Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 48: Trá ngữ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mặc đại phu nhẹ nhàng hạ xuống vị trí ban đầu của Hàn Lập, không chút dừng lại, tựa như u linh đảo xoay thân người, khuôn mặt hướng đến hắn, vẻ ngạo nghễ ban đầu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vẻ mặt u mê, nhưng trong mắt lại lộ ra một tia khác thường khó mà nhận ra.

Tình huống Hàn Lập lúc này cũng không quá tốt, hắn không ngừng thở hổn hển, sắc mặt có chút tái nhợt, trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, trên hai gò má ửng đỏ không bình thường.

Hết thảy việc này cũng đã nói rõ ràng rằng thủ đoạn bảo vệ tính mạng vừa rồi của Hàn Lập đã rút hết đại bộ phận thể lực của hắn, tiếp theo rất có thể không cách nào sử dụng lại kỹ xảo giống như vầy.

Thở ra một hơi thật sâu, Hàn Lập tận lực buông lỏng thân thể, giảm bớt sử dụng "La Yên bộ" vừa rồi, nó là gánh nặng không nhỏ đối với cơ thể, hôm nay hắn chỉ có thể nắm chắc hết thảy cơ hội để cho mình khôi phục một chút sức lực thì trong vòng đấu tới sẽ có vài phần hi vọng chiến thắng.

Hàn Lập cúi đầu liếc mắt nhìn tay trái đang còn run nhè nhẹ, cánh tay này đã hoàn toàn tê liệt, đến bây giờ vẫn chưa có cảm giác, căn bản không cách nào nâng kiếm tiếp, xem ra việc cố ý khổ luyện kiếm bằng cánh tay trái của mình, tạm thời bị phế bỏ, chỉ có thể dùng tay phải còn lại để chiến đấu.

Nghĩ đến đây trong lòng hắn cười khổ một chút, hiện tại hắn thể lực mất hơn phân nửa, không cách nào tiếp tục sử dụng "La Yên bộ" ảo diệu, càng không xong chính là chỉ có thể chiến đấu bằng một tay, tình cảnh thật xấu đến mức không thể nào xấu hơn nữa, xem ra chỉ có vận dụng một chiêu cất giấu cuối cùng.

Hàn Lập nhìn mặt trời bên ngoài phòng, ước lượng một chút, nghĩ rằng thật ra thời điểm cũng không sai biệt lắm chính là thích hợp cho việc thi triển chiêu thức này.

Hắn lại liếc mắt xem xét đoản kiếm cắm ở trên tường, thanh vũ khí này xem ra là không có cơ hội thu hồi, đối phương sẽ không để cho mình một cách đường hoàng thoải mái đi qua rút đoản kiếm ra.

Hàn Lập trầm ngâm một chút, từ trước ngực lấy ra một kiện vũ khí khác, đồng dạng là một thanh đoản kiếm dài hơn nửa thước, bởi vì thước tấc quá ngắn nên nói nó là chủy thủ thì thích hợp hơn một chút, sau khi thanh kiếm được tuốt ra khỏi vỏ, thoạt nhìn so với chủy thủ bình thường thì rộng hơn nhiều, cũng sáng ngời vô cùng, bộ dáng rất sắc bén.

Hàn Lập vẫn để vỏ kiếm một bên, đổi sang cầm kiếm ở tay phải, giơ cánh tay ra, dùng mũi kiếm chỉ xéo hướng đối phương, làm ra vẻ giả bộ tư thế tấn công.

Mặc đại phu đem hết thảy mọi việc nhìn trong mắt, nhưng không có vội vàng tiến lên tấn công, hắn thu hai tay lại sau lưng, thần sắc trở nên hòa ái, dùng thanh âm ôn hòa, ấm áp khuyên nhủ:

"Hàn Lập, ngươi lần này đến lần khác đều tránh né, đích xác ngoài ý liệu của ta, bất quá ngươi cho rằng còn có khả năng may mắn như lần trước, có thể thoát ra từ dưới chưởng của ta một lần nữa? Ngươi vừa rồi sử dụng bộ pháp đích thực rất thần kỳ nhưng thoạt nhìn có hạn chế không nhỏ, từ góc độ thể lực nhìn ra ngươi không cách nào có thể thi triển thuận lợi thêm lần nữa. Ngoan ngoãn đầu hàng đi! Ngươi tất nhiên nhìn ra được, ta không có ý tổn thương ngươi, làm theo ta nói, có lẽ sẽ không xấu giống như ngươi tưởng tượng đâu."

Thái độ Mặc đại phu thay đổi nhanh chóng như tắc kè hoa, làm cho thân thể Hàn Lập nổi da gà, đối phương một hồi thì giả làm một vị sư phụ tốt bụng, một hồi thì lãnh khốc vô tình, bây giờ lại nói năng thành thật khuyên mình nên bó tay chịu trói, thật làm cho Hàn Lập không biết nói cái gì cho phải, lão cho rằng mình là thằng ngốc, có thể tùy ý trách mắng mình?

Bất quá đối phương nói những lời như vậy, ngược lại làm cho Hàn Lập thêm vài phần tự tin, nếu như không phải có lòng kiêng kỵ đối với hắn, sao lại dùng loại thủ đoạn ngây thơ này để lừa gạt hắn chứ.

