Chương 3: Bôi thuốc - Nàng sẽ trở thành người tống chung cho hắn!

(Tống chung: chăm sóc người thân trước lúc lâm chung.)

Nét mặt của Phật Sinh cứng đờ nhìn về phía Hoắc Đình Vân, hắn… hẳn là không được đi?

Đương nhiên nàng cũng không dám hỏi ra miệng. Lúc trước, khi nàng vẫn còn ở Hắc Thạch thì mấy nam nhân ở đó luôn rất mẫn cảm với đề tài này. Mỗi khi nghe được hai chữ này thì lập tức cãi nhau ỏm tỏi.

Phật Sinh tằng hắng một cái để che giấu, xem như mình không nghe thấy câu này.

Chu đại phu nói xong thì lại trở về cái vẻ đứng đắn. Ông ta gọi Mai Hương đem thuốc tới, sau đó vén tay áo lên, muốn đích thân bôi thuốc cho Phật Sinh.

Tuy nói hôm qua cũng do Chu đại phu bôi thuốc cho mình, nhưng lúc ấy nàng còn hôn mê, không có ý thức. Nhưng bây giờ thì khác, trước mặt bao nhiêu người, nàng thật sự… cảm thấy không tốt cho lắm.

Phật Sinh nhìn sang Hoắc Đình Vân xin giúp đỡ, muốn hỏi hắn xem có thể bảo những người này đi ra ngoài trước hay không. Hoắc Đình Vân trả lại cho nàng một ánh mắt đã hiểu. Trong lúc Phật Sinh đang muốn thở phào thì lại nghe hắn nói: “Chu đại phu, để ta làm cho. Ngài vào bếp xem thuốc sắc xong chưa, đám hầu tay chân lóng ngóng, ta sợ chúng không đủ cẩn thận.”

Chu đại phu nghe xong thì cảm thấy có lý. Nhưng tầm mắt của ông ta lại lưu chuyển giữa Phật Sinh và Hoắc Đình Vân một lát, sau đó nở một nụ cười có hơi… hèn mọn.

Phật Sinh thầm nghĩ, có phải Chu đại phu đã hiểu lầm cái gì rồi không? Nàng không dám xác định, nhưng nàng chắc chắn Hoắc Đình Vân đã hiểu lầm rồi!

Chu đại phu nhìn hai đứa hầu vẫn đang ngơ ngơ ngác ngác, chỉ hận rèn sắt không thành thép mà kéo luôn hai người ra ngoài, sau đó còn tri kỷ đóng cửa lại.

Cửa đóng lại cái cạch, Phật Sinh cũng hoảng sợ nhảy dựng lên một cái, vội vàng xung phong nhận việc: “Để ta tự làm, không cần làm phiền vương gia đi.”

Hoắc Đình Vân lại không chịu, hắn ho nhẹ hai tiếng rồi nói: “Không sao, chút chuyện nhỏ này ta vẫn làm được. Nương tử không cần đau lòng cho ta như thế.”

Cũng không phải là đau lòng, mà là… quá xấu hổ.

Lúc trước hai người ở chung một phòng Phật Sinh đã cảm thấy xấu hổ lắm rồi. Bây giờ còn phải tiếp xúc da thịt, càng làm nàng cảm thấy không được tự nhiên.

Cho nên Phật Sinh vẫn kiên trì: “Hay là… để ta tự làm đi.”

Lúc này Hoắc Đình Vân đã vén tay áo lên, hắn cười nói: “Nhưng vết thương của nàng cũng nằm ở sau lưng, sao nàng có thể tự mình bôi thuốc được? Nàng và ta là phu thê thân mật nhất với nhau, nương tử không cần giữ lễ tiết.”

Nói cũng phải… Phật Sinh nhăn nhăn nhó nhó cởϊ áσ trên ra. Cũng may mà vết thương trên người nàng đều nằm ở phần thân trên, nếu như nó xuống tới thân dưới thì… thật sự không quá ổn.

Bởi vì vết thương của Phật Sinh đa số nằm ở phần lưng và cánh tay, nên Hoắc Đình Vân bảo nàng sấp xuống rồi mới giúp nàng bôi thuốc.

