Chương 34

Một vài ngày sau đó. Nhược Ca không có vào cung. Nghe nói đoàn sứ giả đã về nước. Họ thật tâm nể phục Đại Minh. Đúng lúc thị vệ gác cổng mang thư vào, báo lại có một tiểu cô nương nhờ chuyển thư này đến Nhược Ca.

Nhược Ca không quen biết nhiều, người viết thư cho mình thật không nghĩ ra. Một phong thư hình chữ nhật, bên ngoài không đề tên. Nội dung thư:

"Phò mã! Ta thật ra tên thật là Thác Bạt Nhạc An. Cửu công chúa Đông Ngụy. Ta theo Đại hoàng huynh đến Minh triều cùng lắm là ra ngoài du ngoạn, không nghĩ lại gặp được ngươi. Một người đối với ta rất đặc biệt. Ngươi ôn nhu, thân thiện, kiên nhẫn. Ngươi không giống những nam nhân khác, nhìn ta bằng ánh mắt đầy du͙© vọиɠ chiếm đoạt.

Ta là nữ nhân nơi thảo nguyên rộng lớn, Ta không biết nói lời hoa mĩ hay ẩn ngôn. Ta có một chút thích ngươi. Lần này đi không có cơ hội nói lời từ biệt. Nhưng ta sẽ nhớ ngươi còn nợ ta một lời hứa dẫn ta đi ngoạn.

Nếu có cơ hội đến Đông Ngụy, đến nội cát hoàng tộc Thác Bạt, đưa vật này tìm Thác Bạt Nhạc An. Ta sẽ đến đón ngươi.

Đường Nhược Ca-Ta sẽ nhớ ngươi"

Ách. Nhược Ca tìm trong bao thư, qua thật có một miếng ngọc bội nhỏ màu đỏ, khắc chữ "An". Chính là tên của cửu công chúa.

Ân. Nhược Ca xếp thư bỏ vào quyển nhật ký trên kệ. Suy nghĩ một lúc liền bỏ miếng ngọc bội vào bao thư. Tốt nhất không nên mang theo đồ người khác trên người.

Tiếng gõ cửa bên ngoài dồn dập, Nhược Ca đứng dậy mở cửa. Là Lạc Hy. Chưa đợi Nhược Ca nói Lạc Hy đã cướp lời.

"Phò mã, Tôn công công truyền thánh chỉ tới. Phò mã nhanh tiếp chỉ"

Nhược Ca đến sảnh. Tôn Công Công liền nói những câu quen thuộc. "Phò mã Đường Nhược Ca tiếp chỉ"

Nhược ca cùng thị nữ, thị vệ trong phủ quỳ xuống nghe tuyên chỉ.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Xét thấy Đại Phò mã tài đức vẹn toàn, học rộng tài cao khiến Sứ thần Thác Bạt nể phục. Trẫm cần một Thái phó phò trợ bên người. Trẫm phong cho Đại Phò mã chức Nhất Phẩm Thái Phó. Ban thưởng lệnh bài ra vào cung bất cứ khi nào. Khâm thử"

"Đại Phò mã mời người tiếp chỉ"

"Thần tạ chủ long ân"

******

Tôn công công còn đặc biệt ban y phục. Hừ hừ...màu xanh lam ư. Vải lụa dày thượng đẳng. Không tệ. Ngày mai vào cung làm việc. Thời gian thật quá gấp rút.

Ngày đầu tiên Nhược Ca dậy sớm. Vào cung. Hoàng thượng hôm nay sau giờ thượng triều liền có mặt tại phòng học. Đây chính là ngự thư phòng. Nhìn cũng biết Bắc Ảnh Tịch ưu ái Nhược Ca thế nào mới để mình đặt chân vào đây. Thời điểm học chỉ còn lại Nhược Ca cùng Bắc Ảnh Tịch.

"Hoàng tỉ phu, chúng ta bắt đầu đi"

Nhìn Bắc Ảnh Tịch hăng hái, Nhược Ca không muốn làm hắn nhục chí, chiều theo hỏi. "Hoàng thượng muốn học gì?"

"Làm sao Huynh có thể tính nhanh hơn cả bàn tính? Dạy đệ cách tính đó"

"Ân. Ta sẽ dạy hết những gì ta biết cho đệ. Nhưng thời gian học được quy định rõ ràng. Đây chính là quy định"

Nhược Ca đưa một tờ giấy, nội dung quy định thời gian học. Trên lớp, Thái phó nói Hoàng thượng phải nghe. Tôn sư trọng đạo là điều không thể bỏ qua. Phương pháp của thái phó đưa ra, Hoàng thượng phải làm theo cho đúng. Không đúng thái phó có quyền trách phạt......và rất nhiều thứ khác nữa.

