Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phong Thần Châu

Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bãi miễn?

Tần Ninh lắc đầu cười nói: “Đưa ta đi xem nào!”

“Ninh ca, bây giờ huynh…”

Tần Hâm Hâm còn chưa nói xong thì Tần Ninh đã đi ra ngoài cửa.

Nhìn thấy quan tài trong sân, hai hàng lông mày giãn ra, hiện lên nét cười trên khuôn mặt.

“Khiêng lên, đi theo ta!”

Tần Hâm Hâm không đoán ra được Tần Ninh bảo khiêng quan tài lên rốt cuộc để làm gì.

Trên đường đi, Tần Hâm Hâm ra sức khuyên nhủ Tần Ninh.

“Ninh ca, bây giờ huynh gặp đại nạn không chết, nên nghỉ ngơi trước đi, năm vị trưởng lão không làm khó được tộc trưởng đâu, dù sao, tu vi của tộc trưởng cũng cao nhất!”

“Ninh ca, huynh đến đó chỉ gây phiền phức cho tộc trưởng…”

“Ninh ca…”

Nhưng cho dù Tần Hâm Hâm nói thế nào thì Tần Ninh vẫn đi về phía đại sảnh nghị sự.

Đi tới đường lớn trước viện, một người đang khóc nức nở bỗng nhiên va vào lòng Tần Ninh.

“Tâm Duyệt tỷ!”

“Đại tỷ!”

Nhìn bóng dáng mặc váy dài màu xanh ngọc, thân hình thon thả, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, như một đoá hoa sen, nhưng lúc này trong đôi mắt xinh đẹp lại mang thêm những giọt nước mắt, khiến người ta thương tiếc.

Đó chính là Tần Tâm Duyệt.

Tần Tâm Duyệt là con gái chú hai của Tần Ninh là Tần Viễn Sơn, cũng là chị cả của Tần Hâm Hâm.

Từ nhỏ, quan hệ của ba người đã rất tốt, thường cùng nhau gây chuyện, cùng nhau ồn ào.

“Tỷ, tỷ sao thế? Ai bắt nạt tỷ vậy? Ông đây giúp tỷ lột da hắn!”

Tần Hâm Hâm bỗng chốc hung dữ nói.

“Còn ai vào đây nữa!”

Đúng vào lúc này, có một phụ nữ trung niên trông có vẻ yểu điệu xuất hiện trước mặt ba người.

“Nhị thẩm!”

“Nương!”

Thấy người tới, Tần Hâm Hâm rụt cổ, Tần Ninh lại bình tĩnh chắp tay hành lễ.

Trước đây, Tần Ninh tuy là thiên tài nhưng đối với thím hai này trong lòng vẫn có chút kiêng nể uy nghiêm của trưởng bối.

Nhưng bây giờ, sau khi dung hoà ký ức cửu sinh cửu thế thì cách hắn đối nhân xử thế và tâm trạng cũng không giống như vậy nữa.

Người phụ nữ trung niên yểu điệu tô son trát phấn đầy mặt kia nhìn bộ dạng bình thản của Tần Ninh thì cau có.

“Còn không phải tại ngươi à!”

Người phụ nữ trung niên nhìn Tần Ninh, nói: “Vì ngươi sỉ nhục Lăng Phi Phi, hại chính mình bị phế Tinh Môn thì thôi đi. Bây giờ Lăng gia còn muốn Tần gia chúng ta bồi thường tổn thất danh dự của Lăng Phi Phi, Sở gia cũng đoạn tuyệt quan hệ với Tần gia!”

“Không chỉ như vậy, bây giờ ngươi còn làm liên luỵ tới Tâm Duyệt, bị Thẩm gia huỷ hôn!”

Huỷ hôn?

Tần Ninh cau mày, trầm ngâm.

Tần Hâm Hâm chợt mắng ầm lên: “Con rùa rụt cổ Thẩm Uyên này, Thẩm gia nhà gã chỉ là gia tộc hạng hai ở thành Lăng Vân, nếu không phải nhờ Tần gia chúng ta thì Thẩm gia sớm tiêu đời rồi. Tỷ tỷ đã hạ giá mà gã còn dám huỷ hôn?”

“Lúc đầu tộc trưởng của Thẩm gia, lão hồ ly Thẩm Thừa Phong khóc cha gọi mẹ cầu xin hôn sự này thì tộc trưởng và cha mới đồng ý. Bây giờ lại ném đá xuống giếng, ông đây phải đi dạy cho gã một bài!”

“Hử, ai muốn dạy dỗ ta đấy?”

Đúng lúc này, có một giọng nói vang lên sau lưng họ.

Vài người đi tới, dẫn đầu là một thanh niên, tay cầm quạt lông, thân hình cao thẳng, phong thái hiên ngang, trên mặt còn lộ ra nụ cười đắc ý.

“Thẩm Uyên!”

Nhìn thấy kẻ này, Tần Hâm Hâm bỗng chốc bốc hoả lên đầu, xông lên phía trước.

“Tần Hâm Hâm, ta không muốn đánh ngươi, đừng tự tìm đòn!”

Thẩm Uyên hừ một tiếng, không nhìn Tần Hâm Hâm mà nhìn sang Tần Ninh.

“Tần Ninh, thì ra ngươi chưa chết hả? Quan tài này chuẩn bị lấy cái chết để chứng minh mình trong sạch sao?”

“Thẩm Uyên!”