Không thể không nói, thật sự đau quá…

Nói tới thì cũng buồn cười, Phật Sinh vốn là người của Hắc Thạch. Mà Hắc Thạch chính là tổ chức sát thủ lớn nhất ở Đại Lương Triều, không người nào biết người đứng sau thao túng nó là ai. Chỉ biết thế lực của Hắc Thạch vô cùng khổng lồ, chúng không thuộc hắc đạo, cũng không thuộc bạch đạo. Thứ chúng làm tất cả chỉ vì lợi ích.

Mỗi năm Hắc Thạch đều bồi dưỡng một số lượng sát thủ đông đảo, nam nữ đều có, đa số đều là cô nhi. Phật Sinh cũng là một trong số đó, sau khi mẫu thân nàng sinh nàng xong thì nhắm mắt xuôi tay. Đại thẩm đỡ đẻ có lòng tốt muốn mang nàng về nhà, nhưng bởi vì nàng là con gái nên nhà chồng bà không đồng ý, thế là đành phải đặt nàng ở ven đường. Sau đó nàng được người của Hắc Thạch nhặt về, quang vinh trở thành một nữ sát thủ.

Sát thủ, chỉ nghe thôi thì cũng biết nó là công việc chuyên liếʍ máu trên lưỡi dao. Nhưng Phật Sinh lại là một con gà mờ, nhiều năm như vậy nàng chưa từng nhận một công việc gϊếŧ người nào. Nhưng trái lại lại nhận không ít mấy việc như giúp bà lão dưới núi bắt gà, giúp đứa trẻ sát vách nhặt diều linh tinh…,

Tuy có thể miễn cưỡng sống tạm, nhưng lại không có chút mặt mũi nào.

Người ở đâu thì cũng phân đủ loại tôn ti, trong Hắc Thạch cũng vậy. Người có năng lực gϊếŧ người thì tự nhiên sẽ được người khác tôn kính, còn người như kiểu Phật Sinh thì sẽ bị người khác xem thường. Cũng vì thế mà Phật Sinh không có một bằng hữu nào. Nhưng nàng sống một mình đã quen, cho nên cũng không để ý.

Vào đầu năm nay, Phật Sinh nhận đơn gϊếŧ người đầu tiên trong cuộc đời của mình. Có một người bí ẩn tới Hắc Thạch để gửi yêu cầu, nhưng đơn này lại không ai dám tiếp, chỉ có Phật Sinh đánh bậy đánh bạ thế nào mà nhận được.

Nhưng cuối cùng thì nó vẫn thất bại…

Thế là nàng bị người ta truy sát, trên đường đào mệnh thì nhân tiện trốn vào kiệu hoa của U Vương Phủ.

Đương nhiên đây là nói sau. Còn chuyện cần nói bây giờ chính là sau khi Phật Sinh nhận xong, không còn đường để quay đầu nữa thì mới hiểu vì sao lại không có ai dám nhận đơn sinh ý này. Bởi vì người bọn họ muốn gϊếŧ chính là Ngụy Khởi, đương kim Hán đốc của Tây Hán. Ngày thường bên người của ông ta đều có mấy chục tên cao thủ nhất lưu bảo vệ.

Lúc đó ngay cả trái tim của Phật Sinh đều lạnh.

Nhưng Hắc Thạch có một quy định, sau khi đã nhận đơn thì không thể trả đơn lại được. Hoặc là thành công, hoặc là chết.

Phật Sinh không muốn chết, cho nên chỉ có thể cắn răng đi làm. Nhưng nàng nào dám cứng đối cứng với bọn họ? Thế là Phật Sinh quyết định trà trộn với Ngụy phủ để làm nha hoàn rồi chờ đợi thời gian thích hợp để ra tay. Chờ tới chờ lui, bốn tháng sau, nàng rốt cuộc tìm được một cơ hội. Nhưng chỉ tiếc là nhiệm vụ vẫn thất bại.

