Chương 41: Mưa Gió Sắp Đến (B)

Hai mắt Trường Ninh hơi nheo lại nhìn chăm chú Tô Hạo, "Nói a, là đẹp hay là khó coi ?"

Tô Hạo trong lúc hoảng hốt nhìn thấy ánh mắt Báo săn phục kích con mồi của Trường Ninh, thân thể không khỏi hơi lùi về phía sau, trề miệng một cái, lắp bắp nói,

"Đương, đương nhiên là đẹp a."

Nói xong hạ thấp làn mi, ánh mắt trái bồng bềnh phải bồng bềnh không tìm được tiêu cự.

Lông mày Trường Ninh gạt gạt, nhẹ như mây gió nói, "Đúng không, Bổn cung cũng cảm thấy như vậy."

Vẻ mặt khôi phục trạng thái ôn hòa.

Điện hạ thực sự là. . . . . .

Tô Hạo lén lút ngước mắt lên nhìn Trường Ninh một chút, rồi lại hạ thấp lông mày.

Nhớ tới Điện hạ nói chữ "Thật" có ẩn hàm ý, một loại cảm giác ngọt ngào trong lòng lan tràn ra, rất nhanh quên đi tiểu tiết đan xen ở giữa.

Bởi vì thời tiết quá nóng, 12 phiến màn che trong phòng ngủ giờ đây cũng chỉ thả xuống một tấm.

Vào đêm bỗng nổi lên gió, mà càng thổi càng lớn, cảm giác mát mẻ xuyên qua màn che tràn đến giường.

Trường Ninh bởi vì có tâm sự, cho nên ngủ cũng không sâu, lúc nửa đêm, bỗng nhiên nghe tiếng "Đùng!" tiếng cành cây giòn bị gãy rơi xuống, lại nghe tiếng gió như thiên quân vạn mã, mênh mông cuồn cuộn, gào thét mà đến, ngói mái đình bị thổi bay, ồ lên có tiếng, cửa sổ đang đóng "Ầm" một tiếng bỗng bị gió thổi ra, liên tục đóng mở theo tiếng gió, làm cho người ta cảm giác quỷ dị.

Rõ ràng là mưa gió sắp đến.....

Trường Ninh xốc lại chăn gấm, thắp sáng cây nến trước giường, đi tới đóng cửa, buông xuống một tầng mành che, mới trở lại trước giường.

Tô Hạo không bị tiếng gió quấy nhiễu chút nào , vẫn như cũ say sưa ngủ như đứa trẻ ăn no, một mặt thỏa mãn, không buồn không lo.

Khuôn mặt nhỏ hoàn mỹ trắng sáng hiện lên chập chờn dưới ánh nến, ôn nhu mà trêu chọc lấy trái tim Trường Ninh.

Trường Ninh lẳng lặng nhìn chăm chú chốc lát, cúi người nhẹ nhàng thay nàng đắp kín chăn ngủ, bất ngờ phát hiện tay phải Tô Hạo đang nhiều lần múa máy trên chăn, tựa như đem chăn ngủ biến thành trang giấy, chính là đang say sưa ngon lành viết chữ.

Trong lúc ngủ mơ vẫn còn luyện chữ....

Khóe môi Trường Ninh không khỏi ngoắc ngoắc cười,trong lòng ôn nhu rung động từng vòng lan tỏa, che mất đi tiếng gió gào thét điên cuồng ngoài cửa sổ, tất cả thế gian trở nên yên ắng, Trường Ninh vốn là có một chút bất an cũng bình tĩnh trở lại.

Thổi tắt cây nến, Trường Ninh xốc lên chăn ngủ nhẹ nhàng nằm xuống, hướng về Tô Hạo nằm nghiêng, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm của Tô Hạo, hài tử này đã phá vỡ đi sự cô độc sâu thẳm trong trái tim nàng, giờ phút này trở thành của nàng, sở hữu tất cả của nàng.

Một đạo tia chớp chói mắt xuyên qua tầng tầng màn che, tiếng sấm kinh thiên động địa theo sau vang lên------

"Cạch cạch cạch! Đùng Đùng ! Ầm! Ầm! Ầm!"

