Chương 24

"Này một thân quá đẹp đi, tớ khóc rồi!"

"A a a a! Tây Tây! Chỉ cần gọi tớ một tiếng tỷ tỷ, tỷ tỷ đây ra ngoài liền bình chọn cho cậu."

Hạ Thanh Tây mặt đen lại, giật giật khóe môi.

Tuy một thân nàng có chút lật đổ hình tượng, nhưng không có phóng đại như vậy đi.

Nàng đang định quay đầu cùng Trác Tri Vi nhổ nước bọt, liền nhìn thấy người kia một thân y phục cấm dục, chuyên gia trang điểm đang chấm một nốt ruồi trên mắt cô, vẽ điểm mắt, rõ ràng càng tăng thêm mấy phần gợi cảm cho khuôn mặt lạnh lùng kia.

Hạ Thanh Tây sững sờ, chỉ nhìn thấy cô gái kia câu khóe môi, gợi cảm lập tức lan tràn, giống như một ngọn lửa cuồng bạo, càng ngày càng mãnh liệt.

Trác Tri Vi khẽ nhíu mày, trầm thấp cười nói. Sau đó ngẩng đầu lên, thanh âm cố ý hạ thấp, trong giọng nói không dính bụi trần lộ ra chút mất tiếng: "Gọi tỷ tỷ đi..."

Hạ Thanh Tây vừa mới khinh bỉ người khác, lập tức bị đông cứng lại, đứng ngây ra, chỉ cảm thấy yết hầu lạnh lẽo.

Môi khẽ mấp máy, suýt chút nữa bị cám dỗ phát ra âm thanh.

Tỷ tỷ.

Hết cách rồi, Trác Chi Vi thật sự quá chọc người, Hạ Thanh Tây yêu thích loại hình này, dung mạo tuyệt mỹ khí chất xuất trần, hơn nữa cũng muốn đối đãi với cô không giống người thường, thỉnh thoảng toát ra một chút khát vọng, không quá nhiều, chỉ vừa đúng.

Phương Huyên Dao đã từng chỉ thỏa mãn được hai điểm đầu tiên đã khiến Hạ Thanh Tây khăng khăng một mực hơn mười năm, huống chi Trác Tri Vi đã thỏa mãn đầy đủ các điều kiện của nàng. Lắc thần mấy giây thực tại bình thường.

Sài Húc ở một bên vừa nhìn liền hiểu ra, vết sẹo lành đã quên đau, không kiên kỵ mà cười thành tiếng, trêu chọc nói:

"Ôi, nhìn xem Tiểu Tây chúng ta bị mê hoặc kìa, trúng chiêu rồi!"

Trác Tri Vi cũng không nhịn được, đột nhiên cười thành tiếng, mặt mày mang ý cười, ánh mắt luôn không động hiện tại không ngừng gợn sóng, hiển nhiên tâm tình rất tốt.

Kỳ thực, nàng chỉ nhìn những thí sinh khác huyên náo đến lợi hại, kích động liền nổi lên tâm tình muốn trêu chọc Hạ Thanh Tây, cô cho rằng đối phương sẽ ứng phó khéo léo, hoặc không để ý lắm mà trêu chọc lại cô, hoàn toàn chưa nghĩ tới đối phương lại phản ứng như vậy.

Ngơ ngác, si ngốc nhưng lại đáng yêu không tưởng.

Nhịp tim đột nhiên đập dữ dội hơn mấy nhịp, thứ đột nhiên xuất hiện chính là trái tim tràn đầy vui sướиɠ, có chút mê hoặc, quả nhiên rất muốn nghe xem Hạ Thanh Tây kêu một tiếng tỷ tỷ sẽ là cảm giác như thế nào.

Hạ Thanh Tây không khỏi lén lút trừng mắt nhìn Sài Húc bên cạnh.

Hạ Thanh Tây lấy lại tinh thần, mặt đỏ lên, vội vàng nuốt xuống hai chữ suýt nữa phun ra trên môi, nhìn Trác Tri Vi, không được.