Nàng từ từ nhắm mắt lại, chịu đựng cơn đau truyền tới từ trên lưng. Nàng cắn chặt răng, cơ hồ muốn ngất đi vì đau. Thì ra đây là mùi vị của việc liếʍ máu trên lưỡi dao… Tay nàng bấu chặt vào da thịt, đầu óc cũng trở nên choáng váng.

Trong lúc ý thức còn mơ hồ, Phật Sinh cảm giác được Hoắc Đình Vân đang nắm tay nàng đặt lên chân của hắn: “Nếu nương tử đau thì cứ bấu ta đi.”

Giọt lệ trong khóe mắt nàng trào ra, hắn đã yếu như vậy rồi, sao nàng lại có thể bấu hắn được?

Phật Sinh chỉ có thể hít sâu vào một hơi, thả lỏng cơ thể, muốn cho cơn đau hoãn lại.

Cũng may là động tác của Hoắc Đình Vân khá nhanh, chỉ một lát là đã giúp nàng thoa xong thuốc. Phật Sinh mặc áo lại, chui vào trong chăn, nhìn Hoắc Đình Vân đang rửa tay bên cạnh.

Có lẽ là nàng đã đau tới thần chí mơ hồ, cho nên mới hỏi hắn: “Sao vương gia lại tốt với ta như thế?”

Hoặc là nói, vì sao lại đối xử tốt với một vương phi chưa gặp lần nào, hơn nữa không tình nguyện gả cho mình như thế?

Ngoại trừ việc hắn là người tốt ra thì Phật Sinh không nghĩ ra được lý do nào khác. Nàng thật sự rất cảm động, càng nghĩ càng quyết tâm phải báo đáp cho Hoắc Đình Vân thật tốt.

Nàng sẽ trở thành người tống chung cho hắn!

Cơ thể này của hắn có lẽ là không chống chọi được bao lâu. Hắn không có con cái, lại không có phụ mẫu, nếu nàng không tống chung cho hắn thì liệu có xứng đáng với lương tâm của thiên địa hay không?

Hoắc Đình Vân ngẩn người, sau đó nói, giọng điệu có chút đau thương: “Nương tử phải rời xa quê hương gả cho một kẻ phế nhân là ta, bây giờ lại bị thương thế này. Ta đương nhiên phải đối xử tốt với nàng rồi.”

Mỗi lần hắn mở miệng gọi một tiếng nương tử thì Phật Sinh lại cảm thấy mặt nóng tim đập nhanh. Tuy rằng hắn đã gọi rất nhiều lần, nhưng mà…

Nàng vội vàng nhắm mắt lại, hàm hồ nói: “Ta ngủ đây, vất vả cho vương gia rồi.”

Hoắc Đình Vân dùng một chiếc khăn sạch sẽ lau khô tay, nhìn chăm chú vào Phật Sinh đang từ từ nhắm mắt lại trên giường, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nghiền ngẫm.

Nhưng rất nhanh, nó lại khôi phục như bình thường.

Hoắc Đình Vân nhẹ tay nhẹ chân dọn dẹp một chút rồi rời đi. Ra cửa thì nhìn thấy Mai Hương và Hạ Hà đang đứng hầu cách đó không xa. Thấy hắn ra, hai người tiến lên chào hỏi, trên mặt ai cũng hiện lên sắc vui mừng: “Tham kiến vương gia.”

Hoắc Đình Vân đè ý ho trong cổ họng xuống, nhẹ gật đầu, dặn dò: “Chăm sóc vương phi cho tốt, nếu có việc gì thì sai người tới báo cho ta biết.”

“Vâng.” Mai Hương và Hạ Hà đồng thanh đáp, sau đó đưa mắt nhìn Hoắc Đình Vân đi xa.

“Hạ Hà, có phải vương phủ của chúng ta sắp náo nhiệt lên rồi không? Ngươi nhìn xem, mọi việc đều tốt. Vương phi còn sống, hơn nữa nhìn ý của vương gia cũng không có bài xích!” Mai Hương và Hạ Hà đều là con của nô tỳ được sinh ra trong nhà chủ, cho nên có thể nói bọn họ đã ở bên cạnh vương gia từ thuở nhỏ.