Hàn Lập trong nháy mắt đem những ý nghĩ này thấu triệt hết, hắn thở dài, khe khẽ lắc đầu, không nói một câu, dùng đoản kiếm trong tay hướng đối phương khoa tay múa chân vài cái, tựu đem hết thảy ý tứ biểu thị sáng tỏ.

Gân xanh trên trán Mặc đại phu nhảy thình thịch vài cái, thấy Hàn Lập căn bản không để ý tới lời khuyên bảo của mình, ngược lại vũ khí trong tay khıêυ khí©h, tựu cũng không áp chế được lửa giận trong lòng.

"Không biết tốt xấu!"

Lão đột nhiên bước một bước lớn về phía trước, trong miệng lại hung hăng tiếp tục nói: "Chỉ xích thiên nhai"

Sau đó cả người chợt thoáng một cái, nhẹ nhàng tiến tới cách chỗ của Hàn Lập chỉ có mấy bước, giống như là súc địa đại pháp, làm cho người ta ngạc nhiên không thôi.

Hàn Lập phảng phất cũng sợ hãi không nhỏ, vẻ mặt kinh hoàng, vội vàng đảo lui hai bước, để cách xa đối phương hơn, đoản kiếm cầm trong tay hoành ngang trước người, lại biến thành một đạo hàn quang nhỏ, ngăn cản đường đi của Mặc đại phu, tựa hồ hoàn toàn quên mất lần giao thủ trước đã nếm đau khổ.

Mặc đại phu âm thầm cười lạnh một tiếng, tự nhiên sẽ không hảo tâm đi nhắc nhở đối thủ, lão đem song chưởng phân chia làm hai đường hướng Hàn Lập tấn công, đối với hàn quang nọ không để trong mắt.

Mắt thấy hai cánh tay màu bạc sắp nhập vào trong kiếm quang, lại thoáng từ đối diện truyền đến một tiếng cười khẻ, tiếng cười này rất sướиɠ khoái lâm li, tựa như thợ săn nhìn thấy con mồi tiến vào bẫy rập, tự cười đắc ý.

Mặc đại phu trong lòng rùng mình, bất giác thế công chậm đi, thân hình ngây ngốc dừng lại vài phần, tiếp theo nghe thấy một câu nói lạnh như băng:

"Ngươi bây giờ mới thật là bị lừa gạt, ngươi nhìn xem đoản kiếm trong tay ta!"

Nghe được tiếng nói này, Mặc đại phu không tự chủ được, hướng nhìn thanh đoản kiếm, chỉ thấy đối phương không biết khi nào đã ngưng vũ động cánh tay, mà xuất ra một tư thế rất kỳ quái, nửa trên có chút ngửa ra phía sau, đơn thủ cầm đoản kiếm nằm ngang bên hông, nửa người còn lại uốn cong hết mức, bộ dáng cả người quái lạ như mô phỏng thành một bộ cung tên kéo căng.

Mà trong lời nói đề cập đến thân đoản kiếm, trừ việc ở ngoài có chút thanh quang lòe lòe, không có chỗ nào dị thường cả, điều này làm cho Mặc đại phu có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ đối phương bày ra một cái tư thế quái dị như vậy, hơn nữa nói dối lừa gạt chính là muốn nhiễu loạn tâm thần của mình, chớp thời cơ sao?

Nghĩ tới đây trong lòng Mặc đại phu có chút buồn cười, không khỏi muốn mở miệng cười nhạo đối phương vài câu, nhưng chợt thấy cả người Hàn Lập vụt bay về phía trước, giống như bị cây cung mạnh mẽ bắn ra, hóa thành một mũi tên nhọn, từ đối diện bắn lại, thế tới cực nhanh, làm cho vẻ mặt Mặc đại phu cũng không nhịn được mà biến đổi.

Mặc đại phu vội vàng đem hai tay đã tách ra, hướng giữa hợp lại, định dùng bàn tay kẹp chặt mũi kiếm đối phương, đã thấy đoản kiếm đối diện nhẹ nhàng nhoáng lên một cái, huyễn hóa tạo thành hơn mười lưỡi kiếm sắc nhọn, từ các phương vị bất đồng, thật giả khó phân biệt đâm thẳng tới.

Mặc đại phu hừ một tiếng, trong lòng đánh giá Hàn Lập thấp vài phần, trước mặt cao thủ như lão, sử dụng chiêu thức lòe loẹt và không thực chất (hoa hòe hoa sói) như vậy, không phải là đi tìm chết sao? Lão liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được vị trí mũi kiếm chân thật.

Vì vậy lão trừng lớn hai mắt, nhìn thật chuẩn vị trí đó, đồng thời chiêu thức hai tay không đổi, ngược lại còn nhanh hơn vài phần với ý đồ một chiêu đánh nát lưỡi kiếm sắc bén này, làm cho đối phương tay không chịu trói.

súc địa đại pháp: ý nói như có ma lực kỳ diệu làm cho khoảng cách ngắn đi nhanh chóng.
« Chương TrướcChương Tiếp »