Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ông Xã Là Bạn Thân

Chương 20: Hạnh phúc chỉ đơn giản thể thôi

« Chương TrướcChương Tiếp »
(20)

- Xin lỗi!

- Không...không sao, chúng ta tới lều trại của lớp đi.

Kiều Vy chỉnh lại cổ áo, cô còn không dám liếc nhìn Doãn Kiệt lấy một cái. Doãn Kiệt cũng nhanh chóng gật đầu rồi đứng lên, hắn giơ tay kéo Kiều Vy cô dậy, phủi phủi bụi bẩn dính ở sau lưng cô. Cho tới giờ, hắn vẫn không quên nói một câu:

- Lần sau muốn hôn thì cứ hôn, không cần ngại. Hôn trộm mà bị bắt thì khó coi lắm!

Khóe môi hắn cong lên cười nhẹ như không, câu nói này thật thâm hiểm mà. Kiều Vy thẹn quá hóa giận, cô lườm hắn một cái thật dài, tay cô cũng hất tay hắn ra khỏi người mình.

- Ai thèm hôn trộm cậu?

Thật tức chết đi được, lại còn dám cất lời trêu chọc?

- Lại còn không nhận à, vừa nãy hôn trộm thích lắm mà.

Doãn Kiệt lại cười, tâm trạng hắn ta có vẻ rất vui mỗi khi trêu chọc cô. Ai bảo cô đáng yêu đến vậy chứ? Nhất là khi xấu hổ, cô lại càng đáng yêu hơn, khiến hắn chỉ muốn trêu cô mãi mà thôi.

Kiều Vy giận hắn, chạy đi trước không thèm chờ hắn nữa. Có ai khi được hôn xong rồi lại còn dám cất giọng xấu xa mà trêu chọc người ta chứ? Doãn Kiệt là tên xấu xa, lưu manh.



- Tức chết đi được, lại còn không đuổi theo dỗ mình.

Kiều Vy hậm hực giậm chân, cô ngoảnh lại nhìn phía sau vẫn thấy bóng dáng cao lớn của Doãn Kiệt đang từ từ đi phía sau cô, hắn đang chậm rãi ngắm nhìn cô từ xa.

Trong lòng Doãn Kiệt lóe lên tia phức tạp, hắn khẽ gọi tên cô trong vô thức:

- Kiều Vy!

************

Buổi tối cuối cùng cũng đã đến rồi, bây giờ đang diễn ra hoạt động đốt lửa trại. Mọi người ai ai cũng vui vẻ cầm tay nhau quây quần bên lửa trại. Còn Kiều Vy, cô vô cùng ghét những nơi đông người như vậy, đặc biệt là cô còn rất sợ bị lửa bắn vào người nữa. Cũng may có Doãn Kiệt đứng bên cạnh cô, hắn đưa tay ra nắm lấy bàn tay lạnh cóng của cô, hai tay khẽ đan vào nhau.

Cái trời cuối đông còn hơi se lạnh này dần trở nên ấm áp hơn khi lửa trại cũng lớn dần. Cô nhìn xuống tay mình đang được Doãn Kiệt nắm chặt, rồi khẽ ngẩng đầu nhìn hắn. Hạnh phúc chỉ đơn giản là vậy thôi, có lẽ từ khi có Doãn Kiệt có lẽ cô không còn sợ lạnh nữa rồi.

Mọi người bắt đầu ném muối vào lửa trại để lửa to hơn nữa. Lửa càng ngày càng cháy to, vì được ném muối vào nên lửa bay tung tóe lên. Kiều Vy hoảng quá nép vào lòng Doãn Kiệt, một bàn tay còn lại của cô vòng qua eo hắn, ôm hắn thật chặt. Vì cô đang đứng gần đống lửa đó.

- Tớ...sợ!

Kiều Vy liền biện hộ cho hành động vừa rồi của mình, sợ rằng Doãn Kiệt sẽ nghĩ linh tinh. Nhưng dù cô có giải thích hay biện hộ cho hành động khi nãy của mình như thế nào thì Doãn Kiệt vẫn rất vui vẻ, hắn rất thích những khi cô chù động ôm mình.



- Nếu sợ quá thì mình ra nhé!

Doãn Kiệt ôm chặt lấy cô, khẽ vỗ nhẹ lưng cô mà an ủi. Kiều Vy gật mạnh đâu, khuôn mặt nhăn nhó ngước lên nhìn hắn:

- Ừm.

Sau đó Doãn Kiệt dắt tay cô ra khỏi vòng tròn lửa trại, cô và hắn bước về phía lều trại của lớp. Ra khỏi lửa trại, cô lại cảm thấy lạnh hơn, cô liền ôm hắn thật chặt như không muốn buông tay ra.

- Lạnh!

Nghe cô nói, Doãn Kiệt lập tức cởϊ áσ khoác của mình ra và khoác lên người cô:

- Biết lạnh rồi vẫn còn mặc ít áo.

Doãn Kiệt quan tâm mắng yêu cô, khiến cô cảm giác ấm áp trong lòng vô cùng. Nhưng mà cô cũng sợ Doãn Kiệt sẽ lạnh cơ:

- Doãn Kiệt, cậu cởϊ áσ khoác ra có lạnh lắm không?

- Không, chỉ cần cậu ôm tôi và không buông tay ra là được.
« Chương TrướcChương Tiếp »