Chương 36: Dấu vết để lại (1)

Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: tuy là vết thương thế nhưng miệng vết thương quá mức bằng phẳng, đủ nhìn ra là sau khi chết bị người ta cố tình phá hủy, huyết dịch đều đông cứng trên miệng vết thương, miệng làn da gần vết thương không có dấu máu lan ra.

Sau đó lại quan sát hai tay của thi thể, lại ngoài ý muốn phát hiện trên tay hơi có chút thô ráp, hơn nữa ngón trỏ tay trái còn có một vêt chai, mà chính giữa vết chai có một vết nhỏ mảnh, nhưng nó lại rất sâu.

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, nói ra:

- Lưu Nhị, nếu như bổn quan không có nhìn lầm thì nằm ở đây không có Triệu tiểu thư nào cả, là thi thể thê tử của ngươi sau khi chết bị người ta trộm đi.

Mọi người kinh hãi, Lưu Nhị càng là kinh hoảng chạy đến trước thi thể nhìn kỹ một hồi, mờ mịt nói:

- Đại nhân, thi thể thê tử của tiểu nhân đã không nhận ra, vì sao ngài lại nhận ra.

Tần Tiêu nói:

- Đầu tiên cỗ thi thể này cũng không phải Triệu tiểu thư, chuyện này là khẳng định. Bởi vì vết thương trên người của nàng là bị cố tình hủy hoại, hơn nữa cố ý hủy dung mạo không cho ai nhận ra. Còn nữa, chính ngươi nhìn tay trái của nàng sẽ rõ.

Lưu Nhị run rẩy cầm tay trái của thi thể lên, xem một hồi nói ra:

- Đại nhân, không có gì kỳ quái ah! Tay này đã phình to tiểu nhân cũng không phân biệt ra được.

Tần Tiêu nói:

- Tay trái của nàng có chút thô ráp, hiển nhiên không phải tay của thiên kim đại tiểu thư nhà quan lại. Hơn nữa trên ngón trỏ chỗ hơi hướng ra có vết ngấn sâu, trong vết chai này có một vết hần do kéo chỉ lâu năm tạo thành. Lưu Nhị, ngươi là ngư dân, thê tử ngươi cũng xuất thân từ ngư dân, nhất định là mỗi ngày ở nhà dệt lưới bổ lưới, trên tay trái cũng lưu lại vết thương như vậy.

Mọi người thét lên kinh hãi, Lưu Nhị càng bừng tỉnh đại ngộ, nhìn qua tay của mình nói ra:

- Dạ dạ, đại nhân nói phải, ngư dân chúng ta trừ tung lưới bắt cá thì bổ lưới dệt lưới thường thường sẽ lưu lại dấu vết trên tay! Đúng, tiểu nhân nhớ tới trên cánh tay phải của thê tử có một nốt ruồi thịt màu đỏ, tiểu nhân xem xét liền biết! xem tại.

Dứt lời vén ống tay phải của thi thể lên, sau đó hô to:

- Thực là thê tử của ta, Trương thị!

Sau đó hắn hồn nhiên quên người khác ở đây, khóc rống lên.

Tần Tiêu vội vàng gọi người kéo hắn lại, bảo hắn không được khóc lóc ầm ĩ, nói:

- Hiện tại bổn quan trả thi thể thê tử của ngươi lại cho ngươi, nhưng chuyện này ngươi phải xem như chưa từng xảy ra, tạm thời không được nói cho bất kỳ người nào, hiểu chưa?

Một đêm chưa ngủ nên Tần Tiêu vừa mới định vào trong dịch quán nghỉ ngơi thì Phạm Thức Đức lại gõ cửa mới hắn thức dậy, nhìn Tần Tiêu nói:

- Đại nhân thứ tội, có chuyện gấp nên hạ quan phải quấy rầy giấc ngủ của đại nhân.

Tần Tiêu nói:

- Phạm tiên sinh không phải cũng cần nghỉ ngơi sao, ngươi cũng vất vả rồi. Lại có chuyện gì xảy ra?

Phạm Thức Đức nói:

- Chuyện thì không có, nhưng mà Ngô Hưng Quốc Thứ Sử Ngạc Châu thì tới dịch quán cầu kiến..

Tần Tiêu ngạc nhiên nói: Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

- Tin tức của Ngô Hưng Quốc này rất linh thông, không ngờ đã biết ta tới Vũ Xương, còn chạy tới nơi này gặp ta. Cũng phải, đối đãi chuyện này ta nên sửa sang một chút, dù sao người ta cũng là quan to tam phẩm.

Tần Tiêu đi vào chánh đường của dịch quán, một thân quan phục áo tím tuổi chừng bốn mươi lăm, có sáu người đi tới, vái chào:

- Ngô Hưng Quốc Thứ Sử Ngạc Châu, không biết Khâm Sai đại nhân đã đến Ngạc Châu, không có tiếp đón từ xa mong rằng đại nhân thứ tội!

