Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phúc Thê Doanh Môn

Chương 49: Chương 49: Hôn Nàng.

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Họa ca ca, muội còn ít đồ ăn, huynh mang về nhà ăn đi." Liên Hoa thấy hắn muốn đi, vội lấy một xấp dầy đậu giác từ trong áo ra bỏ vào giỏ của Lý Họa.

Mặt Lý Họa hiện lên vẻ lúng túng, nhìn Lý Mạn, Lý Mạn hoàn toàn không đếm xỉa đến thậm chí vẻ mặt như đang xem kịch vui, điều này khiến lòng hắn bỗng nhiên bị một cục đá đập tan ý nghĩ vừa rồi, cầm đậu giác lên, bỏ vào giỏ Liên Hoa, "Cảm ơn."

Xoay người, nắm tay Lý Mạn, vừa gọi Tiểu Ngũ đang đứng sửng sờ một bên, "Đi thôi, chúng ta về nhà."

"Họa ca ca..." Liên Hoa muốn đuổi theo, nhưng bước chân của Lý Họa rất nhanh, nàng ta đâu đuổi kịp, đuổi theo không mấy bờ ruộng, đã bị bỏ lại phía sau.

Tiểu Ngũ biết tứ ca rất ghét những cô gái thích dây dưa, hơn nữa, huynh ấy cũng không thích Liên Hoa, nên, lúc Lý Họa kêu hắn đi, hắn so với ai khác còn chạy nhanh hơn, như một làn khói bay về phía trước.

Nhưng Lý Mạn thì rất vất vả, bờ ruộng rất khó đi, nàng còn bị Lý Họa nắm tay, mà hắn lại đi nhanh như vậy, hắn đi một bước, thì nàng phải chạy vài bước mới đuổi kịp, nhiều lần suýt trượt chân, nhưng được hắn kịp giữ lại.

Nàng không khỏi bực mình, thiếu niên chết tiệt này rốt cuộc làm sao thế? Con gái người ta đưa thức ăn cho hắn để thổ lộ tình cảm, sao hắn còn mất hứng? Chạy cái gì mà chạy.

Nhưng, hoa đào của hắn đúng thật là không ít, ngoài hai người này ra, còn một cô nương bị giam ở từ đường nữa, đối với hắn rất có tâm, cũng không biết trong lòng hắn vừa ý người nào...

"Ah."

Đột nhiên Lý Họa đứng lại, Lý Mạn không đề phòng, không cẩn thận đâm vào ngực hắn.

Ngẩng đầu, chỉ thấy Lý Họa nhíu mày lại, đôi mắt cực nóng, lại dường như xen lẫn một chút tức giận, bỗng tâm trạng Lý Mạn căng thẳng, cẩn thận hỏi, "Huynh làm sao vậy?"

Thần sắc Lý Họa căng chặt, trầm lặng không nói, mắt không chớp nhìn nàng chằm chằm.

Bị nhìn như thế Lý Mạn thấy hơi sợ, theo bản năng lùi về sau một bước, chợt nghe một tiếng vang phịch. Giỏ trong tay Lý Họa bị ném xuống đất, rau dại cho heo ăn văng ra.

"Huynh----" Lý Mạn giật mình, còn chưa hỏi ra sự nghi hoặc của mình, đột nhiên thân Lý Họa nghiêng về phía trước, gần mặt nàng, đôi môi ấm mềm chạm vào môi nàng.

Trong giây lát, như có pháo hoa nở rộ bên tai, Lý Mạn choáng váng.

Tim Lý Họa đập như trống, không dám nhìn mắt nàng, nhân lúc nàng chưa hoàn hồn, cuống quýt nhặt giỏ lên, hốt hoảng chạy đi.

"Tứ ca." Sau khi chạy tới sườn núi ngồi xuống đợi người, thấy Lý Họa như đang trốn chạy tới, liền đứng lên gọi hắn, "Huynh tỷ sao chậm thế? Tỷ tỷ đâu?"

"Tỷ tỷ?" Lý Họa xoay người đứng lại, nhìn, Lý Mạn vẫn chưa tới, tâm trạng bỗng nhiên thấy hoảng, ném giỏ liền chạy trở lại.

Lý Mạn như cũ giật mình đứng tại chỗ, ngón trỏ không ngừng miết môi, trên bề mặt môi dường như còn lưu lại hơi ấm của thiếu niên, nhưng, sao có thể? Không phải là người thân sao? Không phải là ca ca sao? Sao lại hôn nàng?

Lý Họa thấy nàng như vậy, tâm rơi xuống đáy cốc, nàng không thích sao? Mà hắn cũng vì xung động nhất thời mà đi dọa nàng.

"Xin lỗi." Lý Họa đi tới trước mặt nàng, nói thật nhỏ.

Lý Mạn nghe thấy giọng hắn, trên mặt liền ửng đỏ, sao hắn quay lại? Nàng còn chưa chuẩn bị xong, nàng đang nghĩ có nên hỏi hắn tại sao lại hôn mình?

"Đi thôi, về nhà." Thấy nàng cuối đầu không nói, Lý Họa thêm vài phần chán nản, vốn định nắm tay nàng, dắt nàng về nhà, nhưng tay vừa mới vương lên, liền rụt trở lại, sợ nàng không thích.
« Chương TrướcChương Tiếp »