Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phạm Tổng Nhặt Được Của Nợ [Hương Khuê]

Chương 33: Sự thật

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phạm Hương đưa Lan Khuê đến một quán ăn theo phong cách nhật, là quán ăn của gia đình Lệ Hằng, vì theo phong cách nhật cho nên không ngồi ăn ở ngoài, mà phải vào phòng.

– Xin hỏi quí khách có đặt phòng trước chưa ạ ? – Một cô gái mặc Kymono cười duyên dáng nhìn Phạm Hương.

– Chưa.

– Vậy mời quí khách đi lối này, đến phòng số 03.

Phạm Hương ôm lấy eo Lan Khuê dính sát vào người mình, hiên ngang đi vào, cô muốn khẳng định cho mấy đứa bánh bèo lãng vãng ở đây biết mình đã có vợ. Mà quan trọng là lo cho mấy bánh bèo đó, Lan Khuê mà ghen lên thì chắc sẽ vặt lông từng đứa. Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, vì mình mà người khác bị liên lụy quả là tạo nghiệp đó.

Trong khi chờ thức ăn thì Phạm Hương loay hoay bấm điện thoại, được một lúc lại thấy bụng hơi nặng, à, nãy uống nước hơi nhiều.

– Chị vào nhà vệ sinh một chút.

– Em đi với chị.

– Cái gì dị ? Đi vệ sinh cũng đi chung ?

– Sao ? Giờ sao ? Ai biết được chị có vô nhà vệ sinh thả thính ở trong đó không !

-…………..

Sau khi rời nhà vệ sinh, Phạm Hương nắm chặt tay nàng đi lại vào phòng, nhưng khi đi ngang qua căn phòng 02, lại nghe âm thanh vô cùng quen thuộc. Phạm Hương dừng bước đứng lại.

– Sao vậy ? – Lan Khuê giật mình vì bị Phạm Hương ghị lại.

– Suỵt. – Phạm Hương đưa tay lên môi nàng ra hiệu im lặng.

Lan Khuê biết điều liền im lặng nghe ngóng. Bên trong rõ ràng là tiếng của Lan Ngọc, chị họ nàng, cùng với một người đàn ông. Lan Khuê nói nhỏ :

– Chị Lan Ngọc, phải không ?

– Ừm, cô ta với Quốc Minh.

– Quốc Minh ? – Lan Khuê ngạc nhiên, không có ấn tượng lắm.

– Là cái tên hồi lúc trước cho em kem.

Lan Khuê suy nghĩ một hồi liền gật gù :

– À, nhớ rồi. Anh ta cho em kem, rồi chị đuổi em ra khỏi nhà, phải hông ? Đồ ác ôn.

– Suỵt, về nhà mình lên giường ” giải quyết vấn đề này “, đừng có cãi ở đây.

Lan Khuê im bặt, cái tên này, biếи ŧɦái thật, sao mình lại có ông chồng như vậy ? Thật khổ hết sức, lúc nào giải quyết cũng đem lên giường là sao, hết chỗ nói chuyện à ?

Bên trong Lan Ngọc ngồi dựa vào người Quốc Minh nói :

– Cái đứa em họ chết tiệt đó, lại quay trở lại nhà của Phạm Hương ở rồi. Như vậy làm sao em tiếp cận được Phạm Hương, Phạm Hương yêu nó như vậy, thế nào cũng đòi cưới nó, tài sản kia rồi sẽ vào tay nó hết.

– Em đừng lo, anh sẽ tìm cách gϊếŧ cô ta. – Quốc Minh bàn tay mơn trớn trên da thịt Lan Ngọc, ánh mắt vô cùng nguy hiểm.

– Tốt, ngoan, chỉ có anh hiểu em, nhưng mà anh phải làm cho gọn một chút, đừng có làm dư làm thừa giống bữa trước ở ngoại ô nghe không ?

– Biết rồi, bù đắp cho người ta đi chứ.

– Bù 4,5 năm nay chưa đủ hả ?

Phạm Hương đứng ử bên ngoài, trái tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Thì ra bọn họ là người hại Lan Khuê, lúc trước Phạm Hương cũng có ý định cho người tìm hiểu nguyên nhân Lan Khuê bị đánh bất tỉnh, nhưng mà suy xét lại, chỉ có thể là cướp của gϊếŧ người, vì ngoại ô là nơi hẻo lánh ít ai lui tới, chỉ có thể là bọn cướp. Vì vậy, không thèm truy cứu, nhưng bây giờ nghe được từ miệng Lan Ngọc nói, máu nóng dâng lên, thật muốn bóp chết hai người đó.

4,5 năm, à thì ra họ đã lén lút quen nhau được ngần ấy năm, vậy mà, cô vẫn một mực tin rằng Lan Ngọc vẫn còn yêu mình, cho nên có thấy hơi áy náy, định sẽ tìm cách xin lỗi và dù gì sau này cũng là ” em rể ” của Lan Ngọc, người một nhà cả. Bây giờ thì hết rồi, có chết cũng phải bóp chết hai người kia.