Ngày đầu tiên, Nhược Ca yêu cầu Bắc Ảnh Tịch học thuộc cửu chươn.g 2. Hắn ngồi cả buổi chỉ để ngẫm cửu chươn.g 2 này. Mỗi ngày chính là 1h30 dạy học. Công việc thật nhàn hạ, hưởng lương triều đình a.

"Hoàng thượng. Người học cho thuộc, ngày mai ta sẽ kiểm tra. Nếu sai một câu nào sẽ viết lại 100 lần đến khi người thuộc thì thôi"

****

Buổi học kết thúc, Nhược Ca cáo từ. Để thời gian Bắc Ảnh Tịch còn phê duyệt tấu chương. Nhược Ca vừa bước ra cửa đã chạm mặt Trường Ngưng. Rung rung khẽ gọi "Ngưng nhi".

"Tham kiến Phò mã". Tuyết nhi hành lễ. Nhược Ca lần này không để ý. Chỉ lo nhìn về phía Trường Ngưng. Nhược ca nắm tay Trường Ngưng, vẫn dịu dàng gọi "Ngưng nhi". Trường Ngưng không để cho Nhược Ca có cơ hội nói tiếp. Giật tay rất mạnh, phủi tay áo bỏ đi.

Tuyết nhi vẫn còn tốt, chạy đến an ủi Nhược Ca. "Phò mã, công chúa tâm trạng không tốt. Khi nào tâm trạng nàng tốt Phò mã hảo hảo nói chuyện với nàng"

Mất mát, trống rỗng. Đến một cái nhìn nàng còn không cho ta. Cơ hội nào để nói chuyện, tính cách Trường Ngưng không phải Nhược Ca không biết. Chỉ là ....

"Phò mã, người không có dự định gì sao?"

"Ta chỉ biết mỗi mình tỉ. Còn có dự định gì?"

"Chúng ta trở về đi"

"Tạm thời chưa được. Ta phải tìm cơ hội giải thích với Lạc Hy"

******

Từ ngày Nhược Ca trở thành thái phó cho Hoàng thượng, Bắc Ảnh Tịch tự tin hơn hẳn, hắn càng ngày càng trưởng thành. Thông minh, nhanh nhẹn. Hắn thông minh là giống Trường Ngưng.

Bắc Ảnh Tịch được Nhược Ca chỉ dạy những phương pháp quản lí triều thần, cách để nắm cán bọn họ. Cách trị tham quan, xử lí công vụ sao cho gọn gàng nhất. Những bài thể dục nâng cao sức khỏe. Có học có hành. Bắc Ảnh Tịch thật sự nắm bắt rất nhanh.

Nhược Ca yêu cầu Bắc Ảnh Tịch cấp một chú bồ câu, mỗi khi cần hỏi, nếu Nhược Ca không có mặt, có thể gửi bồ câu đưa tới. Rất nhanh sẽ giải quyết thắc mắc của hắn. Nhưng ngụ ý sâu xa của Nhược Ca, chính là sau này. Nếu phải rời khỏi đây, vẫn còn cách để biết tin tức Trường Ngưng.

Một tháng đã trôi qua, Nhược Ca trông gầy đi nhiều. Đôi lúc vô tình gặp Thường Nguyệt trò chuyện vài câu. Đêm nay Nhược Ca có việc cần bàn cùng Bắc Ảnh Tịch vì vậy đến tối muộn mới rời khỏi. Không hiểu sao lần nào cũng gặp được Thường Nguyệt.

"Hoàng tỉ phu, hôm nay huynh về trễ. Có lẽ chưa dùng cơm tối. Ta có thể mời huynh đến Thường Nguyệt cung dùng chung không?"

Nhược Ca biết danh tiết của người phụ nữ ở cổ đại rất quan trọng, không hiểu sao Thường Nguyệt không sợ mà để mình tới lui vào Thường Nguyệt Cung. Vì vậy không cố kỵ hỏi. "Ta thấy không tiện lắm, trời đã tối rồi e là không tốt"

"Không sao. Huynh theo ta". Thường Nguyệt lôi kéo Nhược Ca, không cho Nhược Ca có cơ hội từ chối.

"****

"Hoàng tỉ phu thấy mùi vị như thế nào?". Thường Nguyệt vừa gấp thức ăn vào bát của Nhược ca vừa hỏi.

"Rất ngon. Sao mụi ăn ít như vậy?".

"Bình thường ta ăn rất ít a. Như vậy đủ no rồi. Huynh uống thêm chén canh này đi".

Nhược Ca lâu lắm rồi mới ăn nhiều như hôm nay, lại còn bị ép uống cả một chén canh. Nhưng vẫn rất ngoan ngoãn uống hết. Thường Nguyệt gật đầu với Tiểu Loan. Tiểu Loan hiểu ý, sai người đến dọn dẹp thật sạch phòng ăn. Nhược Ca thấy sắc trời đã trễ, liền đứng dậy cáo từ. Nhưng không hiểu tại sao đầu lại choáng váng, mơ hồ không nhìn rõ người. Cố lắc thật mạnh, hai chân đang cố gắng trụ vững, hướng Thường Nguyệt nói.

