Chương 48

Đầu hạ thời tiết thay đổi cực nhanh. Buổi sáng ánh nắng xán lạn, đến giữa trưa trời liền u ám, chuồn chuồn tại công viên thành phố bay thấp, trong không khí thoang thoảng mùi bùn đất ẩm ướt, như thể nó đang báo hiệu một trận bão tố sắp đến.

“Gϊếŧ chết Cao Bảo Khang cũng lẻn về nhà Cốc Linh trộm máy tính mười phần là ‘Người mua’”. Bộ Trọng Hoa tiếp tục đánh lái, mặc kệ các tiếng còi phẫn nộ hối hả vượt qua, vừa hướng loa Bluetooth trầm giọng nói: “Cốc Linh từ trong tay Điêu Kiến Phát trộm đi xương người mũ giáp, cùng người mua hẹn tại trong động vỡ đê giao dịch, ai ngờ từ một tháng trước Cao Bảo Khang bắt đầu theo dõi cô cũng tới đến động vỡ đê, thừa cơ gϊếŧ chết cô rồi cướp đi mũ giáp. Bọ ngựa bắt ve hoàng tước tại hậu, Cao Bảo Khang cướp đi mũ giáp lại bị người mua theo đuôi Cốc Linh đi vào động vỡ đê gϊếŧ chết, thi thể bị ném xuống sông Tứ Lí; Lấy lượng mưa ngày đó cùng tốc độ chảy siết mà nói, hung thủ xác thực nước sông đủ để xả xác trôi tới kênh đào thậm chí tới biển……”

“Nhưng hung thủ tại sao muốn về nhà Cốc Linh trộm máy tính Lưu Lị?” Loa Bluetooth trên xe truyền ra giọng Liêu Cương.

Liêu Cương rõ ràng cũng đang trên đường lớn nhấn ga vượt qua, bối cảnh cũng toàn tiếng còi xe, cùng chiếc Wrangler Jeep này của Bộ Trọng Hoa tôn nhau lên thành thú. kh

“Bởi vì Cốc Linh là từ trên mạng tìm được người mua. Cậu có chú ý chúng ta đến nay vẫn chưa tìm được điện thoại Cốc Linh không?”

“……” Liêu Cương trong lòng tự nhủ ơ đúng thật ạ.

“Hung thủ mang điện thoại Cốc Linh đi còn chưa đủ, hắn sợ Cốc Linh đã từng dùng máy tính liên hệ với mình sẽ lưu lại lịch sử trò chuyện, thế là lại lên nhà cô mang máy tính Lưu Lị đi; Đồng thời, vì để tạo ra hiện trưởng giả Cốc Linh ăn cắp rồi bỏ trốn, hắn còn vội vàng mang đi 500 vạn của Lưu Lị. Cho nên nhẫn vàng và các vật khác của Lưu Lị đều không bị mất, bởi vì hung thủ không có thời gian cẩn thận tìm kiếm những vật vụn vặt đó, mà trong tủ đầu giường tiền mặt là dễ dàng phát hiện nhất”.

Điện thoại bên kia hít vào một hơi, Liêu Cương bội phục đầu rạp xuống đất: “Ông chủ, đây đều là anh nghĩ đến?”

“À, không”. Bộ Trọng Hoa vượt đèn vàng xông qua ngã 4, nói: “Là sáng nay Ngô Vu phát hiện nói cho tôi biết.”

Anh nhìn về phía ghế phụ, cái này đơn giản là một động tác bản năng, ai ngờ ngồi kế bên tài xế Ngô Vu đúng lúc cũng nhìn sang, ánh mắt hai người vội vàng không kịp chuẩn bị đυ.ng phải nhau.

“Ôi, tiểu Ngô của chúng ta hiện tại có thể giỏi tới vậy ư?” Liêu Cương chấn kinh: “Cậu ấy vẫn tiểu Ngô giội cho anh một quần sữa đậu nành, bị anh ở trước mặt tất cả mọi người một đường xách tới phòng giải khát hành hung sao?”