Nàng lại nhìn Sài Húc bên cạnh, nheo nheo mắt, l*иg ngực nhấp nhô, thẹn quá thành giận duỗi chân đá vào mông Sài Húc: "Tớ cảm thấy cậu ngứa đòn rồi!"

Trác Tri Vi chuẩn bị trong chốc lát yên tĩnh lại, mắt to mắt nhỏ nhìn hung thần ác sát, Hạ Thanh Tây mặc váy ngắn giơ chân đá người ta, nuốt một ngụm nước bọt.

Tất cả chỉ là ảo ảnh.

Sài Húc rưng rưng,

xoa xoa mông: "Cậu không thể giữ hình tượng lâu hơn một chút sao! Hơn nữa còn mặc váy, làm sao có thể đá người? Cậu có phải là thần tượng hay không a!"

"Không phải! Tớ là baba cậu!"

"Có người nhìn!"

"Gϊếŧ người diệt khẩu!"

"Có máy quay."

"Xóa!"

Trác Tri Vi khẽ chớp mắt, sư tử con thẹn quá thành giận rồi.

...

Một lúc sau, Hạ Thanh Tây rốt cuộc dừng lại, nâng cằm lên, xem như không có chuyện gì mà thu thập quần áo, lắc lắc cổ tay, ung dung tự tại sải bước đi về phía trước, không chút thích hợp với trang phục trên người nàng chút nào.

Sài Húc khóc thúc thích, như tiểu tức phụ đi theo phía sau, lại lần nữa bước lên sân khấu đầy mộng mơ.

Hoà hoãn tốt tâm tình.

Vào lúc đèn được thắp sáng, bảy thiếu niên trực tiếp xuất hiện trước mặt khán giả, bỏ qua những người khác, hầu hết ánh mắt của khán giả đều bị Hạ Thanh Tây thu hút.

Hạ Thanh Tây của hôm nay không giống như trước, mái tóc màu đỏ nàng yêu thích đã được nhuộm lại thành đen, để dài qua vai, không kẻ mắt hay tô son quá đậm.

Khí chất cũng khác thường ngày, thu liễm bá đạo cùng lệ khí, da dẻ trắng nõn, thân hình thon gầy. Nàng cong cong liếc mắt nhìn, hướng về phía khán đài câu môi cười, dáng dấp trông mềm mại như hoa khôi thanh thuần ở trường học.

"A!" Một cuộc tranh tài của các cô gái thi nhau che trái tim rêи ɾỉ một tiếng, ánh mắt nhìn về phía sân khấu đầy si mê: "Tây Tây cũng quá xinh rồi!"

"Thanh Tiểu Tây! Ma Ma yêu chị!"

Những người hâm mộ trong khán đài liền biến chất, tự xưng "Ma Ma" đến còn chân thành hơn.

Líu ra líu ríu ai bảo dáng dấp hiện tại của Hạ Thanh Tây khiến người si mê như vậy!

Nửa phút sau, đèn mờ dần, từ từ đổi màu.

Khoảnh khắc âm nhạc u buồn cùng đau thương vang lên, dưới khán đài trở nên xao động, châu đầu ghé tai bàn tán sôi nổi.

"Hả? Tình hình thế nào vậy?"

"Sự cố biểu diễn sao?"

"Là tôi nhớ nhầm sao, không phải là bài hát rất ngọt ngào sao?"

Phía dưới vẫn đang xôn xao, nhưng Hạ Thanh Tây đã hát câu đầu tiên, giọng nàng trầm mà nặng, có chút khàn khàn, ai thán như đang lẩm bẩm ghi nhớ thơ tình.

Không có tiếng gào thét chói tai, cũng không có vũ đạo chói mắt nhưng ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi khán giả. Ca khúc có chút thương cảm tựa hồ đang giảng giải một câu chuyện liên quan đến yêu đơn phương.

Trái tim khán giả không khỏi chìm rồi lại càng chìm xuống, ánh mắt có chút chua xót nhìn Hạ Thanh Tây như đang nhìn người mà mình mong không được ở thời học sinh.

Hạ Thanh Tây thở dài như một lời ai thán: "Tranh giành tình yêu thật sự là chuyện thường tình, nhưng ta như con thiêu thân cứ lao đầu vào lửa, trái tim rung động, như trước đây..."

