ngày không ăn gì dạ dày bắt đầu cáu kỉnh biểu tình. Nàng liếc mắt nhìn thực đơn trong phòng, chọn một vài món chay cùng đồ ăn vặt, hỏi Triệu Liễm có muốn ăn một chút luôn không.

"Ta không cần, Lạc lão sư ăn đi. Ngươi còn dặn dò làm gì nữa không?"

"Không có gì, hôm nay vất vả cho ngươi. Đi ngủ sớm đi"

"Lạc lão sư ngủ ngon"

"Ngủ ngon"

Nhân viên đưa đồ ăn đến, Lạc Tĩnh Dực một bữa ăn lúc nào cũng kéo ra thật lâu, một bên ăn một bên mở notebook ra xem email cùng báo cáo mức độ tiến triển các hạng mục phòng làm việc phụ trách.

Cơm nước xong, nghỉ ngơi một lát, Lạc Tĩnh Dực sửa soạn đồ đạc đi tắm. Trong vali của nàng lúc nào cũng có sẵn các loại mỹ phẩm, sữa tắm dầu gội cùng dược phẩm trị liệu cho xương khớp. Ngâm mình trong bồn là cách thư giãn yêu thích của Lạc Tĩnh Dực. Thả lỏng trong nước tầm nửa tiếng, Lạc Tĩnh Dực đứng dậy đem người tắm lại một lần sạch sẽ, nhấn nhấn ở hông một chút, cảm thấy đã dễ chịu hơn hồi chiều.

Lạc Tĩnh Dực lấy chai xịt của Phùng Duẫn Hâm phun mấy nhát, bước đến bên bàn làm việc trả lời email, sau đó lấy ra một loạt mỹ phẩm chậm rãi bôi bôi trét trét vỗ vỗ. Khi lọ cuối cùng được đóng lại, đồng hồ đã chỉ 0h40. Lạc Tĩnh Dực lên giường nằm, đem kịch bản "Tại nơi sâu nhất" ôm trong tay, vuốt ve một chút. Ánh sáng từ đèn ngủ rọi lên những dòng chữ khắc ngay ngắn trên giấy Đạo Lâm hơi ố vàng.

"Không phải dùng mắt để thấy, dùng tai để nghe. Những thứ đó chẳng qua chỉ là công cụ truyền dẫn mà thôi. Phải ở ngay tại bộ não cảm nhận màu đỏ hoa đào, mùi thơm táo chín, chim sơn ca hát.."

.....

Ngày hôm sau Trần Cách bị nóng làm cho tỉnh, mở mắt ra đã không thấy Tống Như Ngữ đâu cả, điều hòa cũng tắt lúc nào.

Trần Cách: "...."

Trần Cách bước xuống giường, rửa mặt xong đi ra bên ngoài, gió ùa qua một trận mát rượi làm nàng trong nháy mắt tâm trạng đều tốt lên. Đứng ở hành lang tầng hai có thể trực tiếp nhìn xuống phòng khách lầu một, còn chưa thấy rõ người, đã nghe tiếng Tống Như Ngữ cười nói khanh khách. Tống Như Ngữ cầm trong tay cái bánh quẩy đang rượt theo Tiền Vũ, sữa đậu nành trong tay Tiền Vũ sóng sánh ra đầy nhà.

Hồ đạo: "Đừng náo lọan, ăn uống cho nhanh còn chuẩn bị quay phim"

Tiền Vũ nói với Tống Như Ngữ: "Nghe thấy không, ngươi cmn đừng náo loạn nữa"

Tống Như Ngữ càng lớn tiếng hơn: "Ta náo loạn? Là ta náo loạn sao? Nếu không phải ngươi xúc phạm ta ta việc gì phải nháo?"

"Chân ngươi ngắn ta liền bảo ngắn, có gì sai sao? Ngươi gập bụng xuống một chút đều có thể đem đầu đυ.ng đất"

Tống Như Ngữ tức tối nắm được cái gì thì nắm ném về phía Tiền Vũ, cơ bản cũng không biết mình nắm lấy cái gì. Không nghĩ tới thứ mình nắm được là ly sữa đậu nành, Tiền Vũ mau lẹ trốn được, ly sữa đáp đất lập tức phun ra tung tóe.

Khách mời lẫn nhân viên đang ngồi đó đều choáng váng.

Cô nương này bị làm sao vậy?

Tiền Vũ: "Ngươi có bệnh sao? Đây là sữa để dành cho Trần Cách"

Tống Như Ngữ dẩu miệng: "Nếu ngươi không chọc ghẹo, ta có thể lấy nó ném ngươi sao?"

Lạc Tĩnh Dực, Phùng Duẫn Hâm cùng một vài vị phó đạo diễn khác bước vào, thấy mọi người đều đứng sững sờ như trời trồng, có chút không rõ hỏi thăm:

"Làm sao vậy? Mới sáng sớm ra đã muốn chơi cờ người à?" Phùng Duẫn Hâm vừa dứt câu thì vừa vặn trông thấy hiện trường tung tóe, bên này một vài nhân viên đã bắt đầu rút khăn giấy lau lau sữa dính trên người.

