Chương 5

Cái tên Lindon cực kỳ xa lạ đối với mọi người.

Căn cứ số 1 không có quý tộc nắm giữ phần lớn thổ địa giống công tước White, cũng chẳng có quân phiệt thế gia như gia tộc Sylvie. Tiêu chí duy nhất để phân lượng nặng nhẹ chỉ có quân hàm.

"Lindon là ai thế?" Có kẻ đưa ra nghi vấn, "Lễ kỉ niệm lần này, đại biểu của căn cứ số 3 là thống soái Carrie, của căn cứ số 4 là người thừa kế gia tộc White. Người tên Lindon này nếu chỉ là thiếu tướng thì làm sao đủ tư cách làm đại biểu căn cứ chứ?"

"Ồ xin lỗi, có lẽ tôi phải sửa lại cho đúng rồi. Xin đừng gọi tôi là người thừa kế gì gì đó nữa." Orson White đan tay, khẽ mỉm cười và gật đầu với đám đông, "Công tước hiện tại của căn cứ số 4 chính là tôi, Orson White."

Phòng nghị sự lại nháo nhào, ai cũng không ngờ Orson tuổi còn trẻ thế mà đã leo lên làm công tước.

Con trai gia tộc White không chỉ có một, mà tên Orson này lại...

"Giống như vị thống soái Sylvie chính trực tiền nhiệm đã nhường vị trí tối cao cho nữ sĩ Carrie xinh đẹp khi ông còn đương độ tráng niên, cha tôi cũng cảm thấy rằng không cần phải chờ tới lúc ông ấy xuôi tay rồi mới để tôi tiếp quản chức vụ. Thế nên chúng tôi đã hoàn thành trước hết thảy." Orson nói, "Căn cứ số 1 để một thiếu tướng ra mặt... Uầy, không thể không thừa nhận, đây là một quyết định rất thông minh. Như vậy thì khi chúng tôi truy trách hắn về chuyện vi khuẩn ô nhiễm, hắn có thể lấy lý do quyền hạn không đủ mà kéo dài thời gian."

"Căn cứ số 1 chẳng phân chia bè phái hay quý tộc, đại biểu bọn họ phái ra nhất định là người có uy tín nhất." Người Daura biện giải thay căn cứ số 1, "Có lẽ thiếu tướng Lindon là một trưởng bối đức cao vọng trọng."

"Đức cao vọng trọng? Tốt lắm, anh nói vậy thì tôi đã hiểu." Orson nói, "Tôi đoán là một Omega già cả đã mất đi Alpha, có thể là chồng hoặc con trai ở trong chiến dịch tinh cầu Rose. Hắn dùng thân phận goá phu chiến tranh để tranh thủ nhân tình của chúng ta, đồng thời tiện tay gieo rắc vi khuẩn ô nhiễm."

"Nếu năm đó căn cứ số 4 các người chịu xuất binh sớm một chút, Omega già cả nọ cũng không cần làm goá phu đâu." Ai đó châm chọc.

"Ầy, tôi biết các vị có rất nhiều suy đoán không đáng tin về tình hình chiến sự hai mươi năm trước, nhưng tình huống thực tế là căn cứ chúng tôi đã lập tức điều động chiến hạm tiên tiến nhất để sớm đến chi viện. Tuy nhiên, bất hạnh ở chỗ chúng tôi bị lạc đường."

Mặc kệ mọi người bày tỏ ra sao, Orson vẫn dùng vẻ mặt trầm trọng nói, "Huống hồ, chiến dịch tinh cầu Rose là cơn ác mộng của toàn bộ nhân loại, nó đe doạ sự tồn vong của chúng ta. Mà hôm nay, sự cố vi khuẩn ô nhiễm ở căn cứ số 1 cũng đang uy hϊếp đến sự sống còn đó."

Orson tạm dừng trong chốc lát, cậu ta hài lòng nhìn đám người yên lặng, "Tôi hợp lý hợp tình mà hoài nghi, rằng cái gọi là phi thuyền trục trặc chẳng qua chỉ là cái cớ từ căn cứ số 1, đại biểu Omega bọn họ có khả năng đang gấp gáp thương lượng cách ứng phó với chúng ta. Cho nên tôi bỏ phiếu phản đối việc hoãn lại lễ kỉ niệm. Nếu căn cứ số 1 không thể xuất hiện đúng giờ, chúng tôi coi nó thành bỏ quyền."