Tô Hạo từ trong giấc mộng thức tỉnh, theo bản năng vươn mình ôm lấy người ngủ bên cạnh, đợi đến lúc mở mắt ra, phát hiện mình như cây tiểu thụ ôm lấy thân thể Trường Ninh, mũi cùng Trường Ninh cơ hồ chạm được đồng thời, tâm trạng ngượng ngùng, nhưng cũng không buông tay ra, thân thể cũng không dịch chuyển ---- ánh mắt Trường Ninh mênh mông lấp lánh đang nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Chớ sợ, có ta ở đây."

Trường Ninh ôn nhu nói, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Tô Hạo, từ nằm nghiêng biến thành nằm thẳng, kéo thân thể Tô Hạo nằm sát người nàng.

Chính mình là cái tư thế gì.....

Tô Hạo lấy lại tinh thần, khuôn mặt nhỏ đỏ lên hết sạch, buông tay ra muốn tránh người, lại bị hai tay Trường Ninh ôn nhu mà bá đạo ôm vòng lấy, không thể động đậy.

Cảm giác được thân thể Trường Ninh nóng lên, Tô Hạo lại nâng lên hai uông Thu Thủy*, chỉ thấy hai tròng mắt của Trường Ninh tĩnh như mặt nước không một gợn sóng làm cho nàng đọc không hiểu sóng gió bên trong, đang tự ngẩn ra, Trường Ninh trở mình, đưa nàng đặt ở dưới thân.

(Hai uông Thu Thủy* = ý chỉ đôi mắt đẹp ý, mình muốn tìm từ chuyển nghĩa sang tiếng việt nhưng thấy không có từ nào phù hợp nên để nguyên nghĩa rồi chú giải cho mọi người dễ hiểu thôi :D )

"Điện, Điện hạ. . . . . . Ừ. . . . . ."

Đôi mắt đẹp của Tô Hạo chớp chớp, lầm bầm kêu một tiếng, lời còn chưa dứt liền bị tước đoạt hô hấp.

Trường Ninh cúi đầu hôn lên môi nàng, ôn nhu mà mạnh mẽ, hai nhũ hoa mềm mại trước ngực áp sát vào người Tô Hạo.

Ba điểm dòng điện đồng thời chạm vào, thân thể Tô Hạo không khỏi rung động, dần dần kịch liệt.

Trường Ninh hôn lúc này cũng đã ngừng lại, khuôn mặt nhỏ ửng lên một màu phấn hồng, ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ của nàng mà yêu thương, ôn nhu nói một câu,

"Đêm đã khuya, ngủ đi." Di khai thân thể.

Thân thể hai người từ thời khắc đó tách ra, Tô Hạo cảm giác được toàn bộ thế giới bỏ nàng mà đi, không cách nào nhịn được, đột nhiên xuất hiện cảm giác lạc lõng to lớn, không khỏi vươn mình ôm lấy Trường Ninh, đem đầu nhỏ dựa vào trong lòng Trường Ninh.

Khóe môi Trường Ninh hiện lên nụ cười ôn nhu, "Được rồi, ngủ đi."

Hai người lẳng lặng ôm nhau ngủ, mưa to gió lớn sấm vang chớp giật ngoài cửa sổ đã trở thành hư vô.

Sáng ngày thứ hai, Trường Ninh cùng Tô Hạo dùng điểm tâm sáng, thừa dịp sau cơn mưa mát mẻ, chính là đang ở trong hậu hoa viên tản bộ .

"Công chúa điện hạ, phủ công chúa phái người đến thỉnh cầu Điện hạ trở về một chuyến."

Trường Ninh trong lòng hơi động, "Ai phái tới ?"

"Sư phó của Điện hạ."

Sư phụ? Hắn chính là thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cũng chưa bao giờ hỏi đến hướng đi của hai đồ nhi, ngày hôm nay làm sao lại phái người đến gọi mình ?

Trường Ninh nghi hoặc trong lòng, lệnh, "Mau chóng chuẩn bị kiệu." Ngược lại ôn nhu nói với Tô Hạo, "Ta trở về một chuyến."

Tô Hạo thấy có việc phát sinh, trong lòng tuy rằng lo lắng, vẫn gật đầu nói, "Ừ."