Lan Khuê nghe xong liền chết điếng, là chị họ hại mình sao ? Sao có thể ?

* Rầm * tiếng cửa bung ra, Phạm Hương đứng đó đôi mắt hiện lên tia máu.

– Phạm……Hương, em sao lại ở đây ? – Lan Ngọc giật mình nhìn ra thì thấy cô.

– Hai người hay lắm, có biết tội cố ý gϊếŧ người ở tù bao nhiêu năm không ? – Phạm Hương hai tay bấu chặt lại nhìn bọn họ.

– Haha, bằng chứng đâu, cũng chỉ là lời nói suông. – Lan Ngọc biết đến lúc không thể che giấu, liền lên tiếng.

Phạm Hương nắm tay nàng bước đi ra cửa, nói một câu :

– Là chị cố chấp, không hối lỗi, tôi cho chị thấy hậu quả.

Lan Ngọc và Quốc Minh sau khi thấy Phạm Hương đi liền nhíu mày, cô lại bày trò gì, làm gì có bằng chứng buộc tội ai. Trừ khi……….

Phạm Hương dắt nàng ra đến quầy lễ tân, nói lớn :

Đưa cho tôi video của camera phòng 02. Mau lên ! – Thì ra khi nãy bước vào phòng ăn, cô đã quan sát và biết được phòng có gắn camera, nên mới hùng hổ nói với Lan Ngọc như vậy.

– Thưa cô, không được ạ.

– Mau !

Lễ tân còn đang bối rối thì có tiếng Lệ Hằng :

– Đưa cho cô ấy đi. Mà có chuyện gì khiến tổng giám đốc Phạm giận dữ đến vậy….?

Phạm Hương sau khi nhận được video thì cười tươi tắn nhìn Lệ Hằng :

– Cảm ơn mày nha, có bạn làm chủ thật sự rất hãnh diện. Sẽ bù đắp cho ” cưng ” sau. Hahaa.

Phạm Hương nói rồi trực tiếp đem Lan Khuê đặt lên xe, chạy đến chỗ cảnh sát, làm việc mình nên làm. Tố cáo hai người kia, không phải cô hẹp hòi hay không vị tha, chỉ là cô rất sợ Lan Khuê có việc gì bất trắc.

Trên xe nãy giờ Lan Khuê vẫn không nói câu nào, chỉ trầm ngâm nhìn ra cửa sổ. Mãi đến khi về nhà, mới òa lên khóc, ôm lấy cô :

– Tại sao…….chị ấy…………lại……hư hức hức……..làm vậy với em ? Em có làm gì sai đâu ?

– Ngoan, tại cô ta tự chuốc lấy, không liên quan tới em. Đừng khóc, chị đau lòng đó bảo bối.

Dỗ một hồi rốt cuộc con mèo nhỏ cũng chịu nín hẳn, dựa vào người cô ngủ thϊếp đi. Phạm Hương xoa đầu nàng, đặt lên trán một nụ hôn rồi cũng nằm xuống, gắt gao ôm lấy nàng mà ngủ.

Khi Lan Khuê thức dậy đã là giờ chiều, tầm 18:00pm. Nàng ưỡn người một cái, nhìn sang bên cạnh, trống không, nàng hoảng hốt chạy loanh quanh tìm kiếm. Cuối cùng lại thấy Phạm Hương đang đeo tạp dề đứng ở bếp, lập tức thấy bình yên. Vội vã chạy đến ôm lấy bờ lưng vững chắc kia, dụi dụi :

Chị…………~~~~~~~~~

– Sao vậy bảo bối……?

– Em sợ, sợ thức dậy sẽ không thấy chị.

– Ngốc quá, chị ở đây với em, sao lại bỏ em được.

– Em rất sợ chị hết thương em, sợ chị không còn yêu em, không quan tâm em, chán ghét em……s……..ưmmmmmmmmmmmm.

Câu nói hờn tủi kia bị nuốt trọn bằng một cái hôn nhiệt tình, mãi đến khi không còn thở nỗi mới được buông tha, Phạm Hương nhéo vào mũi nàng :

– Chừa tật nói bậy. Ra bàn ăn, chị đem thức ăn ra. Mà em thấy chồng em đứng bếp như thế nào, có phải rất soái không ?

– Hông, nhìn y hệt một bà thím. – Nói rồi nhanh chóng chạy ra bàn ăn.

– GÌ, em nói ai hả ? Lan Khuê, tối nay em chết chắc.

Hai người cứ thế ăn tối vui vẻ với nhau.

Phạm Hương nói được sẽ làm được. Đúng là tối nay Lan Khuê chết chắc thật, khi hiện giờ quần áo nằm ăn lóc dưới sàn, trên giường có hai thân ảnh tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ quấn lấy nhau, mấy tiếng rêи ɾỉ vang khắp phòng khi mấy ngón tay vẫn tiếp tục ra vào nơi ướŧ áŧ kia.

#Moon
« Chương TrướcChương Tiếp »