Tần Tiêu nâng hắn dậy:

- Ngô đại nhân miễn lễ. Đại nhân chính là quan to tam phẩm, quan cư trên cả Tần mỗ, cần gì phải hành đại lễ như vậy, chẳng phải là muốn Tần mỗ chịu tội sao. Tần mỗ nghe qua dân phong Ngạc Châu cảnh sắc ưu mỹ, lại không mời mà tới kính xin Ngô đại nhân không nên trách cứ.

Ngô Hưng Quốc cúi đầu cười nói:

- Đại nhân nói quá lời! Đại nhân là Ngự Sử triều đình, Khâm Sai thay mặt thiên tử, xem như đích thân thiên tử tới, làm sao lại dùng tôn ti quan trường so sánh! Đại nhân có thể đường xa đến Ngạc Châu thâm sơn cùng cốc này thì đó là vinh quang biết nhường nào!

Nhưng trong lòng âm thầm ngạc nhiên nói: sớm nghe nói Khâm Sai đại nhân là thiếu niên chưa đủ hai mươi tuổi, không nghĩ tới lại ổn trọng thành thục như vậy, trách không được bệ hạ ủy thác trách nhiệm làm Khâm Sai!

Hai người phân chủ khách ngồi xuống, hàn huyên một hồi. Ngô Hưng Quốc làm quan nhiều năm tinh thục quan trường, lời nói cử động đều lộ ra nét ổn trọng và nho nhã, không kiêu ngạo không siểm nịnh cũng làm cho Tần Tiêu âm thầm khâm phục.

Nói một lúc thì Ngô Hưng Quốc vào chính đề:

- Tần đại nhân lúc này đi Vũ Xương này nấn ná lâu ngày, chẳng biết lúc nào mới giá lâm Ngạc Châu? Không dối gạt đại nhân, hạ quan nghe nói Khâm Sai đại nhân đã đến Vũ Xương thì đêm tối đã lên đường nghênh đón, không biết đại nhân...

Tần Tiêu cười cười:

- Đa tạ ý tôt của Ngô đại nhân, nhưng mà Tần mỗ còn có chuyện chưa làm xong, chờ một chốc mấy ngày sau Tần mỗ tất nhiên sẽ tới thăm Ngạc Châu, đến lúc đó còn phải quấy nhiễu Ngô đại nhân.

Ngô Hưng Quốc nói:

- Đã như vầy, hạ quan cũng không miễn cưỡng đại nhân. Đại nhân lúc nào giá lâm Ngạc Châu, Ngô Hưng Quốc ta đại biểu nhân dân Ngạc Châu tỏ vẻ hoan nghênh. Mặt khác, huyện Vũ Xương này của Triệu Thế Tài, người này...

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc:

- Triệu Thế Tài như thế nào?

Ngô Hưng Quốc thở dài một hơi, nói:

- Thực không dối gạt đại nhân, huyện lệnh huyện Vũ Xương này đã sai người báo cho bản quan. Mà Triệu Thế Tài này là cửu tử (em vợ) của bản quan. Mặc dù người này có chút tài năng, nhưng lại xuất thân thiếu gia ăn chơi, dùng tiền vô độ, trời sinh tính có chút tham lam. Hạ quan từng nhiều lần khuyên bảo hắn, mặc dù đã có chút ít thu liễm nhưng lại làm cho dân ý oán than. Nhưng mà người này ở phương diện dạy dân nuôi tầm kinh doanh thì có chút tài năng, cho nên hắn điều hành huyện Vũ Xương này không tính là quá giàu có, nhưng cũng xem như có chút thành tựu. Mong rằng đại nhân cho bản quan chút tình mọn thời điểm xử lý người này nên thả một mặt lưới, cho hắn sửa đổi có cơ hội hướng thiện.

Tần Tiêu mỉm cười, trong nội tâm thầm nghĩ: đến nhà thì ra là cầu tình cho Triệu Thế Tài, Thứ Sử tam phẩm cầu tình cho một huyện lệnh thất phẩm, mặt mũi xem như khá lớn. Vì vậy hắn nói:

- Ngô đại nhân cũng không cần quá lo, Tần mỗ có khảo chứng nhiều mặt, triều đình bồi dưỡng quan viên không dễ, Tần mỗ cũng không muốn tùy ý xét nhà bãi quan của người ta, đoạn đường sống của kẻ khác.

Ngô Hưng Quốc đại hỉ:

- Vậy thì bản quan cảm tạ ân đức của đại nhân!

Ngô Hưng Quốc sau đó cáo từ rời đi, Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu, nói:

- Thì ra huyện lệnh là cửu tử của hắn, hình như chưa ai nói cho ta nghe hắn có tỷ phu làm Thứ Sử a, xem ra cũng ăn nhờ được ít nhiều. Nếu ta vừa mới bắt đầu đã xử lý Triệu Thế Tài thì ngược lại sẽ trở thành oan gia với Thứ Sử tam phẩm. Xem ra chuyện trên quan trường quả thật là rắc rối khó gỡ, chỉ cần động một chút sẽ động cả cánh rừng! Hiện tại ta hiểu vì cái gì ở thế kỷ ai mươi mốt có câu " phản hủ xướng liêm ". Quan lại bao che cho nhau, từ trước tới nay đây là quy tắc trên quan trường.