Trường Ninh cũng gật gật đầu, rời đi.

Trở lại phủ công chúa, Trường Ninh vừa mới bước vào phòng khách, có một vật bay thẳng tới trước trán, Trường Ninh đưa tay nhanh chóng tiếp được.

"Vèo!"

"Sư tỷ. . . . . ."

Trường Ninh vốn muốn mắng Huyền Tuyết một trận, sáng sớm tinh thần thất thường gọi nàng lại đây, nhưng đợi đến lúc chứng kiến Huyền Tuyết, không khỏi choáng váng,

"Sư tỷ ngươi đây là, ngươi đây là. . . . . ."

Chỉ thấy quanh thân Huyền Tuyết tỏa ra kiếm khí uy nghiêm chưa bao giờ có, cả người được bảo phủ bởi một thanh ẩn bảo kiếm tuyệt thế, bất cứ lúc nào cũng có thể hàn quang xuất thế.

"Khục Khục" Huyền Tuyết hắng giọng một cái, hai tay ôm ngực mũi vểnh lên trời nói, "Như ngươi nhìn thấy, sư tỷ của ngươi tối hôm qua trong lúc tu luyện đột phá được tầng mười, nội lực đã có thể chuyển đổi thành kiếm khí."

Ngũ Chỉ Kiếm có chút ít lo âu xem Huyền Tuyết một cái nói, "Nhưng là đột phá xong không có cách nào thu hồi, nội lực không thể biến mất, tựa như một hỏa nhân đi ở trên đường cái, gây chú ý cho bao nhiêu người trong giang hồ, rất nhiều nguy hiểm."

Vẻ Vênh váo tự đắc của Huyền Tuyết lập tức sụp xuống, "Như sư phụ nói, ta hiện tại chính là trong thời điểm nhân sinh yếu ớt nhất."

Trường Ninh cảm thấy không nên nói gì, ". . . . . ." Hỏi Ngũ Chỉ Kiếm, "Sư phụ, sự tình này tại sao ta chưa từng nghe người nhắc đến ?"

Ngũ Chỉ Kiếm nói, "Huyền Tuyết là trường hợp đặc biệt, sư phụ luyện đến tầng thứ mười vẫn chưa từng xảy ra chuyện như vậy, TỔ Sư gia cũng chưa đề cập đến vấn đề này trong sách."

Huyền Tuyết gật đầu phụ họa, "Là vận may của ta quá tốt."

Trường Ninh suy nghĩ một chút, "Sư tỷ ngươi tạm thời ở tại phủ công chúa, có ta cùng sư phụ ở, nhất định bảo đảm ngươi an toàn."

Hai con mắt Huyền Tuyết trong nháy mắt sáng lên, "Có thể không? Thật sự có thể không? Sư tỷ ta có thể ở phủ công chúa sao? Tiểu cung phấn sẽ bảo vệ sư tỷ sao? Ô ô, thực sự là cảm động a." Vừa nói vừa xoa xoa làm vẻ lau nước mắt.

Lại tới nữa rồi, lúc nào cũng không đứng đắn....

Trường Ninh không khỏi dời ánh mắt, xoa xoa huyệt Thái Dương.

"Tiểu cung phấn ngươi xem sư tỷ này, " Huyền Tuyết nói xong nội lực biến mất, "Sư tỷ thật sự có thể ở phủ công chúa sao?"

Trường Ninh quay đầu liếc nàng một chút, ánh mắt trong nháy mắt chuyển thành kinh ngạc, "Ngươi. . . . . ." Dương tay cầm hoa mai tiêu trong tay đánh tới, "Sáng sớm đã mang ta làm trò cười."

"Ahaha, " Huyền Tuyết cười to, "Ta không phải mang tiểu cung phấn làm trò cười, mà là đến cùng tiểu cung phấn chia sẻ chuyện vui đột phá thôi a, ahahahaa."

"Ngươi thực sự là trò giỏi hơn thầy, " Ngũ Chỉ Kiếm lạnh lùng thốt, "Sư phụ như ta cũng bị ngươi dở trò !" Nói xong tức giận phẩy tay áo bỏ đi.

Trường Ninh muốn đi theo Ngũ Chỉ Kiếm , chợt bị Huyền Tuyết gọi ở lại.