"Ngũ hoàng mụi. Đa tạ bữa cơm này. Ta xin cáo từ". Lời nói vừa dứt, Nhược Ca không trụ nổi vô lực ngồi xuống ghế. Thường Nguyệt chính là đến bên cạnh, giọng nhỏ nhẹ. "Hoàng tỉ phu, huynh không khỏe, ta dìu huynh vào phòng nghỉ ngơi một lát".

Nhược Ca khó khăn khoat tay, nhưng cũng không cản được hành động của Thường Nguyệt. Thường Nguyệt đã dìu Nhược Ca trở về phòng ngủ của mình. Tiểu Loan và mọi người lui, sẽ không ai được phép tiết lộ truyện này. Nếu không, hậu quả khó lường. Họ biết, ngũ công chúa làm việc không kém Trưởng công chúa là bao.

Nhìn người mơ màng trên giường, Thường Nguyệt ưu sầu. Đối với người trước mặt, nàng không muốn làm ra loại sự tình này. Nhưng nàng quan sát rất lâu, do hỏi Đại hoàng tỉ rất lâu vẫn không có kết quả. Nàng muốn giúp hai người này hàn gắng cũng không biết từ đâu. Nàng thừa nhận bản thân có tình cảm với Hoàng tỉ phu là việc sai trái, nhưng nàng không cản nổi trái tim mình. Điều nàng hy vọng bây giờ chính là suy đoán của nàng hoàn toàn sai.

Hoàng tỉ phu không có trêu hoa ghẹo nguyệt, vừa lúc trước Đại hoàng tỉ và Hoàng tỉ phu còn ân ân ái ái khiến nhiều người ngưỡng mộ, cớ sao chỉ qua một đêm mọi việc lại biến thành thế này. Đại hoàng tỉ hồi cung, không nhìn mặt Hoàng tỉ phu? Miếng vải trắng nàng nhìn thấy trong phòng?

Tay nàng run rẩy, vừa sắp chạm vào thắt lưng Nhược Ca, lại rút trở về. Nàng suy nghĩ không biết phải đối diện như thế nào với người mình thầm mến. Nhưng đã đến nước này, nàng không đi không được. Nàng hít thật sâu, hai tay cởi thắt lưng Nhược Ca. Áo ngoài được cởi ra, chỉ còn lại trung y. Tim nàng đập mạnh hơn, nhanh hơn. Nàng không hy vọng....không hy vọng..

Nhưng kết quả chính là thứ nàng không hy vọng nhất. Trước mắt nàng chính là một nữ nhân, quấn vải trắng quanh ngực. Trên ngực còn có cả vết thương chưa mờ sẹo. Nàng không dám tin, phò mã của Trưởng công chúa lại lại nữ nhân. Người nàng thầm yêu lại là nữ nhân. Trả trách Đại hoàng tỉ lại phản ứng thê này.

Nàng bình tĩnh mặc lại y phục cho Nhược Ca. Rời khỏi phòng như không có chuyện gì. Một lúc sau trở vào, trên tay mang theo lọ thuốc giải. Cẩn thận mở nắp, để Nhược Ca ngửi một chút. Thường Nguyệt hiện giờ đang ngồi ở bàn xoay lưng về phía Nhược Ca.

Chỉ một thời gian rất ngắn, Nhược Ca mơ màng tỉnh lại. Phát hiện mình đang ở một căn phòng xa lạ. Mùi hương nhàn nhạt rất quen thuộc. Lật đật ngồi dậy mới phát hiện áo bị người cởi ra. Hốt hoảng tìm kiếm xung quanh, chỉ thấy bóng lưng Thường Nguyệt. Nhược Ca biết chắc chắn có điều không tốt xảy đến. Nhanh tay buột chặt thắt lưng, bước về phía Thường Nguyệt nhẹ giọng hô.

"Thường Nguyệt...Ta...."

Thường Nguyệt mỉm cười nhìn Nhược Ca, nhưng là nụ cười chua xót, mang theo nước mắt. "Ta nên gọi ngươi là gì đây?"

"Ta....". Nhược Ca cuối đầu. Không biết trả lời như thế nào.

"Ngươi lừa gạt Đại hoàng tỉ, lại lừa gạt cả ta. Ngươi nói đi, tại sao lại lừa gạt tình cảm tỉ mụi ta? Ngươi nói đi". Thường Nguyệt khóc dữ dội hơn. Nàng nhào đến đánh mạnh vào ngực Nhược Ca. Khóc đến tê tâm liệt phế, cảm giác này chỉ có nàng mới hiểu.

Yêu một người có thân phận là tỉ phu của mình, nàng đã dằn vặt vô cùng. Giờ đây nàng càng sai lầm hơn khi đặt trái tim mình không đúng chỗ. Nàng khóc hết nước mắt rồi.