Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phu Quý Hà Cầu

Chương 30: Chương 30: Đau Thương Của Liên Tiểu Thú

« Chương TrướcChương Tiếp »
CHƯƠNG 29: ĐAU THƯƠNG CỦA LIÊN TIỂU THÚ

Editor: Luna Huang

Ninh Sơ Nhị nói: “Kỹ thuật xắt rau của thϊếp thân không tốt.”

Lại một bên trò chuyện với Đại Xuân, một bên cắt củ cải cực tốt.

Trình Nguyên mắt thấy nàng đem đậu hũ khắc thành Bồ Tát, tuyết lê khắc thành hoa nhỏ.

Sáu món một canh cực bắt mắt, không ra nửa canh giờ đều làm xong.

Thời gian đi ngang qua bên người nàng, trên mặt Ninh Sơ Nhị còn lộ vẻ xấu hổ cười.

“Xin lỗi người, kỹ thuật xắt rau của thϊếp thân. . .chỉ là cắt không được măng mùa đông.”

Ánh mắt chân thành tha thiết, thật nhìn không ra trừng mắt mắt mù.

Trình Nguyên gật đầu, cảm thấy Ninh Sơ Nhị nữ nhân này, so với nàng tưởng tượng thông minh hơn nhiều.

Bởi vì nàng biết trước khi “Bắt đầu Đại chiến”, làm sao biểu thị công khai sự tồn tại của mình.

Phòng khách, Trình Nguyên như cũ bày phô trương của nàng.

Chỉ là phiến lông chim ở phía sau, chỗ đi qua khó tránh khỏi mang theo một vị hành lá nhàn nhạt.

Liên phu nhân trên chủ vị, ngồi xuống Liên Thập Cửu bên trái, Trình Nguyên còn không đợi Ninh Sơ Nhị phản ứng, liền ngồi ở hai bên trái phải của Liên Thập Cửu.

“Tay nghề của Ninh tỷ tỷ thật tốt, sợ là mấy vị ngự trù trong cung nhìn đều phải thẹn thùng. Trong lòng muội muội, cũng thực đang hâm mộ tỷ tỷ có bực trù nghệ tốt này. Chỉ tiếc xuất thân tử đệ hoàng thất như chúng ta, chính là muốn tự cắt hành cũng khó khăn.”

Lại xoay mặt nói với nha hoàn bên người.

“Đều ngớ làm cái gì? Thật coi là Ninh tỷ tỷ đến đây làm người hầu? Còn không mau chút nhận lấy chén canh trên tay nàng, cẩn thận nóng.”

Châm chọc khıêυ khí©h vừa ra, Ninh Sơ Nhị không phản bác, thuận thế ngồi xuống bên Trình Nguyên, chỉ nói.

“Huyền chủ khách khí.”

Trình Nguyên không nghĩ tới nàng vào lúc này nhanh mồm nhanh miệng vậy, đang buồn bực, chợt cảm thấy ống tay áo bị người lôi hai cái.

Quay đầu, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp chính làm bộ đáng thương.

“Huyền chủ, người ngồi vị trí của Hấp nhi.”

Vọng Thư Uyển

Như vậy, Trình Nguyên hiểu.

Tại sao Ninh Sơ Nhị thấy nàng ngồi ở bên cạnh thân Liên Thập Cửu không có bất kỳ phản ứng nào, tại sao, nàng phải ngồi ở vị trí dưới.

Đường đường huyền chủ, có thể cùng hài tử đoạt vị trí sao?

Nhất phương điều chỉnh.

Trình Nguyên ngồi ở bên phải của Liên lão phu nhân, mà Liên tiểu thú ngồi ở Trình Nguyên Ninh Sơ Nhị cùng Liên Thập Cửu.

Tràng diện này, để Trình Nguyên thoạt nhìn. . . Thật giống cọ cơm.

Liên lão phu nhân đầu tiên đánh vỡ cục diện bế tắc, gắp một đũa cá cho nàng.

“Để huyền chủ chê cười.”

Lời qua đi lại không nói.

Cũng không giải thích là cái gì, phương diện này lại một ý tứ là thế nào.

Ninh Sơ Nhị dòm bên chén của mình, biết “Bà bà” nàng để chính nàng giải thích, cúi đầu xuất ra ớt sớm chuẩn bị xong, không chút do dự chà vào mắt một cái.

Khóc.

“Huyền chủ hôm nay nhìn thấy, thϊếp thân cũng không tiện giấu giếm nữa. Hoài thai mười tháng, một lần sinh tử đau. Thϊếp thân mặc dù cùng Thập Cữu duyên phu thê tẫn, nhưng đến cùng trong lòng không bỏ hài tử xuống được. Từ lúc Thập Cửu hồi kinh, thϊếp thân vài lần đăng môn, cầu kiến hài tử một mặt.”

“Cũng may Thập Cửu cũng là một người nhớ tình xưa, chấp thuận ta bữa tối đến tới chiếu cố hài tử. Thϊếp thân cảm động và nhớ nhung ân đức của hắn, liền thường xuyên làm thức ăn ngon cho hắn.”

Ninh Sơ Nhị nói, cố lấy nhiệt lệ cảm ân nhìn về phía Liên Thập Cửu.

