Chương 13: Người phong lưu (2)

Trương Húc vui sướиɠ không coi ai ra gì, khoa tay múa chân.

- Cảm giác lúc tư đền nợ nước, rút kiếm khởi hao lai. Tây trì leng keng nhét, Bắc thượng Thiền Vu đài, thống khoái, thống khoái ah! Đáng tiếc Trần Thập Di hôm nay không thể đến đây, không thể tự mình thưởng thức thơ hay tuyệt diệu này, phối hợp với chữ tốt của ta.

Tần Tiêu một suy tư, nói ra:

- Theo lời của Trương Húc đại nhân thì đang nói tới Trần Tử Ngang tiền bối?

- Đúng là người này.

Trọng Tuấn đáp, mỉm cười nhìn qua Tần Tiêu.

- Tần huynh quả nhiên kiến văn rộng rãi. Trần Thập Di chính là bạn vong niên của chúng ta, thường thường cùng tụ hội ở nơi này, đáng tiếc hắn hai năm trước hắn vì giữ đạo hiếu nên với phụ thân nên trở về quê quán Tứ Xuyên, hôm nay không thể gặp chúng ta.

Tần Tiêu âm thầm thổn thức Trường An này, quả nhiên danh nhân chống chất a! Tùy tiện đi một chút đã gặp được các danh nhân nổi tiếng.

Lúc này Trương Húc đã khôi phục tinh thần lại, cũng không đi mặc quần áo, tùy ý cho mực chảy xuống đất, ngồi xuống nói ra:

- Trần Thập Di là nhà thơ của thiên hạ, người phương nào không biết, người phương nào không hiểu? Một câu " tiền bất kiến cổ nhân, hậu bất kiến lai giả, niệm thiên địa chi du du, độc thương nhiên nhi thế hạ " cũng đủ để nổi tiếng đời sau! Ồ, vị huynh đệ này nhìn không quen mặt...

A Man cùng Trọng Tuấn cười rộ lên, A Man nhìn Trương Húc nói:

- Ngươi trầm mê trong văn chương, chúng ta nói chuyện ngươi không nghe lọt câu nào. Vị huynh đệ này không phải nhân vật phàm trần, thiếu niên hiệp sĩ, họ Tần, tên một chữ Tiêu, Trương đại ca, hay là ngươi đi tắm đi, nhìn toàn thân của ngươi toàn mực nước thì nhã các này lại dơ bẩn rồi.

Trương Húc nghe vậy cất tiếng cười to:

- Hôm nay cao hứng nên viết vài chữ, bây giờ đi tắm. Mấy vị chờ chút, Trương mỗ đi rồi trở lại ngay.

Dứt lời cầm lấy quần áo mặc lên người và đi ra ngoài.

Tần Tiêu buồn cười, nói:

- Thật sự là kỳ nhân dị sĩ, quái đản không bị trói buộc!

Lúc này Trọng Tuấn đột nhiên trở nên vẻ mặt nghiêm túc, đối với A Man nói:

- A Man, tính ngày tới bây giờ thì ngươi tiêu phú ở nơi này cũng được một tháng, toàn bộ do đại ca xử lý; lúc trước ngươi muốn thớt Thất Tuyến Điền Mã ta cũng tặng cho ngươi; ngay cả ca vũ ngoại bang múa bụng mắt xanh cũng tặng cho ngươi...

A Man tức giận cười lên nhìn qua Trọng Tuấn, tự nhiên nói ra:

- Đại ca nói cái gì thế, đại ca muốn bản vẽ đẹp của Trương Húc thì cứ nói là được, đệ cũng không tranh giành với đại ca.

Trọng Tuấn cả kinh, nói:

- Đệ hảo tâm như vậy sao? Trước kia đệ vì Trương Húc tranh chữ của tên điên Trương Húc này có thể tranh giành với ta tới mức đánh nhau, hôm nay vì sao...

A Man cười cười, giơ chén rượu lên nhìn Tần Tiêu nói:

- Hôm nay thu hoạch lớn nhất chính là quen biết với Tần huynh, so với bản vẽ đẹp của tên điên này càng muốn trân quý hơn rất nhiều. Một ngày không tìm hai bảo, đệ thấy đủ rồi, ha ha! Tần huynh, thỉnh!

Tần Tiêu nâng chén nói: Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

- Tại hạ vô danh mạch thảo, được công tử coi trọng rất vui mừng, thỉnh!