Nghe tiếng ai thán của nàng, Sài Húc bắt đầu chỉnh tề nhảy cất bước đi ra, cúi đầu nhìn Hạ Thanh Tây, ánh mắt như có thiên ngôn vạn ngữ nhưng vẫn lướt đi qua, giống như nhân sinh hối hận vì đã bỏ lỡ thiếu niên kia.

Tô Thành Tranh đi lên, ngón tay vừa định chạm vào Sài Húc, liền u buồn rụt lại.

Cuối cùng ánh mắt Sài Húc có chút mê man, hắn nhìn lại bóng lưng của Hạ Thanh Tây, thanh âm trong trẻo lại có chút buồn bã vang lên. Lại giống như hoang mang không biết mình đã làm gì sai, tại sao người con gái trong lòng lại rời bỏ chính mình?

Tuyết làm từ những hạt nhựa xốp bay lơ lửng trên bầu trời rơi xuống quần áo của bảy người, Hạ Thanh Tay dang hai tay ra, hứng lấy bông tuyết bay lơ lửng trước mặt, thổi một hơi, ánh mắt buồn bã nhìn theo bông tuyết bay đi.

Đôi mày cụp xuống u oán của nàng khiến khán giả bất giác cảm thấy xót xa, tim có chút thắt lại.

Phần giữa không có lời bài hát, sáu cô gái cùng một chàng trai bắt đầu nhảy như nước chảy mây trôi, cô gái một bên, chàng trai một bên. Sài Húc chủ động kéo Hạ Thanh Tây ra vị trí chính giữa, hai người nhìn nhau không nói gì, dùng ngôn ngữ cơ thể để kể ra câu chuyện.

Sau một lượt đệm đàn, nửa phần sau chính thức bắt đầu.

Kim Trí Dạng do dự nhưng lại chờ mong được tiếp cận chàng trai, đuổi theo phía sau, chàng trai cũng không còn yêu thương như trước kia, sẽ mỉm cười với cô rồi chủ động chờ cô về nhà.

Cô gái lấy hết dũng khí đuổi theo chàng trai một lần nữa. Nhạc đệm dần trở nên tươi sáng hơn, bài hát mà khán giả quen thuộc trở lại. Thu Minh, Vương Kỳ Vũ và Trịnh Tâm Niệm lần lượt hát phần ngọt ngào của mình, Sài Húc giống như một tên tra nam đang đi giữa bọn họ.

"Chờ đến ngày mai, có lẽ ta sẽ càng yêu ngươi..."

Câu cuối cùng của bài hát kết thúc.

...

"Ôi, hát hay quá, thở tôi cũng không dám thở mạnh vì sợ quấy rầy đến bọn họ a."

"Lúc đầu tôi còn tưởng nhóm chương trình đệm nhầm... Không biết là ai sửa, ở giữa nối liền rất hoàn hảo."

"Hơn nữa, lời bài hát giống như cũ, nhưng lại nghe như hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Nhóm của Hạ Thanh Tây thật có ý tưởng rất tốt".

Hạ Thanh Tây mang theo sáu thành viên đứng trên trung tâm sân khấu một lần nữa.

Hạ Thanh Tây cúi đầu chào khán giả, nháy mắt đáng yêu một cái rồi câu môi nói: "Xin chào mọi người, tôi là Thanh Tiểu Tây."

"A!!!"

Đáp lại nàng chính là tiếng hét chói tai.

Nghiêm Hoán: "Sài Húc, tôi nhớ lúc tập luyện, các đạo sư đã hết lời khen ngợi cải biên của nhóm em... Bản cải biên này do ai làm?"

Sài Húc đứng ở vị trí C, một đóa hoa xanh đứng giữa vạn hoa, hắn chỉ vào Hạ Thanh Tây: "Vũ đạo là do đội trưởng Thanh Tiểu Tây của chúng ta biên soạn, bài hát là do Vương Kỳ Vũ và Kim Trí Dạng sửa, những người khác cũng có hỗ trợ."

