Chương 10

" Vậy mục đích của ngươi là gì ?"

Căn phòng yên tĩnh vang lên giọng nói trầm bổng lạ thường , khiến cả văn phòng kín cứ như có hiệu ứng echo mà vang vọng đến méo mó đáng sợ. Tề Chính Vân cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc, hơi lạnh phả trên lỗ tai khiến cả người gả bất giác run rẩy , máu trong cơ thể như bị đóng băng .

Camera trong văn phòng vẫn mở, mọi thứ trong này vẫn được ghi lại đầy đủ và vô cùng sắc nét , khi nãy Tề Chính Vân chế trước mặt của thứ kia nên những người đang ngồi sau màn hình hoàn toàn không thấy mặt của thứ đó, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Vẫn nghĩ thứ đó chính là Hứa Tư Nhã .

11: bắt đầu chưa vậy?

13: Tề Chính Vân sao tự nhiên hoá đá thế?

09: sao đ*o mở được cái đèn vậy, tối um mù như vậy thấy được cc gì.

Trong group liền yên tĩnh một hồi . Thì có người đã nhắn lên.

08: trên cổ 03 có gì vậy, nó cử động đúng không?

11: còn là đ*o gì nữa, tay của Hứa Tư Nhã đó. Bọn họ sắp *ụ nhau rồi.

Ở nhiều vị trí trong thành phố, bọn họ đang háo hức ngồi nhìn màn hình , xem cảnh quay lén văn phòng mà Tề Chính Vân gửi link . Nhưng nãy đến giờ chỉ thấy Tề Chính Vân đứng đơ trước người Hứa Tư Nhã, còn trên cổ của gã như có thứ gì đó ngọ nguậy trườn bò.

08: Không phải tay! Là tóc!

08 đã cố căng mắt ra mà nhìn , rốt cuộc cũng thấy được thứ đang bò trườn trên cổ của Tề Chính Vân chính là tóc.

Tóc sẽ tự cử động như vậy sao?

08 liền cảm thấy sợ hãi , gã còn cố gắng dụi mắt vài lần rồi phóng to chỗ cổ của Tề Chính Vân nhìn vài làn để chứng minh bản thân không nhìn nhầm .

Một cáu của 08 , khiến cả group trực tiếp yên tĩnh, giờ phút này những kẻ ngồi sau màn hình đều làm một động tác y hệt nhau chính là zoom to chỗ cổ của Tề Chính Vân mà nhìn. Vừa thấy rõ được thứ đang trườn bò trên đó thìcmafn hình bỗng phụt một cái tắt ngúm .

Xẹt xẹt ……

Xẹt xẹt ……

Bốn phía yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng điện từ màn hình truyền ra.

Phịch ....

Âm thanh như vậy gì đó rơi xuống đất .

Mọi người cứ ngỡ camera có vấn đề thì lần nữa màn hình lại sáng lên . Chính là không có sự báo trướcc, cái họ thấy được khi màn hình sáng lên chính là một cái đầu đầy máu tóc tai lẫn lộn nằm đó , sắc mặt của cái đầu bị bứt ra đó vẫn còn tràn ngập sự sợ hãi .

Đôi mắt thì trừng to, đồng tử thì co rút lại , phần cổ nhầy nhụa máu thịt như bị xé toạt , máu vẫn chảy liên tục. Đó chính là đầu của Tề Chính Vân!!!!

.

Yên tĩnh, cái chết đến vô cùng yên tĩnh.

Những người đang ngồi trước màn hình đều như bị đóng thành đá, từ lòng bàn chân như có khí lạnh chạy khắp cơ thể, nhưng mồ hôi lại tuôn ướt đẫm cả người, đến khi bọn họ lấy lại được phản ứng thì cả người lại giống bị điện giật ,tay liền ném thẳng di động hoặc máy tính sau đó ngã nhào mà dùng tay chân run rẩy bò ra cửa mà trốn .

Nhưng bọn họ chạy tới nơi nào để trốn , dù chạy tới đâu họ cũng cảm thấy như có một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía họ .

Họ cảm nhận được có một lực thần bí nào đó kéo họ về lại trước màn hình , dù thần trí họ minh mẩn nhưng lại không thể tự điều khiển tứ chi của mình . Hai mí mắt cũng như có bàn tay căng ra để họ tiếp tụ nhìn màn hình .