Liên tiểu gia ngược lại cũng phối hợp, gắp một khối đậu hũ đặt ở trong miệng.

“Món ăn có chút mặn.”

Đối với loại phản ứng này, Ninh Sơ Nhị vui mừng bao nhiêu.

Chí ít vị gia này không có hủy đài của nàng.

Trình Nguyên thấy thế, cũng ngoan hạ góc mắt của mình.

“. . . Nguyên là như thế này, có thể thấy được tỷ tỷ là thương hài tử, bổn cung mặc dù chưa sinh dưỡng, nhưng phần tâm tình này thực tại hiểu. Tỷ tỷ làm cái gì không nên nói ra, để bổn cung chảy nhiều nước mắt như vậy.”

Nàng đương nhiên không thể ở trước mặt của Liên Thập Cửu nói Ninh Sơ Nhị không đúng, mặc dù nàng có bao nhiêu chướng mắt nàng.

Ninh Sơ Nhị cũng lý giải tâm tình của nàng, đối diện song song rơi lệ, trong ngoài đếu làm chu toàn.

Liên tiểu thú im lặng không lên tiếng moi cơm trong chén, đánh giá bản thân lúc này làm “Hài tử được nương phủng ở lòng bàn tay” cũng nên khóc.

Cái miệng nhỏ nhắn bĩu, ăn ý phối hợp.

Chỉ bất quá so với hai vị kia kia, vị này chính là khóc thật.

Nguyên nhân là nắn cho tới hôm nay mới nghe hiểu.

Nương của mình sớm cùng cha hắn hòa ly, mà lúc đầu nương hắn ly khai, căn bản không phải bởi vì Quan Thế Âm đại sĩ làm phép, bị mang đi cứu vớt sinh linh. Mà là nàng căn bản cũng không cần hắn.

Đáng tiếc Liên đại nhân nằm mơ cũng không nghĩ tới, bản thân thuận miệng nói một câu, sẽ để trong tâm linh ấu tiểu của Liên tiểu thú mọc rễ nẩy mầm, trưởng thành thành hoa nhỏ hắc ám như vậy.

Tiểu gia hỏa tức giận yêu nhất đường trắng.

“Hảo đoan đoan” một hồi gia yến, Liên tiểu thú suýt nữa khóc đến đoạn khí.

Ninh Sơ Nhị canh giữ ở cửa phòng nhi tử của mình, cũng rốt cuộc hiểu rõ, vì sao Phì Phì sẽ nói ra: “Nương, ngươi biết bay không? Ngươi biết tạo mưa không? Ngươi có thần thú không?”

vongthuuyen.com

Liên Thập Cửu đứng ở dưới hành lang, thần sắc nhàn nhạt nhìn liên trì cách đó không xa.

“Bất luận ở thương hội, hay triều đình, ta cũng quen dùng phương thức đơn giản nhất đi xử lý vấn đề, thế nhưng gặp gỡ nàng, ta tựa hồ một mực đi vòng vèo.”

Ngay cả hài tử hỏi một câu nương đi đâu, hắn đều phải bịa ra, bản thân cảm thấy buồn cười lại tự bào chữa bằng câu chuyện.

Quả thật Ninh Sơ Nhị không có khả năng đắc đạo thành tiên, nhưng nhìn Liên Thập Cửu như vậy, trong lòng nàng thật là khó chịu không nói ra được.

“Ta biết ngươi cũng thật khó khăn, thế nhưng thế sự, khó toàn hai bên.”

Liên Thập Cửu nhìn nàng.

“Vì sao không thể toàn hai bên? Ta thú Trình Nguyên, nàng gả Phong Sầm, cũng coi như toàn hai bên rồi.”

Ninh Sơ Nhị nghe vậy, cả người đều là chấn động.

“. . . Ngươi thực sự cảm thấy nàng, thích hợp?”

“Vì sao không hỏi ta có phải thích nàng(TN) không?”

Liên Thập Cửu áp sát nàng, ngón tay thon dài giơ lên kéo cằm của nàng.

“Cũng là nàng biết lo lắng, mặc dù hai người không thích hợp, cũng sẽ có phát sinh khả năng. Vậy nàng thích Phong Sầm sao? Ta đi một năm này. . . Hắn có chạm qua nàng chưa?”

“Chúng ta. . .”

Nàng vừa há mồm, Liên Thập Cửu lại đột nhiên thủ thế không tiếng động.

“Ta hình như, tuyệt không muốn nghe chuyện của các ngươi.”

Đáp án của Ninh Sơ Nhị, cuối cùng bị nuốt giữa răng môi của hai người.

Nàng cảm thụ được hắn gần như cắи ʍút̼, đầu lưỡi mềm nhẵn đều cường thế công thành đoạt đất.

Hắn rất ít không có phong độ như vậy, ép buộc nàng giang hai cánh tay tiếp nhận hắn, lại nghiêm phạt cắn môi của nàng đau như vậy.

Hắn đang tức giận, như hài tử táo bạo.

“Luyến tiếc liền trở về, bỏ được, liền cũng dừng trở về nữa, mọi người sống yên ổn.”

Liên Thập Cửu nói xong câu đó liền đẩy nàng ra, cho đến nàng ly khai Liên phủ cũng không có trở về.
« Chương TrướcChương Tiếp »