Ngô Vu bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt, một tay chống đỡ thái dương nhìn về phía trước cửa sổ, khóe môi tựa hồ ngoắc ngoắc.

Bộ Trọng Hoa trấn định quát lớn: “Tôi đánh cậu ấy lúc nào?!”

Đối diện toàn tiếng còi cảnh sát, xen lẫn tiếng lẩm bẩm của Liêu Cương: “Em nằm mơ thấy ~”

“Cậu tranh thủ thời gian dẫn người đi kiểm tra phòng Lưu Lị lần thứ ba đi, trọng điểm là phải rút ra được vân tay xung quanh dây điện của máy tính, cùng camera giám sát gần nhà cô tra lại một lần nữa ngày 9/5 như Vương Cửu Linh nói đi”. Bộ Trọng Hoa đánh tay lái, Wrangler chín mươi độ đột ngột chuyển hướng, một đường xuôi theo cầu vượt phóng nhanh tới quận Lão Xương Bình: “Tôi hiện tại đang trên đường tới nhà Lưu Lị, không nói nữa, đợi chút nữa tới hiện trường gặp”.

“Rõ!”

Liêu Cương vừa nhấn tắt loa Bluetooth, vừa lái xe một bên chậc chậc: “Cậu nói xem người này trở mặt như lật sách vậy, sao có thể đánh xong rồi không nhận?……”

Thái Lân ngồi ghế cạnh tài xế, cũng không ngẩng đầu lên đem hồ sơ vụ án 502 lật qua một tờ: “Các người vậy mà không nghe ra tiểu Ngô tối hôm qua lại ngủ chung với ông chủ của chúng ta sao?”

Chỗ ngồi phía sau Trương Tiểu Lịch đột nhiên bắn tới, mặt mũi tràn đầy ‘tôi bỏ qua chuyện động trời gì rồi’: “Ồ oooohhhh ——?!”

“Mẹ, làm sao bây giờ?”, Thái Lân nhìn về phía Liêu Cương, một mặt lã chã chực khóc: “Ba đã có niềm vui mới, về sau mẹ còn có thể từ chỗ ba trộm tiền mua bánh nướng, mua bánh quẩy, mua chao cho chúng con ăn sao?”

Liêu Cương yêu thương sờ lên đầu chó cậu: “Mẹ đang định đem con bán cho phòng pháp y kế bên, cùng tiểu Quế pháp y đổi ít tiền phụ cấp cho gia đình nè?”

Thái Lân:!!

Xe cảnh sát lao vùn vụt xuống cầu vượt, chở Thái Lân tê tâm liệt phế lên án dần dần đi xa: “Các người muốn bán cũng chí ít đem tôi bán cho đội càn quét tệ nạn chứ, không thể tôn trọng một chút ý nguyện cá nhân của tôi sao, phòng pháp y ngay cả con muỗi cũng là công!……”

Tất tất ——!

Wrangler dừng ở lối đi bộ bên cạnh, cách một đầu đường cái, đối diện là nhà máy khuôn đúc thứ hai ở thành phố Tân Hải. Ngô Vu vừa đẩy cửa xuống xe, chỉ nghe sau lưng Bộ Trọng Hoa: “Này!”

Cậu vừa quay đầu lại, chỉ thấy từ trong cửa sổ xe bay tới một vật, tiếp được là một vật trong giống như hộp diêm màu bạc.

—— Cậu đã gặp qua cái đồ chơi này, là điều khiển từ xa mở cửa nha Bộ Trọng Hoa. Chỉ cần dùng cái này cửa sẽ được mở, có thể nhập vân tay vào, lần sau đi nhà anh ta đều không cần chìa khoá, trực tiếp nhấn vân tay liền có thể mở.