"Tôi bầu phiếu chống..."

"Tôi bầu phiếu tán thành..."

"Vậy thì bắt đầu liền đi." Carrie vỗ tay, trên bàn tròn hội nghị lập tức hiện lên một loạt bản tin thực tế ảo, trước mặt mỗi người tương ứng một khối, thông qua chứng thực mống mắt rồi ký tên bầu phiếu.

Mọi người kìm không nổi mà thấp giọng bàn tán.

"Căn cứ số 1 cực kỳ khan hiếm Alpha." Có kẻ ở một bên cười trộm, "Theo tôi thấy, có khả năng bọn họ đang chọn xem Omega nào sẽ ngủ với chúng ta đấy, ôi chu choa, mỹ vị Omega nhập khẩu."

Carrie vốn muốn quay đầu nói chuyện cùng Fellini thì nghe được âm thanh xí xa xí xồ của đám người này, không khỏi ngoảnh mặt sang.

Fellini thầm nhủ không tốt, muốn gọi thống soái nhà mình lại, nhưng mà không còn kịp nữa rồi.

"n*ng như vậy sao không đi kỹ viện đi?" Carrie Sylvie bảo người vừa nói, "Trong đầu chứa toàn cứt chó, người như ông xứng đáng bị Omega **."

Mọi người: "..."

Phòng nghị sự đột nhiên yên tĩnh, mọi người đều không hẹn mà cùng ngẩng đầu, khϊếp sợ nhìn vị nữ thống soái này.

Người bị mắng là chủ sở hữu một tinh cầu tài nguyên, sắc mặt đối phương tái như gan lợn, ngượng ngùng kháng nghị: "Sylvie..."

"** má ông!" Carrie nói, "Xéo, ngay lập tức!"

Hai Alpha thân binh ném người ra ngoài một cách rất không dịu dàng, ngoài cửa vọng vào tiếng hét thảm.

Nhóm đại biểu còn lại hai mặt dòm nhau.

"Sau khi bầu phiếu, mọi người vui lòng chờ chốc lát nhé." Fellini vội đứng lên cười ha hả để dời đi sự chú ý, "Chúng tôi sẽ công bố kết quả ngay tại đây."

Ba phút sau, cuộc bầu phiếu kết thúc.

Phiếu tán thành và phiếu phản đối ngang hàng nhau.

Thật khó xử, bởi vì nếu đại biểu vừa nãy không bị quăng ra ngoài, thế cân bằng sẽ bị phá vỡ. Điểm mấu chốt của quyết sách lại nằm ở kẻ đã chọc giận thống soái... sự việc bỗng trở nên vi diệu.

Vô số ánh mắt đồng loạt tập trung trên người Carrie.

Carrie nhíu mày, hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này.

"Đi." Cô ngoắc tay với thân binh, "Hỏi coi tạp chủng kia chọn cái gì."

Hai phút sau, thân binh trở về, "Báo cáo thống soái, ngài ấy bảo muốn bầu phiếu chống."

"Ok. Lá phiếu của tên khốn chó kia được tính vào phiếu tán thành." Carrie đứng dậy đầu tiên và tự vỗ tay cho bản thân, "Ổn rồi nhé, xem ra mọi người phải trụ thêm hai ngày ở Tinh Điện rồi. Dĩ nhiên là tôi hy vọng căn cứ số 1 đừng đến trễ quá, nếu không thì chi phí chi tiêu của các vị trong mấy bữa hoãn này sẽ để căn cứ bọn họ gánh hết."

Vẻ mặt Orson thối hoắc, nghĩ đến vị đại biểu mới bị ném ra ngoài, cậu ta đành phải tạm thời nhịn xuống cục tức.

"Các loại chi tiêu à?" Cậu ta hỏi, "Có địa điểm chơi bời nào thú vị ở Tinh Điện không?"