Màn hình vẫn chiếu cảnh trong văn phòng của Tề Chính Vân , góc quay bây giờ đá rộng họ có thể thấy rõ được đầu lẫn thân của Tề Chính Vân rải rác mỗi nơi và máu vẫn chảy đầy đất.

Bọn họ thấy được cái thứ kia từ ghế xoay ở bàn làm việc đứng dậy, máu tóc xõa tung che khuất khuôn mặt . Tiếng giầy cao gót nện trên sàn gạch men phát ra tiếng “Lộc cộc” giòn vang, khiến không gian yên tĩnh càng thêm âm trầm kinh dị.

Thứ đó đứng trong góc tường. Đây lại răng rắc mà xoay qua mỗi một góc trong căn phòng . Sau đó màn hình lại tối đen ...

Bọn họ chưa kịp thở phào thì màn hình lại xoẹt một tiếng phát lên hình , ở trước màn hình của từng người bọn họ ,khuôn mặt của thứ kia bất ngờ hiện lên , là một khuôn mặt của nữ nhân , nhưng hốc mắt lại trống rỗng tối đen . Ngũ quan vặn vẹo, khoé miệng nhếch lên độ cong quỷ dị.

“Chờ ta……”

“Chờ ta……”

……

Âm thanh trầm bổng như đâm vài tại họ, nó cứ lập đi lập lại liên tục . Có người không chịu nổi đã hét toáng lên , có người hất cả laptop xuống , có người lại điên cuồng mà cầm thứ gì đó đập vào máy tính , giống như làm như thế mới có thể xua đi hình ảnh đáng sợ khi nãy .

Dù mọi thứ đã hư hay tối đen thì bên tai họ vẫn vang vọng âm thanh trầm bổng của thứ đó.

.

Đêm đen , ánh trăng bị mây che khuất dần hiện ra.

Hạ Cô Hàn dựa trong vách thang máy lười biếng nhìn bảng điện tử đang nhích từng tầng mà ngáp một cái cong cả miệng .

Mệt quá mừ, ... Đến khi cửa thang máy mở ra ở tầng 8 , Hạ Cô Hàn nhàn nhã bước ra sau đó bước thẳng đến cửa sổ mà lười biếng dựa vào , ánh mắt nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa.

Dù đã khuya nhưng thành phố vẫn sáng trưng ánh đèn , ô tô vẫn chạy khá đông , vô cùng nhộn nhịp. Đó chính là nhân gian.

Nhưng ở nơi này bóng tối lại bao trùm , oán khí ngút trời âm u dơ bẩn không khác gì một cái địa ngục.

“Lộc cộc……”

Tiếng giày cao gót nền trên sàn vang lên trầm bổng, âm thanh càng lúc càng gần , Hạ Cô Hàn bộ dáng lại lười biếng ngáp một cái , bộ dáng không hề muốn động đậy.

Ánh trăng phía trên soi vào hành lang tối càng khiến nó thêm âm u ám ảnh, chỉ một chốc sau chủ nhân của tiếng gót giày đã xuất hiện trước mặt Hạ Cô Hàn, cô ta không ngờ giờ này y vẫn còn ở đây, dù sửng sốt nhưng cô ta đã nhanh chóng nở nụ cười quyến rũ mà nhẹ giọng hỏi.

" Anh bé Hạ, trễ rồi sao còn ở lại công ty?"

Hạ Cô Hàn lời ít mà ý nhiều: “Chờ cô”

“ không phải anh bé nói bản thân đã kết hôn rồi ư?” Hứa Tư Nhã tới gần Hạ Cô Hàn, ánh mắt vô cùng ái muội, “ sao khuya lơ khuya lắc vẫn còn chờ tôi, không sợ vị ở nhà tức giận à?"

" Vị kia của tôi cũng đến." Hạ Cô Hàn cực kỳ buồn ngủ, hai mắt cũng sắp díp lại .

Hứa Tư Nhã vừa nghe không khỏi cứng người, cảnh giác mà đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng trên hành lang này ngoại trừ cô cùng Hạ Cô Hàn thì không còn người nào khác cả.

" Anh ấy đứng cạnh tôi, cô không nhìn thấy sao?"