“Cậu đem văn kiện cục thành phố phê cho người ở nhà máy nhìn, bọn hắn sẽ biết làm sao phối hợp”. Bộ Trọng Hoa từ ghế lái nghiêng thân qua, nhìn xem Ngô Vu: “Sau khi làm xong mô hình xương người mũ giáp cậu đem nó mang đến cục thành phố, nhét thử vào túi xách của Cốc Linh một chút, nếu như chứng minh suy đoán của chúng ta là đúng, hoàn toàn chính xác không có cách nào nhét thêm một cái laptop vào, liền chụp lại gửi cho tôi, cái này về sau sẽ là hình ảnh bằng chứng bỏ vào hồ sơ”.

Ngô Vu gật gật đầu, chỉ thấy Bộ Trọng Hoa chỉ chỉ cái điều khiển từ xa:

“Giải quyết xong việc này buổi tối tan việc, cầm chìa khóa này lên nhà tôi đi. Cậu còn chưa đem túi đồ đựng sách đi đâu”.

Buổi chiều trên đường cái xe tới xe đi, tiếng xe ồn ào cùng âm thanh không dứt của ve. Ngô Vu nhìn qua gương mặt đẹp trai hững hờ của Bộ Trọng Hoa, chần chờ mấy giây, do dự: “Thôi, chìa khoá tôi cũng không cầm…… Nếu không tối tôi tới đón anh, anh lên nhà lấy đưa cho tôi?”

“Tôi muốn tới nhà Lưu Lị nhìn chằm chằm bọn họ khám nghiệm hiện trường, sau đó đi tới nhà Cao Bảo Khang điều tra một lần nữa, đêm nay mười hai giờ cũng không xong việc. Chìa khoá tự cậu cầm đi.”

“……” Ngô Vu sờ mũi một cái, “Vậy tôi trả lại cho anh lúc nào thì được?”

“Tôi ngày mai khả năng không ở phân cục”. Bộ Trọng Hoa suy nghĩ một lát, phân phó nói: “Thế này đi, ngày mai sau khi tan việc cậu đến nhà tôi, mua dùm tôi thức ăn, tôi trở về vừa vặn có thể ăn cơm nóng có sẵn”.

Ngô Vu ánh mắt có chút lấp lóe, mới mở miệng nhưng lại không nói gì.

Một lúc lâu sau yết hầu cậu nhẹ nhàng khẽ động, tựa hồ nuốt xuống cái gì, gật đầu cười lên: “Được”.

Bộ Trọng Hoa tùy ý khoát tay chặn lại, chậm rãi kéo lên cửa sổ xe, xe Jeep biến mất tại cuối phố dài.

Ngô Vu đứng tại dưới bóng cây lối đi bộ, cúi đầu nhìn qua chìa khoá nhà trong lòng bàn tay mình, tâm sự nặng nề để lên lông mày, thần sắc dần dần u ám xuống. Hồi lâu sau cậu thở ra một hơi, quay người đi về hướng nhà máy.

“Gian phòng cho thuê này của Lưu Lị bị hung thủ lẻn vào, khách ở trọ cũng đã chết, dung nạp ma tuý, bây giờ nghênh đón lần khám nghiệm thứ tư của cảnh sát. Chủ thuê nhà cũng coi là gặp xui xẻo, ai thán mắng to từ đầu hẻm tới cuối hẻm, hàng xóm đi đổ rác ngẫu nhiên đi qua, từng người đều như gặp phải sự kiện lớn, hướng ra hướng vào nhìn chăm chú cảnh sát hình sự.

“Thu hoạch đặc biệt nhiều”. Liêu Cương lấy ngón trỏ đâm lên bản ghi chép, “Đại khái đã đưa ra được mấy vân tay khác nhau, nhưng vẫn chưa thăm dò xong, đợi chút nữa đoán chừng càng nhiều hơn, theo tình hình này, chúng ta có thể phân biệt dấu vân tay thật sự của hung thủ độ khó là rất rất lớn.”

Bộ Trọng Hoa hỏi: “Vì sao?”