"Có chứ. Nơi này là Tinh Điện mà lị. Chỉ cần bạn muốn, đi ị cũng sẽ có người chùi đít cho bạn, và đương nhiên tiền boa sẽ cao hơn một chút. Tôi rất hoan nghênh tất cả các vị tới trải nghiệm hạng mục giải trí tại Tinh Điện, Fellini sẽ giới thiệu cho các bạn những gì tường tận nhất." Carrie nhướng mày, xoay người tránh ra, phất tay, "Chúc các vị ăn chơi vui vẻ."

***

"Tôi nên sắp xếp một thư ký bên cạnh chị." Sheen ở bên ngoài phòng nghị sự, lúc nhìn thấy Carrie sải bước đi tới bèn nở nụ cười bất đắc dĩ, "Để hắn giải quyết một nửa vấn đề trước khi bà chị mở lời thô bạo."

"Gợi ý hay đấy. Dù sao thì chị vẫn rất thích phương thức xã giao đó của mình." Carrie cười ha ha.

Cả hai bước nhanh qua vòng tròn hành lang, tiến vào một phòng nghỉ khác. Nhóm thân binh dừng lại ngoài phòng, chia ra hai người một tổ bảo vệ toàn bộ cửa ra vào.

Carrie và Sheen đi xuống cầu thang trong phòng nghỉ, bước vào một gian phòng to rộng hơn.

Bố cục căn phòng này tương tự như văn phòng của Carrie trong cung điện, bao gồm phòng ngủ, phòng tiếp khách, thư phòng, toilet, trên mặt đất trải thảm lông dài hút âm, vách tường và tất cả đồ gia dụng đều bằng da. Đồ đạc nơi đây ít hơn so với văn phòng. Giờ phút này, trên bàn dài thư phòng đặt một vật có hình dáng na ná quả cầu thuỷ tinh, có một chiếc nhẫn màu xanh lục bên trong nó.

Đôi mắt Carrie nhuốm màu xám nhạt, khi cô nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn xanh lục ấy, ánh mắt sẽ hơi tối một chút.

"Nếu Rhine ở đây, ắt hẳn cậu ấy sẽ đi vào văn phòng thư ký." Sheen nói.

"Nói chính xác hơn, văn phòng thư ký được thiết lập vì cậu ấy." Carrie ngồi xuống trên ghế, nhéo nhéo mi tâm, "Biểu hiện trên giường của cậu ấy bù đắp phần nào sự tổn thất của chị khi không thể mắng người khác làm niềm vui."

"... Hai người đã lên giường?" Sheen thật bất ngờ.

"Chứ gì nữa? Có thể nhẫn nhịn đến lúc mấy chú tốt nghiệp đã là quá lắm rồi."

"Hồi trước chị đâu có nói." Sheen chỉ quả cầu thuỷ tinh, "... Hơn nữa, chúng ta không biết cậu ấy rơi vào tay kẻ nào."

"Đám người ngoài hành tinh kia chắc chắn sẽ biết công phu trên giường của chị không tồi."

"..."

"Chị mày biết cái gì nói được và cái gì không nói được. Thực ra thì chị lười chẳng buồn nói, thế nên trước lúc xuất phát cả hai đứa bọn chị đã ẩu đả một trận." Carrie ngửa đầu rồi tựa lưng vào ghế ngồi, cô nhắm mắt, "Cậu ấy cảm thấy chị mày chỉ coi trọng thân thể cậu ấy. Sao có thể chứ, rõ ràng là chị mày thích cái đầu thông minh kia hơn."

Sheen: "..."

Hiển nhiên, trí thông minh của Rhine là vô dụng.

"Kể chị nghe phát hiện của chú đi." Carrie nói, "Chị muốn biết căn cứ số 1 đang định làm cái đéo gì? Với lại vụ máy bay không người lái kia là như thế nào?"

Buổi trưa hôm nay, một chiếc máy bay không người lái đã đậu lại trước cửa văn phòng cảng Tinh Điện. Một nhân viên cần cù thật thà đang trực ban bèn tò mò tiếp nhận nó, sau đó nhận được mật tin yêu cầu sửa chữa phi thuyền đến từ căn cứ số 1.