Trong nội tâm lại thầm suy nghĩ: A Man này thật sự rất biết cách nói chuyện, nói tâng bốc trong lòng người thoải mái tới chết, xem ra hắn là nhân vật quan trọng lăn lộn trong quan trường. A Man cùng Trọng Tuấn này đều làm bạn với một ít người phong lưu, hẳn bọn họ là Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn? Lý Long Cơ ngày sau trở thành Đường Minh Hoàng nha! Lúc tuổi còn trẻ cũng tự xưng là A Man!

Nghĩ đến đây Tần Tiêu bắt đầu ngạc nhiên.

Hai người ngửa cổ uống cạn chén rượu, Trọng Tuấn thì sững sờ nhìn qua Tần Tiêu, tên này rốt cuộc có địa vị gì mà khiến Lâm Truy Vương coi trọng như vậy?

Sơn trân hải vị lục tục mang lên mặt bàn, ba người này vừa uống vừa tín khẩu trò chuyện hàng ngày.

Trọng Tuấn nói:

- Tiếp qua hai ngày triều đình bắt đầu mở võ cử, đến lúc đó chắc chắn có náo nhiệt để xem rồi! Đây chính là lần rầm rộ nhất đấy, võ giả thiên hạ không kể xuất thân đều cò có thể tới hoàng thành tham gia.

A Man gật đầu đồng ý, nói ra:

- Phải nói đương kim bệ hạ thật đúng là thánh minh thần võ, nhiều lần khai sáng non sông, ta thấy cử động mở võ cử lần này có thể mang lại rất nhiều nhân tài cho Đại Chu!

Tần Tiêu mỉm cười không nói, hắn chỉ lo uống rượu, tinh tế nhấm nháp. Sau khi đi vào Đại Đường thì hắn vô cùng tán thưởng kỹ thuật ủ rượu ở thời đại này. Những hảo tửu tinh khiết này không có trải qua gia công hiện đại hoá công nghiệp nên uống còn thoải mái hơn rượu XO nhiều.

Đột nhiên A Man nghĩ tới cái gì đó, cả kinh " ồ " một tiếng, nhìn qua Tần Tiêu nói:

- Tần huynh thân thủ như thế, không lẽ chính là tới tham gia võ cử?

Tần Tiêu cười:

- Không dối gạt nhị vị, Tần mỗ đúng là tới tham gia!

A Man đại hỉ, hai tay nắm thành quyền, lớn tiếng vui mừng nói:

- Dùng thân thủ của Tần huynh thì nhất định nổi tiếng tam giáp! Đến đến, đại ca, chúng ta tới sớm chúc mừng Tần huynh tam giáp đăng khoa, sau này trở thành một danh đại tướng của vương triều Đại Chu!

Trọng Tuấn giơ chén rượu lên, ánh mắt nghi hoặc nhìn qua A Man vẽ mặt hưng phấn tới đỏ bừng, trong nội tâm thầm nghĩ thật sự hắn ta sẽ đạt được vị trí cao như vậy sao?

A Man càng ngày càng cảm thấy hứng thú với "Tần Tiêu" này, thậm chí còn đưa ra lời mời kết nghĩa kim lan, nhưng bị Tần Tiêu uyển chuyển cự tuyệt. Thời điểm chia tay Tần Tiêu đã lén xưng hô với hắn là "Lâm Truy Vương".

Trong nội tâm A Man thầm nghĩ:

- Thật sự là người cẩn thận, hơn nữa kiến thức bất phàm. Từ ngàn dặm xa xôi đi tới kinh thành còn biết rõ nhiều chuyện như vậy, không ngờ còn biết Lý Long Cơ tự xưng A Man, đường huynh của Lý Trọng Tuấn là Nghĩ Hưng Vương... Có ý tứ, thật là có ý tứ! Mà thời điểm tham gia lần võ cử người này sẽ trổ hết tài năng, đợi một thời gian nhất định là nhân vật phi phàm.

Trường An Đại Chu, công nguyên năm 702, tháng giêng ngày mười lăm, võ đài cấm quân Vũ Lâm Vệ.

Chỗ này hôm nay từ xưa tới nay đều được chọn làm võ đài trận chung kết của võ cử. Sau khi trải qua đào thải hơn ngàn người đã còn lại mười hai người xuất chúng. Mười hai người này đều là nhân vật xuất sắc nhất của võ cử, sau đó từ trong những người này chọn ra ba người xuất sắc nhất, do quan viên và Võ Tắc Thiên tự mình giám sát, bình chọn ra tam giáp: trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa.

Gió táp phần phật, binh qua sinh huy (*chiếu sáng), mười hai dũng sĩ đang mặc giáp trụ trang nghiêm và cưỡi ngựa, chuẩn bị một vòng tỷ thí cuối cùng.