Liêu Cương thở dài: “Vừa phái người đi tới trạm cai nghiện, Lưu Lị thừa nhận cô ta có đôi khi sẽ dẫn người ở lại qua đêm.”

“……”

Bộ Trọng Hoa vỗ vỗ vai của cậu, quay người đi hướng ngoài phòng: “Khám nghiệm trước đã rồi nói. Mặt khác phân mấy người đi tới chỗ làm của Lý Hồng Hi, quán bar niêm phong của Điêu Kiến Phát, nhìn xem có thể tìm ra chứng cứ gì hay không, cậu cùng tôi đi tới nhà Cao Bảo Khang điều tra lại một lần.”

“Rõ!”

Liêu Cương nhanh chóng thu hồi máy tính bản kẹp dưới nách, đột nhiên cái phong thư mỏng từ bên trong trượt xuống trên mặt đất, lộ ra một góc viết đầy chữ. Cậu tranh thủ thời gian xoay người nhặt lên, đứng dậy đυ.ng phải ánh nhìn chăm chú đầy nghi hoặc của Bộ Trọng Hoa, liền thần thần bí bí giấu phong thư đi: “Anh đoán thử xem?”

“………………” Bộ Trọng Hoa lãnh đạm nói: “Cha cậu gửi cho thư thúc cậu kết hôn”.

“Anh không biết cha em đã tiếp nhận thiết lập mới em là người mắc bệnh không thể sinh con, không có du͙© vọиɠ sao?”

“Công thức giảm cân bí mật của nhà cậu”

“Nói bậy, Bảo Bảo không mập! Bảo Bảo chỉ là cơ bụng thẳng tương đối cường tráng!”

Bộ Trọng Hoa quay đầu đi hướng xe cảnh sát, Liêu Cương nhắm mắt theo đuôi đi theo phía sau anh, một bên đem phong thư kẹp về một bên gật gù đắc ý: “Nói cho anh nè: Là Lưu Lị kêu người từ trại cai nghiện mang ra, là thư viết cho tiểu Ngô”.

Bộ Trọng Hoa bước chân dừng lại.

“Sở cai nghiện định kỳ sẽ tổ chức cho bọn họ viết thư cho người nhà, cô ấy viết một phong cho mẹ, một phong cho Ngô Vu, nói với cậu ấy cai nghiện rất thống khổ, hối hận lúc trước dính đến mat tuý, lại cám ơn cậu ấy vì đã cứu cô từ dưới lưỡi dao của Lý Hồng Hi. Huấn luyện viên nói hồi âm có thể cổ vũ phạm nhân tìm lại niềm tin đối với sinh hoạt trong tương lai, hỏi thử tiểu Ngô có thể bớt chút thời gian hồi âm mấy câu không, nói cái gì cũng được” ——

Thư trong tay Liêu Cương không còn, tiếng nói im bặt dừng lại, chỉ thấy Bộ Trọng Hoa một tay rút đi giấy viết thư, cặp mắt lạnh như băng nhìn cậu.

“Biết rồi”. Bộ Trọng Hoa gằn từng chữ một, “Cảnh sát tiểu Liêu”.

Liêu Cương: “……”

Ngón tay thon dài đánh đàn dương cầm của Bộ Trọng Hoa kẹp lấy lá thư, gấp lại từng gấp, động tác ưu nhã không mang theo mảy may khói lửa, sau đó cúi đầu tiến vào ghế sau xe, thản nhiên nói: “Lái xe đi.”

Liêu Cương: “………………”

Hàng ngàn hàng vạn cái dấu hỏi ầm ầm lao nhanh qua, ngay sau đó Ầm!! Tiếng vang kình động đất trời lướt qua, Bộ Trọng Hoa đóng lại cửa sau xe, suýt nữa kẹp lấy cái mũi của Liêu Cương.