Ngôn từ trong bức thư mật rất đặc biệt, ngay cả nhân viên lễ nghi của Tinh Điện cũng không thể chỉ ra bất cứ sai sót nào, chữ ký quả thật là mã vạch của căn cứ số 1. Nhưng cáu ở chỗ đó là, không ai biết lá phong thư này được gửi như thế nào - chiếc máy bay không người lái kia là máy móc ở căn cứ số 3, lúc trước nó chỉ là cỗ máy vận chuyển hàng hoá.

"Cỗ máy đó được đăng ký dưới danh nghĩa gia tộc Fellini, căn cứ theo ghi chép chuyến bay, nó chủ yếu vận chuyển hoa tươi mà nhà Fellini đặt mua, dạo gần đây nó chỉ đi giao cỏ đài phun và một số cây thuốc câu đằng từ tinh cầu Blau tới thôi." Sheen cho biết, "Căn cứ bảo rằng nó chưa bao giờ rời khỏi quân đội quá lâu, ngoại trừ ở cảng năm phút."

"Nghe chú kể thì là phi cơ nhỏ có quy củ đấy, mà có bị sửa đổi số liệu gì không?"

"Số liệu này được lấy trực tiếp từ cơ sở dữ liệu của Fellini và không có hồ sơ sửa đổi. Số liệu trên máy bay không người lái trùng khớp với đống này."

"Đậu má thú vị à nha. Đừng nói với chị là nó đột nhiên thông suốt, nghe thần sai bảo nhá?" Carrie trào phúng, "Đem nó đến đây, chị muốn tâm sự tán gẫu với nó."

Sheen buồn cười bởi sự hài hước của cô, "Bộ phận kỹ thuật đang tiến hành kiểm tra xem nó có mang theo vũ khí mini hoặc bom nổ gì không. Nếu nghiệm chứng an toàn, nó sẽ được đưa đến bàn làm việc của chị. Tuy nhiên, cá nhân tôi cho rằng có kẻ ở Tinh Điện đang thao túng hết thảy."

"Ồ?" Carrie nheo đôi mắt, ngẫm nghĩ, "Đám đại biểu ngu xuẩn kia hả?"

"Theo tôi quan sát thì không giống bọn họ đâu." Sheen nói, "Tôi đã bố trí tín hiệu quấy nhiễu ở khu dân cư rồi, nếu xuất hiện tín hiệu mã hoá, nó sẽ bị chúng ta ngăn chặn và định vị."

"Vậy đi, xem ra chúng ta có thể yên tâm ăn trước bữa cơm chiều." Carrie gật đầu, "Bảo Fellini sắp xếp một chút rồi gọi tên Orson ngốc xít kia tới. Chị muốn đảo tung phiếu bầu của cậu ta."

Cô mà không can thiệp, Orson sẽ thông qua cuộc bầu phiếu mà tước bỏ quyền tham dự của căn cứ số 1, sau đó thuận lợi thi hành kế hoạch chế tài kinh tế. Và điều đó vi phạm nguyên tắc ở đây - tuy rằng cô làm thống soái với tính khí cọc cằn, nhưng lập trường của căn cứ số 3 vẫn luôn là ôn hoà. Bọn họ không can thiệp vào bất kỳ tranh chấp nào giữa các căn cứ nhân loại hoặc thậm chí là chiến tranh.

Chẳng sợ căn cứ số 4 và căn cứ số 1 phóng hoả nã pháo lẫn nhau, chỉ cần đừng đốt tới trên đầu mình, căn cứ số 3 vẫn sẽ yên ổn chợp mắt. Bởi thế nên hiện tại, cô không thể làm theo ý nguyện của căn cứ số 4, ngược lại còn bắt căn cứ số 1 xì tiền ra.

"Một khi trạm không gian phát hiện phi thuyền của căn cứ số 1, nó sẽ lập tức cử hạm đội đi qua hộ tống. Thuận tiện giam giữ phi thuyền luôn, để bọn họ khỏi quỵt nợ." Carrie nói, "Nhưng mà trước đó, chúng ta phải dập tắt lửa giận của công tước Orson cái đã."