Hạ Hà tuy cũng vui vẻ nhưng luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Ngày trước vương gia một mực nói thân thể mình không tốt, không đồng ý làm chậm trễ con gái nhà người ta. Sao bây giờ khi gặp được vương phi, ngài ấy lại chủ động bôi thuốc cho người ta luôn rồi?

Mai Hương dùng cùi chỏ thọc nàng ta, chê nàng ta suy nghĩ quá nhiều. Vương Phi xinh đẹp như vậy, lại phúc lớn mạng lớn, vương gia đương nhiên là yêu thích.

Hai người vừa nói chuyện vừa trở về phòng của Phật Sinh để hầu.

……….

Hoắc Đình Vân một đường trở về Kiến Dương Cư, đây chính là nơi ở của riêng hắn. Hắn không thích người hầu hạ, nên nô bộc trong sân cũng không nhiều, ngày thường đều là Hướng Cổ phụ trách sinh hoạt thường ngày của hắn.

Hoắc Đình Vân đi qua cổng vòm, rẽ trái tiến vào thư phòng. Hắn thích ở trong thư phòng, đám hầu cũng rõ, cho nên sẽ không hay tới quấy rầy.

Thư phòng và phòng ngủ của hắn được phân chia một cách rạch ròi, cách tận một cái hành lang. Trong thư phòng có khá nhiều gian, có gian dùng để trưng bày các điển tịch, có gian lại dùng để mài mực viết chữ. Bên ngoài là một gian trống dùng để đánh đàn, phòng cờ và phòng đàn được đặt chung ở một chỗ.

Hoắc Đình Vân bước đi nhẹ nhàng, đẩy cửa tiến vào phòng đánh đàn.

Đàn của hắn chính là danh cầm tiền triều, âm sắc thông thấu tinh chuẩn, được đặt trên chiếc kệ đàn được làm từ Hoa Lê Mộc. Trước khi đánh đàn thì cần phải điểm tùng hương, đợi tới khi mùi của tùng hương tràn đầy khắp phòng thì một khúc đàn của Hoắc Đình Vân cũng kết thúc.

Trên bộ quần áo trắng hắn đang mặc dính phải một chút vết máu.

Hoắc Đình Vân không kiên nhẫn nhíu mày, lệ sắc dưới đáy mắt hiện ra rõ ràng. Nếu như khi nãy Phật Sinh thật sự bấu người này một cái thì sẽ phát hiện da thịt của hắn căng đầy hữu lực. Cho dù có bắn đại bác cũng không dính được tới cái vẻ ngoài yếu đuối của hắn.

Nhìn hai cỗ thi thể đang nằm ngang cách đó không xa, sắc mặt của Hướng Cổ ngưng trọng, căng thẳng nói: “Chuyện này… Thật sự có hơi ngông cuồng rồi.” Đây đã là lần thứ ba trong tháng.

Hoắc Đình Vân thản nhiên nói: “Ngươi nhớ xử lý cho sạch sẽ.”

“Vâng.” Hướng Cổ đáp, sau đó báo cáo tiến trình ngày hôm nay: “Vương gia yên tâm, không có người biết thuộc hạ đã trở về. Theo những gì thuộc hạ điều tra được thì vài người trước, Ngụy đốc công của Tây Hán bị người ám sát. Cơ thể không có gì đáng ngại, chỉ là nghe nói trong phủ bị mất một món đồ rất quan trọng.”

Hoắc Đình Vân ngước mắt, ra hiệu cho hắn ta nói tiếp.

Hướng Cổ nói: “Là thánh vật của Thiên Mật tộc.”

Hoắc Đình Vân lại giơ tay, Hướng Cổ liền nói tiếp: “Sát thủ kia là người của Hắc Thạch. Nếu như không có gì sai sót thì người đã ám sát Đốc công chính là vương phi.” Khi nói tới câu cuối cùng, đầu cũng cúi xuống rất thấp.

Hồi lâu, Hoắc Đình Vân mới đứng dậy. Nói khẽ: “Cũng không khác gì suy đoán của ta. Xem ra đồ vật thật sự nằm trong tay vương phi của chúng ta.”