Túi xách của Cốc Linh không thể đồng thời chứa xương người mũ giáp cùng Laptop, nhưng chuyện này chỉ có thể tính là tình tiết đáng ngờ trong vụ án trọng đại, không thể chứng minh hung thủ gϊếŧ chết Niên Tiểu Bình không phải là Cao Bảo Khang. Nếu như muốn thuyết phục cục thành phố cùng viện kiểm sát, bọn họ nhất định phải tìm ra được một đồ vật chắc chắn, một bằng chứng rõ ràng rằng 2 án mạng của án 502 không thể cùng điều tra song song.

“Một bên điều tra quán bar một bên lập tức thẩm vấn Điêu Kiến Phát, xong việc chạy tới nhà Cao Bảo Khang khu phát triển, đội trưởng Bộ cùng tôi đang trên đường lái xe đến nhà hắn…… Được, được tôi biết rồi, các cậu tranh thủ thời gian đi”.

Liêu Cương cúp điện thoại, vừa lái xe nhanh hơn, một bên len lén liếc hướng nhìn kính chiếu hậu.

Chỗ ngồi phía sau truyền đến tiếng trang giấy sột sột soạt soạt, chỉ thấy Bộ Trọng Hoa từ trong túi quần lấy ra lá thư mở ra, đọc nhanh như gió xem hết, nheo lại đôi mắt sắc bén.

“……” Liêu Cương mở to mắt hiếu kì, đột nhiên từ trong kính chiếu hậu Bộ Trọng Hoa lông mi vừa nhấc, trực tiếp đυ.ng phải cậu.

“!!”

Liêu Cương chấn động, hoa cúc xiết chặt, xe cảnh sát suýt chút nữa lao ra khỏi đường cao tốc chữ S xinh đẹp.

Bộ Trọng Hoa bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt, lần nữa nhìn về phía nét bút nghiêng trên thư, lỗi chính tả hết chữ này chữ khác, sau khi cân nhắc anh xé xuống một trang giấy từ quyển ghi chép, lấy ra bút dùng răng mở nắp, ngưng thần suy nghĩ một lát.

Lưu Lị: Cô cũng tốt!

Xe cảnh sát gào thét xuyên qua cao tốc, bỏ lại các xe trên đường lao đi, Bộ Trọng Hoa ngồi trong xe có chút xóc nảy dùng máy tính bảng đệm giấy bút ghi.

Nghe nói cô cải tạo tốt, tôi cảm thấy rất vui mừng.

Đang trong giai đoạn đầu cai nghiện, sử dụng luân phiên phương pháp gà tây đông lạnh và phương pháp dùng thuốc thay thế có thể giảm nhanh các triệu chứng cai nghiện trong vòng 7 đến 10 ngày. Vì vậy, dù đau đớn nhưng cũng cần phải trải qua giai đoạn cai nghiện. Tôi hy vọng cô sẽ kiên trì thực hiện”.

Sau khi bước vào giai đoạn cải tạo, trung tâm sẽ sắp xếp cho cô học thêu thùa may vá, mong cô có thể học được kĩ năng kiếm sống hợp pháp sau khi ra tù, dùng một diện mạo mới nghênh đón cuộc sống mới, nhớ kỹ phạm pháp đáng xấu hổ, lao động là vinh quang.

ps——

Bộ Trọng Hoa mặt không biểu tình, đầu bút lông nhất chuyển:

Cám ơn đã quan tâm hỏi thăm, vị ‘Lãnh đạo mặt lạnh chuyên diễn vai phản diện trong phim truyền hình’ kia vừa phát tiền thưởng cho tôi, tôi rất cảm động, quyết định làm việc cho tốt báo đáp anh ấy. Bởi vậy gần đây công việc rất nhiều, không có thời gian viết thư.

Gửi lời chào, Ngô Vu.

Bộ Trọng Hoa thu hồi giấy bút, hướng về phía trước liếc mắt nhìn Liêu Cương đang chuyên tâm lái xe, trấn định như thường đem thư hồi âm gấp lại, bỏ vào túi.