May sao tên ngu kia cũng không cáo già xảo quyệt như cha cậu ta, gõ cậu ta một gậy rồi tặng lại chút điểm tâm ngọt là có thể dỗ ngoan chỉ trong mấy ngày.

"Ba người chúng ta thôi hả?" Sheen nghi hoặc nhìn Carrie.

"Ba người chúng ta cùng với bảo bối của mỗi người. Chủ đề đêm nay là sung sướиɠ phấn chấn, tới làm việc vui." Carrie vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn trên quả cầu thuỷ tinh, "Dẫn Ulliel tới đi, có lẽ cậu ấy phải hy sinh chút ít rồi."

***

Ulliel bị tiêm thuốc ức chế một lần nữa, nhưng hiệu quả lần này và lần trước không giống nhau.

"Loại thuốc này khiến cậu động tình, nhưng nó sẽ ức chế pheromone của cậu để tránh ảnh hưởng đến Alpha." Ellen tự tay tiêm cho Ulliel, chờ khi xác định thuốc ức chế không có tác dụng phụ nào khác, y mới khẽ thở dài.

Ulliel ngơ ngác nhìn y: "Vì sao có thể động tình nhưng lại không thể phóng thích pheromone thế?"

"Nhờ thuốc khống chế ấy." Ellen nói, "Động tình là do hormone kí©h thí©ɧ trong cơ thể quyết định, đó là hiện tượng sinh lý của thân thể Omega. Nhưng sau khi Omega động tình, cơ thể họ còn tiết ra một chất xúc tác qua lại, cũng chính là thứ mà chúng ta đang nói - pheromone, loại chất xúc tác này điều tiết hành vi của Alpha, chẳng hạn như kí©h thí©ɧ du͙© vọиɠ giao phối."

"Rất giống động vật á." Ulliel nói.

"Thì bản chất là hành vi của động vật mà, đó là hiện tượng thường thấy ở côn trùng." Ellen không khỏi mỉm cười, "Có rất nhiều loài côn trùng ngoại lai trong tinh tế, bọn chúng cùng trình độ văn minh với chúng ta. Cho nên không thể nói bọn chúng là nhân loại biến thành côn trùng, hay là côn trùng có trí tuệ... Ít nhất thì sau khi chúng ta tiến vào vũ trụ, sự phân hoá thành Alpha và Omega cũng xem như tiến gần chúng thêm một bước."

Ulliel gật đầu, cậu sờ cổ tay được tiêm thuốc ức chế, "Tóm lại, thuốc ức chế bình thường chỉ để kìm hãm tính dục của Omega. Thuốc ức chế hôm nay mới khiến chúng tôi động dục, với cả ngăn chặn chất xúc tác lây lan sao?"

"Có thể lý giải như vậy. Đương nhiên, chỉ số cảm ứng của nhóm Alpha đã bị điều chỉnh tới mức thấp nhất rồi, làm như vậy để an toàn hơn à." Ellen nhìn cậu, muốn nói rồi lại thôi.

Mặc dù địa vị hiện tại của Omega được nâng cao, nhưng trong giới quý tộc và cấp cao, bọn họ vẫn là những vật phẩm bị mang ra nhằm đua đòi khoe khoang. Bị người ta thảy qua thảy lại, hoặc bị làm nhục trước mặt mọi người để mua vui, âu cũng là chuyện thường. Trong các đại hội tụ tập còn bố trí các loại trò chơi chuyên dành cho Omega tham gia, để Alpha thưởng thức.

Căn cứ theo tiết niệu của công tước Orson mà nhẩm tính, nhóm Omega đêm nay chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều. Nếu không thì bọn Ulliel đã chẳng bị tiêm thứ này.

Ulliel giương mắt nhìn về phía y, hiển nhiên cậu đã biết vận mệnh bản thân, "Tiệc tối rất đáng sợ đối với chúng tôi, phải không?"

Làn da Omega trắng như ngọc đã bắt đầu ửng đỏ, sắc dục bị đóng băng trong sự thuần khiết, nó khiến Ellen nhịn không được phải khép chặt đôi mắt.

"Xin lỗi nhiều." Ellen thở dài tội lỗi, "Xin lỗi Ulliel, tôi không thể giúp cậu nhiều hơn nữa."