Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 24: Giật mình

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tầm nhìn của Hoàng Trường Minh dân trở

nên rõ ràng.

Anh liếc nhìn Lam Ngọc Anh, người cũng

đang ướt sũng, sau đó nhìn đến trợ lý Phan Duy ở

vị trí gân nhất. Hoàng Trường Minh nhớ rằng Lam

Ngọc Anh đã nhảy xuống sông cứu mình, nhưng

bây giờ vị trí và tư thể của gã trợ lý lại...

Phan Duy chết lặng không thốt nổi một tiếng.

Hoàng Trường Minh sắc mặt tôi sâm, khóe

miệng giật giật: "Cho cậu mười phút, rời khỏi du

thuyền này cho tôi!"

“Vâng!” Phan Duy nhanh chóng kêu lên.

Lam Ngọc Anh một lần nữa lợi dụng lúc hỗn

loạn, âm thâm chuôn đi.

Sáng hôm sau, Lam Ngọc Anh cùng một

đồng nghiệp dọn dẹp phòng cho khách.

Khi Hoàng Trường Minh đi đến hành lang thì

thấy Lam Ngọc Anh đang đẩy một chiếc xe đầy

ga trải giường và mên.

Khi anh đến gần, cô và các đồng nghiệp của

cô vội dừng lại, cúi đầu chào rồi nhanh chóng tìm

đường đi tiếp.

Anh ta vẫn mặc một bộ âu phục màu đen,

nhưng chiếc áo sơ mi bên trong đã được thay

bằng áo thun, càng làm anh ta trở nên thanh lịch.

Ánh ban mai yếu ớt ngoài hành lang lọt vào càng

làm cho bóng dáng cả người anh thêm cao lớn.

Đôi mắt của Lam Ngọc Anh nhìn ngược sáng,

từ đôi lông mày nghiêm nghị và sâu đến sống mũi

cao, không biết thế nào lại dừng lại trên đôi môi

mỏng của anh.

Hình ảnh đêm qua lại tràn ngập trong đầu,

môi cô nóng rực, như còn khắc họa được hình

dáng đôi môi anh ta...

Đồng nghiệp bên cạnh nhìn thấy cô ngây

ngẩn như mất hồn, liền nói: "Ngọc Anh, em nghĩ gì

thế?"

“Không... không!” Lam Ngọc Anh lắc đầu, vô

thức lải nhải.

Tay đẩy xe hơi đau, không khỏi "ai da" lên một

tiếng. Nữ đồng nghiệp vội vàng hỏi:

"Làm sao vậy? Không sao chứ?”

“Không sao đâu!” Lam Ngọc Anh co cổ tay lại.

Khi vào phòng khách, Lam Ngọc Anh lại vô

tình thấy bóng dáng cao lớn ấy đang bước qua,

mơ hồ như đang quay lại nhìn cô.

Tất cả mọi phòng đều được dọn đẹp sạch sẽ,

giờ thì mọi người được nghỉ ngơi một lát trước khi

chuẩn bị bữa trưa. Lam Ngọc Anh trở về căn

phòng tập thể do người quản lý tạm thời chuẩn bị.

Một phòng có tám người, cô không phải là người

duy nhất ở trong phòng vào lúc này.

Tối qua cô không còn phải đối mặt với Lam

Ngọc Thiên. Như vậy thật tốt!

Lam Ngọc Anh cúi đầu, vuốt ve miếng gạc

quấn quanh cổ tay trái.

Nói chung, để lành lại mô da phải mất một

tuần, và hai tuần đối với các khớp tay chân, đặc

biệt cổ tay là khớp hoạt động nhiều hơn, kết cấu

da lại tương đối mỏng, nên vết thương ở vị trí này

không dễ liền da, vết khâu lại bị bung thì còn phải

thêm vài ngày nữa mới lành lại được.

Khi xuống nước cứu Hoàng Trường Minh vào

tối hôm qua, cô đã dùng lực quá mạnh khiến vết
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Bạn đang đọc truyện trên
« Chương TrướcChương Tiếp »