"A, như thế nào lại lãng phí đồ ăn như vậy?" Phùng Duẫn Hâm cười cười, chỉ nghĩ rằng ai không cẩn thận đánh đổ, cũng không có gì nghiêm trọng.

Tống Như Ngữ chính mình thừa nhận: "Ta cũng không muốn lãng phí nha, nhưng Tiền Vũ miệng mồm quá dơ bẩn nên ta bèn ném hắn trả đũa. Tiền Vũ, ngươi là thích ta, bị ta làm cho ám ảnh đúng không?"

Tiền Vũ xì một tiếng, lập tức chạy đi.

Phó đạo diễn nói với Trần Cách: "Thiếu ngươi một ly sữa đậu nành, một lát tạp vụ đi mua cho ngươi ly khác"

Trần Cách: "Không cần phiền vậy đây, ta ăn bánh quẩy thôi cũng được"

Hồ đạo: "Bánh quẩy cũng không còn. Tiểu Tống, ngươi thật là trời đất ơi, như thế nào một mình ngươi ăn bốn cái bánh quẩy mà không no nứt bụng à? Ngươi phải biết chừa hai cái cho Trần Cách chứ"

Tống Như Ngữ đang ăn dở cái cuối cùng, nghe thế "nga" lên một tiếng, chìa nửa cái còn lại đến trước mặt Trần Cách: "Cho ngươi"

Trần Cách: ".... Thôi ngươi ăn hết luôn đi"

Tống Như Ngữ quay đầu báo Hồ đạo: "Hồ đạo, nàng bảo không cần"

Hồ đạo không nói nữa, quay về công việc của mình. Tống Như Ngữ thấy Trần Cách không đôi co với mình, trong lòng cười ha hả, mãn nguyện mà ăn. Ngày hôm qua ngươi giành spotlight với ta sao, hôm nay ta đoạt ngược bữa sáng của ngươi về, cho ngươi đói chết. Tống Như Ngữ liếc trộm Trần Cách, dạt dào đắc ý cười cạnh khóe. Nhìn ngươi xem, không đồ ăn thức uống cũng không ai đến hỏi thăm ngươi, hiểu vị trí của ngươi ở đâu chưa diễn viên tuyến mười tám?

Nhưng mà...

Tống Như Ngữ bên này cắn bánh quẩy đến đau răng.

Vì cái gì bữa sáng lại chọn bánh quẩy dai như giẻ rách thế này! Không giòn cũng không mềm. Các ngươi muốn đoạt danh hiệu đoàn cung cấp đồ ăn dở nhất hay sao?

Lạc Tĩnh Dực nghe được hai nàng nói chuyện, cũng thấy hết bộ dạng tiểu nhân đắc ý của Tống Như Ngữ.

Lạc Tĩnh Dực hướng Trần Cách vẫy vẫy tay, bảo nàng lại chỗ mình. "Trần Cách, tới đây"

Trần Cách đang đứng xem lịch trình quay ngày hôm nay, nghe Lạc Tĩnh Dực gọi nhanh nhẹn chạy tới gật đầu chào lễ phép: "La tỷ, Phùng đạo" Bên này nhân viên công tác lẫn khách mời tuy bề ngoài không tỏ vẻ gì, nhưng lỗ tai đều hướng về nghe ngóng hai người nói chuyện.

Lạc Tĩnh Dực đưa cho Trần Cách túi nylon trong suốt, bên trong có thể nhìn thấy rõ một chiéc hộp vuông vức đóng gói cẩn thận, đính logo của khách sạn. "Cho ngươi, ăn một chút lót dạ"

Trần Cách: "Đây là..."

Lạc Tĩnh Dực thanh âm không lớn không nhỏ, vừa đủ để cho mọi người trong phòng đều nghe thấy. "Ta lấy từ khách sạn đem tới, là bồ câu sữa quay giòn"

Cả phòng chìm vào yên lặng.

Logo kia còn không phải chính là logo khách sạn 5 sao duy nhất ở Ngũ Sơn?

Đây là bồ câu sữa quay đến da giòn thật giòn, giòn rùm rụp giòn rôm rốp của khách sạn 5 sao???

Mọi người ở đây buổi sáng chỉ được phát cặp bánh quẩy cùng ly sữa đậu nuốt vào, bây giờ nghe mùi thơm thịt quay tản ra khắp phòng, vừa ghen tỵ vừa hâm mộ đến chảy nước miếng ròng ròng.

Tống Như Ngữ: ???

==========

Chương này Ninh Viễn quên cắt hay sao mà dài khϊếp á, chắc phải gấp rưỡi mấy chương khác TTvTT Chương sau Trần Cách vẫn tiếp tục vấp phải kiếp nạn nha, chưa được an ổn đâu, mà người gây ra kiếp nạn này lại chính là....
« Chương TrướcChương Tiếp »