"Tiểu cung phấn, ngươi lẽ nào không muốn biết sư tỷ ta là làm sao đột phá sao?"

Trường Ninh nghe vậy dừng bước lại, liếc Huyền Tuyết một chút, muốn nói đã nói, chớ thừa nước đυ.c thả câu.

"Ta là bị người khác điểm huyệt, sau đó nhiều lần vận động nội công để khai huyệt, liền bất ngờ thu hoạch được."

"Ngươi bị người khác điểm trúng huyệt đạo ?" Trường Ninh không thể tin vào tai của mình, "Người nào có bản lĩnh như vậy ?"

"Người nào ta không biết, " Huyền Tuyết xoa cằm nói, "Ta chỉ biết hắn là đi ám sát thái tử ."

Vẻ mặt Trường Ninh chợt biến, "Sư tỷ ngươi, ngươi nói cái gì? Ám sát thái tử?"

"Đêm qua ta ở Thừa Nhân Sơn Trang để nghỉ ngơi, bí mật quan sát động tĩnh cấm vệ quân phụ trách hộ vệ, nghe được chỗ ở của thái tử ở Ngọc Lân hiên truyền đến tiếng đánh nhau, vừa chạy tới liền nhìn thấy, một đám Đái Đao Thị Vệ đem bảo hộ ở giữa, cách không xa bọn họ là mấy đại nội ám vệ chính là đang vây đánh một người áo đen, mắt thấy những ám vệ kia không phải là đối thủ của thích khách, ta đang muốn ra tay giúp đỡ, tên thích khách kia thấy việc đã bị bại lộ không thể ra tay, vô tâm ham chiến, liền điểm huyệt đám thị vệ, sau đó phát hiện ta, dơ tay không điểm huyệt đạo của ta, làm ta không thể động đậy, trơ mắt nhìn thân ảnh hắn hắn biến mất."

"Nói như vậy thái tử không có chuyện gì. . . . . ." , Trường Ninh yên lòng, "Đúng là khổ cực sư tỷ ngươi. . . . . ."

"Không khổ cực, " Huyền Tuyết xua tay, "Ta cũng không phải không có mưu đồ."

Trường Ninh vẫn chưa nghe đến câu sau của nàng, chỉ là cúi đầu trầm ngâm nói, "Thái tử chính là nền tảng lập quốc, há có thể khinh động, huống hồ triều đại hoàng tử đông đảo, thái tử một khi bị thí bỏ mình, tất nhiên gây nên các hoàng tử tranh đấu đoạt vị, đến lúc đó hoàng thất tất loạn.....Mặc kệ người nào muốn ám sát thái tử, đều là có tư tưởng xấu."

Huyền Tuyết gật đầu, "Ngươi rõ ràng là tốt rồi. Hôm nay là gió nổi lên trước cơn mưa, ta xem thiên hạ này nhất định sẽ có một cơn náo động, Trường Ninh, mạng ngươi không tốt, bất hạnh sinh ở thâm cung, lại bất hạnh bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió, ai, đáng thương."

Trên mặt Trường Ninh lập tức bọc trên một tầng băng sương, "Ta không cần bất luận người nào đáng thương, bao gồm cả sư tử ngươi."

"Ahaha, " Huyền Tuyết không khỏi nở nụ cười, "Tiểu cung phấn không nên tức giận nha, sư tỷ chỉ là thuận miệng nói một chút mà thôi." Dừng một chút, lại nói, "Đúng rồi, tiểu Kiều nói Bạch Thực quả thực đã đến tìm nàng, chỉ là đàm luận chút thi từ ca phú, nếu nhìn hành động bề ngoài, cũng giống với thư sinh bình thường khác."

"Nói như vậy, người này bụng dạ cực sâu, nhất định phải chặt chẽ phòng bị mới phải."

Huyền Tuyết gật đầu, "Ta đối với người này, bây giờ càng ngày càng cảm thấy hứng thú." Huyền Tuyết nói tới chỗ này kéo cánh tay Trường Ninh, "Không bằng ngày nào đó chúng ta lại đi thư viện " bái phỏng " một lần, đánh nhau một trận, thử xem thực hư ?"