Tần Tâm Duyệt lập tức kéo Tần Ninh ra sau lưng, đứng ra lớn tiếng nói: “Chuyện của Ninh đệ không liên quan gì đến ngươi cả. Thẩm gia ngươi đã huỷ hôn rồi thì cũng không còn quan hệ gì với Tần gia nữa, cút, cút ngay!”

“Tâm Duyệt, làm gì mà tức giận thế?”, Thẩm Uyên cười hê hê nói: “Ninh đệ ngu ngốc của cô không biết trân trọng Sở Ngưng Thi, lại xấu bụng gây rối Lăng Phi Phi, thật là không biết sống chết, đáng đời!”

Thẩm Uyên bỗng chốc chặn lại trước mặt Tần Ninh, cười khẩy: “Tần Ninh thiếu gia, bị phế Tinh Môn có cảm giác thế nào hả?”

Ngày trước, Tần Ninh là thiếu niên thiên tài đệ nhất Tần gia, mở ra Tinh Môn, tiền đồ xán lạn.

Bây giờ Tinh Môn bị phế, đã là một kẻ vô dụng, gã không cần phải sợ Tần Ninh, thậm chí nghĩ tới mình đã từng a dua nịnh hót Tần Ninh mà cảm thấy ghê tởm trong lòng, cho nên hôm nay, nhất định phải lấy lại tất cả.

“Chó ngoan không cản đường, cản đường thì là chó hư rồi!”

Tần Ninh nhìn Thẩm Uyên ở trước mắt như nhìn đứa trẻ lên ba, mở miệng nói.

“Ngươi…”

Thẩm Uyên hừ nói: “Ngươi cho rằng, mình còn là thiên chi ngạo tử sao? Tần Ninh, bây giờ ngươi chẳng là cái thá gì cả. Hôm nay muốn đi qua đây, cũng được thôi!”

“Chui qua đũng quần của ta!”

Tần Hâm Hâm nổi nóng, quát lên: “Thẩm Uyên! Ngươi đừng quá đáng, đây là Tần gia đấy!”

“Tần gia thì sao? Lăng gia và Sở gia liên thủ, Thẩm gia chúng ta cũng tham gia, Tần gia các ngươi sắp tiêu đời rồi!”, Thẩm Uyên cười ha hả, nhìn mấy người Tần Ninh, tỏ vẻ vênh váo.

Bây giờ, Tần Ninh đã bị phế bỏ Tinh Môn, là một kẻ vô dụng, mà gã đã là võ sĩ Sinh Môn cảnh cửa thứ ba rồi.

Hôm nay, nếu Tần Ninh không cam lòng thì gã cũng không ngại trước khi rời khỏi Tần phủ sẽ dạy dỗ cho Tần Ninh một bài học.

Dù sao thì gã này cũng chỉ còn sống được vài ngày nữa thôi.

“Không chui thì sao?”

“Không chui? Thì chết!”

Thẩm Uyên nhấn mạnh nói: “Hoặc là chui qua, hoặc là chết, tự ngươi chọn đi!”

Nghe thấy câu nói này, Tần Ninh lắc lắc đầu: “Theo ta thấy, vẫn còn sự lựa chọn thứ ba!”

“Hử?”

“Đó chính là, ngươi chết!”

Lời nói của Tần Ninh vừa dứt thì hắn sải bước lên trước một bước, thẳng tay vung ra một đòn đấm.

Bụp…

Một đấm này nhanh và mạnh không kịp đề phòng, huống hồ bây giờ Tần Ninh đã khôi phục lại Thương Môn cảnh cửa thứ tư.

Ba cửa cảnh giới trước, dựa vào linh khí xung kích huyệt vị của hai bàn tay, hai cánh tay, hai chân, ngưng kết xoáy khí là để dẫn cửa vào ba cảnh giới.

Tới Thương Môn cảnh cửa thứ tư là dùng linh khí mở ngũ tạng, ngưng kết và tôi luyện ngũ tạng cứng chắc như gang thép.

Nắm đấm này của Tần Ninh có thể nói là mang theo lực của tứ chi và lục phủ ngũ tạng, đủ 40 mã lực.

Thẩm Uyên chỉ là Sinh Môn cảnh cửa thứ ba nào có thể chịu được.

Bụp…

Nắm đấm đập thẳng vào ngực của Thẩm Uyên, trong tích tắc, Thẩm Uyên chỉ cảm thấy trời đất u ám, nụ cười trên khuôn mặt cũng dần tan đi.

“Con cháu Tần gia ta không có nỗi nhục huỷ hôn, tỷ tỷ của Tần Ninh ta cũng không phải bị huỷ hôn mà chỉ có… để tang chồng!”

Rắc…

Một tiếng bụp vang lên, thân thể Thẩm Uyên ngã ngửa ra đất, không còn hơi thở.

Tần Ninh vỗ vỗ tay, nhìn mấy người hầu đang khiêng quan tài ở đằng sau, thản nhiên nói: “Đặt thi thể của Thẩm Uyên thiếu gia vào quan tài, đưa đến Thẩm gia!”

“Thuận tiện nói cho Thẩm Thừa Phong, trai gái của Tần gia ta không có lệ huỷ hôn!”

Lúc này, Tần Tâm Duyệt và Tần Hâm Hâm ở bên cạnh đã hoàn toàn ngây ngốc.

- ---------------------------
« Chương TrướcChương Tiếp »