Xe cảnh sát như hải kích nghịch sóng tiến lên, phía trước màn trời u ám đầu hạ, mơ hồ hiện ra các kiến trức bến cảng liên miên bất tuyệt, kia là khu phát triển mới thành phố Tân Hải.

Nam Thành công an phân cục.

“Ở chỗ này viết thời gian lên, chỗ này ký tên lên…… Ok! Được rồi!”

Ngô Vu ký xong bảng biểu, từ phòng vật chứng đưa trả lại, chỉ thấy cảnh sát nhân dân đang trực ban đem túi sách màu đen của Cốc Linh đựng trong suốt túi, bỏ lại vào thùng giấy vật chứng chuyên dụng của án 502.

“Cảnh sát Ngô anh nhìn những bức ảnh này chụp vậy được chưa?”

Thực tâpk sinh mới tới đội hình sự đang lật qua từng tấm ảnh, Ngô vu nhìn mấy lần, lên tiếngh: “Được rồi, cám ơn cậu. Gửi cho đội trưởng Bộ nhìn xem.”

“Ai không có gì ạ! Anh đừng khách khí!”

Thực tập sinh phất phất tay đi, Ngô Vu chậm rãi bước đi thong thả ra khỏi phòng vật chứng, mắt nhìn sắc trời màu chì tro ngoài cửa sổ.

Mọi người đã tan việc, ai không cần tăng ca đều đang cuốn quýt thu xếp đồ đạc chuẩn bị rời đi, sợ đợi chút nữa trời mưa to. Ngô Vu đứng cạnh cửa sổ đốt điếu thuốc, thở dài một hơi, từ trong túi lấy ra chìa khoá điều khiển từ xa bởi vì bị vuốt nhẹ vô số lần, giờ phút này còn mang theo nhiệt độ cơ thể.

Cậu cúi đầu xuống, cửa sổ thủy tinh mơ hồ chiếu ra tàn thuốc một điểm hồng tinh, cùng cánh mũi hai bên và mi mắt rủ xuống. Khóe môi cậu trời sinh hướng phía dưới, phảng phất như một bóng ma trầm mặc a, nhưng lập tức bị sương mù lượn lờ lên cao chôn vùi.

Lúc này trên bậc thang truyền đến tiếng bước chân, Ngô Vu năm ngón tay vừa thu lại, nắm chặt chìa khoá, ngẩng đầu thấy có người từ hành lang bên trên tầng thò đầu ra, là trưởng phòng thư ký:

“—— Cảnh sát Ngô! Hứa cục đang tìm cậu đó!”

Cộc cộc cộc, cửa bị gõ mấy lần.

“Vào đi!”

Ngô Vu động tác dừng lại —— Mặc dù cách một cánh cửa, nhưng giọng nói này không phải của Hứa Tổ Tân, là Tống Bình.

Cậu đẩy cửa ra, giương mắt quả nhiên chỉ thấy Hứa Tổ Tân cũng không ở văn phòng, Tống Bình đang đứng trước tủ trưng bày hết sức chuyên chú quan sát mô hình địa cầu, mà trên ghế sa lon là Lâm Cương đang ngồi, thấy cậu bước vào lập tức đứng người lên, hai tay rủ xuống trước người, lưu loát nhẹ gật đầu: “Ngô Vu.”

“……” Ngô Vu chỉ để nửa bước chân ở ngoài cửa, trên dưới dò xét hắn: “Thế nào đây là?”

Lâm Cương một chữ nói nhảm cũng không có: “Vân Điền bên kia có chuyện xảy ra”.

Lâm Cương cùng Ngô Vu nhìn nhau, cả hai đều không nhúc nhích, không khí giằng co đến cơ hồ ngưng kết. Nửa ngày Ngô Vu ánh mắt mới chuyển hướng Tống Bình, Tống Bình gác tay đứng, bình tĩnh mà nhìn xem cậu.