Hạ Thanh Tây nói thêm: "Còn có Trác Tri Vi, Đào Kính Hàn cùng Tuế Đồng Tỷ trợ giúp. Năm vị đạo sư cũng chỉ đạo chúng ta không ít."

"Vậy Thanh Tây có hài lòng với màn trình diễn này không?"

Hạ Thanh Tây không chút do dự nói: "Đương nhiên là không hài lòng!"

"Không hài lòng? Như vậy còn không hài lòng a!" Nghiêm Hoán tỏ vẻ kinh ngạc, sau đó dời tầm mắt nói với những người khác: "Các cô gái, đội trưởng của các người có chút nghiêm khắc a!"

Các thí sinh một mặt đau xót tỏ vẻ đồng tình.

Hạ Thanh Tây nhíu mày, cằm nâng lên cao hơn góc độ bình thường ba phần, ánh mắt quét qua khán giả, màn trình diễn hôm nay người hâm mộ giống như nhiều hơn bao giờ hết, tức giận nói: "Còn không phải bọn họ!"

"Không phải muốn nhìn nhân gia mặc váy sao! Ban đầu em còn muốn nhảy phần của nam, để Sài Húc mặc váy! Trước đây chúng ta đã từng nhảy cùng nhau, nhưng khi có nữ trang đều là Sài Húc mặc!"

Ngày thường Hạ Thanh Tây làm loại hành động này, lúc đó mang theo vẻ kiêu ngạo cùng lệ khí, nhưng hôm nay chỉ có thể nhìn thấy ngây thơ cùng dịu dàng, khiến khán giả dưới đài hét lên.

Sau khi nghe những gì nàng nói.

"Phốc ha ha ha ha ha, Thanh Tiểu Tây, chị là quỷ sao? Để cho Sài Húc mặc váy ha ha ha ha ha ha."

"Lộ ra lông chân rậm rạp, sau đó mị nhãn như tơ, lại hát ngọt ngào? Ha ha ha ha ha."

"Lời nói của Thanh Tiểu Tây nghe như đã quen biết nhau từ lâu vậy? Nhưng tại sao lại có nữ sinh cư nhiên lại muốn Sài Húc mặc nữ trang?"

Hạ Thanh Tây giống như nghe thấy câu hỏi của fans, liền giải thích: "Ai bảo Sài Húc lớn lên lại thấp nhất nhóm? Bốn người còn lại của chúng ta đều cao 1m7, nhưng Sài Húc là 1m6. Khi còn nhỏ, Sài Húc được gọi là thủy thần, anh trai cậu ta muốn có em gái, cho nên cậu ta thường xuyên mặc váy nhiều hơn tôi, hơn nữa tôi không thể mặc váy, đánh... #! * @ &% $."

Đánh nhau không tiện.

Sài Húc che miệng Hạ Thanh Tây vì sợ nàng nói ra ngoài chuyện không nên nói.

Bà nội của tôi ơi, cậu có nhớ cậu là thần tượng không! Đánh nhau cái gì đều là lịch sử đen tối a!

Hắn hung hăng nói: "Khoan đã!! Các cậu đều không cao hơn 1m7! Cậu 1m67!"

Hạ Thanh Tây liếc hắn một cái, kiêu ngạo nói: "Vậy cũng cao hơn cậu."

Nàng đưa tay từ lòng bàn chân cho đến đỉnh đầu: "Một đoạn dài!"

Sài Húc nheo miệng, không dám tức giận cũng không dám nói.

Kết quả bình chọn chắc chắn là Hạ Thanh Tây đứng đầu, các màn trình diễn tiếp theo đều là người chiến thắng hạng C trong mỗi nhóm.

Đã đến cuộc bình chọn cho trận chiến của nhóm, 351: 300: 253: 96, Hạ Thanh Tây dẫn đầu nhóm chiếm ưu thế dẫn trước nhóm Đào Kính Hàn 51 phiếu, trở thành số một rất xứng đáng.

Sau khi màn biểu diễn kết thúc, bốn người Sài Húc rời khỏi tổ chương trình , các thí sinh đều cảm thấy mất mát, đặc biệt là tuần sau sẽ có thêm nhưng đợt loại thí sinh.