Thời gian im lặng kéo dài, trong văn phòng rốt cục cũng vang lên tiếng Ngô Vu khàn khàn mà bình tĩnh: “…… Có thể. Để tôi xin đội trưởng Bộ nghỉ phép rồi đi, chờ một lát.”

Cậu lấy ra điện thoại di động, vừa quay đầu hướng ra phía ngoài, đột nhiên chỉ nghe Lâm Cương sại sau lưng nói: “Chờ đã!”

“……”

“Cậu có thể xin phép đội trưởng Bộ nghỉ, nhưng cậu trước hết nghe tôi nói chuyện gì xảy ra đã. Sau khi nghe xong chính cậu quyết định, muốn theo ai chào hỏi cũng không có vấn đề gì.”

Trên bầu trời Tân Hải, mây đen quay cuồng, chợt có một tia sét vạch phá tầng mây đánh tới, tiếng sấm rền vang từ xa đến gần.

Chốc lát, giọt mưa lớn như hạt đậu rốt cục cũng lốp bốp rơi xuống.

“Cậu còn nhớ rõ mười năm trước cậu làm nội ứng có truyền đến tin tức cho Trương Bác Minh không, khiến cho chúng ta bắt được trùm ma tuý ở Bắc Mĩ – Arthur · Hoắc Kỳ Sâm? Người này phán quyết tử hình bị ngoại giao kháng nghị mấy năm, gần đây rốt cục cũng bị Viện tối cao hạch chuẩn, tháng sau chấp hành tiêm vào.”

“Hai ngày trước, hắn đưa ra một thỉnh cầu với Sở công an tại Vân Điền, nguyện ý lấy ‘Rãnh biển Mariana’ tình báo cơ mật ra làm trao đổi.”

“—— Hắn nghĩ trước khi chết cũng phải tận mắt thấy mặt của ‘Họa sư’ một lần, muốn tận mắt chứng kiến, đơn độc đi gặp truyền thuyết thanh đao chém chết rồng ở vực sâu.”

“Nếu như cậu không nguyện ý, chúng ta cũng có thể dùng những người khác mạo danh thay thế cậu đi gặp Hoắc kỳ sâm, nhưng tôi nghĩ cậu đến nay cũng chưa từng gặp qua trùm ma tuý mình bắt được có dáng dấp ra sao. Nếu có cơ hội, tôi không biết cậu có đồng ý đi xem một chút không, có lẽ có thể cảm thụ được 13 năm qua cũng không uổng phí, tất cả nỗ lực cũng từng đáng giá…….”

Mưa to mưa như trút nước xuống, ngàn vạn đạo thủy tiễn xuyên qua thế giới, đem đất trời biến thành một mảnh trắng xóa.

Nếu như từ chỗ cao hướng phía dưới nhìn xuống, có thể trông thấy mấy thân ảnh vội vàng rời khỏi cục Nam Thành, tiến vào dừng ở bậc thang là một chiếc xe màu đen. Lập tức xe chậm rãi nổ máy, phía trước phía sau là hai chiếc xe cảnh sát bảo vệ, cấp tốc lái về phía sân bay thành phố Tân Hải.

Cùng lúc đó, cơn mưa xối xả dội xuống hàng dãy nhà cao tầng và những con phố nhộn nhịp, ở đầu kia của thành phố, Khu phát triển thành phố Tân Hải. Mấy chiếc xe cảnh sát xông phá màn mưa, dừng lại, lập tức chỉ thấy các cảnh sát mặc áo mưa cảnh phục nhao nhao lao xuống xe.

Xoẹt xẹt ——

Bộ Trọng Hoa tự tay kéo xuống giấy niêm phong, đẩy ra cửa. Ngoài cửa sổ sắc trời ảm đạm chiếu vào trong hành lang âm u, nhà Cao Bảo Khang hung thủ án 502 xuất hiện lần nữa trước mặt các cảnh sát hình sự.