Chương 26: Chúc Cường Điên Rồi !

Editor: Kingofbattle

Mà địa điểm tổng bộ, chỉ có Tổng Đà chủ, Phó Đà chủ cùng với mấy vị trưởng lão biết.

Cũng có thể tin được, gần như có thể cam đoan, không tồn tại khả năng có thám tử của Hắc Nguyệt lâu.

Trong hang động.

Phó Giáo chủ Tà giáo Vương Đồ ở Tần quốc, cùng với Hộ Pháp Tà giáo tới từ Tử Nguyệt quốc, ngồi ở vị trí trung tâm.

Đà chủ và các trưởng lão ở Sở quận đều ngồi ở bên dưới.

Bọn họ đều đang chờ đợi tin tức của Chúc Cường và Chu Yến.

Sở Thanh bị trọng thương, một tên tộc lão Hư cảnh tầng ba vẫn lạc đã chọc giận Sở Thiên Minh, khiến cho hắn phải rời khỏi tộc địa tự mình xuất thủ.

Tà giáo quả quyết hành động, tiến hành trả thù nhằm vào Sở gia một lần nữa.

Bởi vì Sở gia mà Tà giáo gần đây tổn thất nặng nề.

Một cái phân đà của Tử Nguyệt quốc trực tiếp bị tiêu diệt.

Tần quốc là ở vào cục diện bốn nhà cùng trị, dưới phần lớn tình huống đều là mỗi nhà quản mỗi loại địa bàn.

Mà Tử Nguyệt quốc thì không phải như vậy, Vương thất ở Tử Nguyệt quốc rất cường thế, một mực nắm Tử Nguyệt quốc vào trong tay, bởi vậy ngày đầu tiên, chỉ tập trung một phần lực lượng, xuất thủ lôi đình tiêu diệt một cái phân đà của Tà giáo.

Đà chủ Hư cảnh tầng bốn và nhiều tên trưởng lão, không một ai có thể thoát khỏi, toàn bộ đều ngã xuống.

Chính vì vậy, một tên Hộ pháp của Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc tới đây, mang theo một sợi ma khói tới báo thù Sở gia!

"Vương Đồ huynh, hay là cùng nhau gϊếŧ lão quỷ Sở Thiên Minh kia, như thế nào?"

Hộ pháp Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc mở miệng nói ra lời nói lạnh lùng.

Vương Đồ không thèm để ý tới hắn, trực tiếp không trả lời.

Nếu như Tà giáo có năng lực gϊếŧ Sở Thiên Minh thì còn phải trốn chui trốn lủi như thế này?

Gia chủ một trong tam đại thế gia của Tần quốc, thực lực nửa bước Hợp cảnh, mang theo Bảo khí trên người.

Trừ khi cường giả Hợp cảnh xuất thủ, bằng không thì ai có thể gϊếŧ hắn?

Tần quốc chỉ có Tần thị là có một tên cường giả Hợp cảnh tầng một mà thôi.

Muốn gϊếŧ Sở Thiên Minh thì phải mời cường giả từ Tà Vương đình.

Nhưng Tà Vương đình cũng không phải là không có đối thủ, cường giả Hợp cảnh không thể nào tùy tiện rời đi, nhất là dưới tình huống Tà Vương đang bế quan.



Nói cho cùng thì Tần quốc hơi cằn cỗi và hoang sơ, nên Tà Vương đình cũng không quá coi trọng.

Nếu như không cằn cỗi, thực lực Tần quốc cũng không yếu như vậy.

Hộ pháp Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc thấy Vương Đồ không nói lời nào, nên tiếp tục nói: "Hợp lực mấy người chúng ta, dù cho trên người hắn có mang theo Bảo khí thì thế nào, vẫn có cơ hội gϊếŧ hắn!"

Đà chủ Phân đà ở Tử Nguyệt quốc chính là đệ đệ ruột của hắn, nguyên nhân vẫn lạc là do Sở gia.

Trong lòng hắn vô cùng thống hận!

Vương Đồ lạnh lùng nói: "Mấy người? Ôm nhau chết chung sao?"

Không để ý tới Hộ pháp Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc, Vương Đồ nói: "Đợi thêm một ngày, nếu hai người Chúc Cường không trở lại thì chúng ta liền rút lui khỏi nơi này!"

Hắn lo lắng nơi này đã bị Hắc Nguyệt lâu thăm dò được, mà lúc này Sở Thiên Minh đang nổi nóng, nói không chừng thực sẽ bỏ ra cái giá cao mua sắm tình báo này.

Một khi Sở Thiên Minh đột kích, mọi người ở đây có thể còn sống sót mấy cái cũng chưa chắc.

Hắn gần như có thể xác định, Sở Thiên Minh chắc chắn là sẽ muốn gϊếŧ mình đầu tiên, hắn tuyệt đối là người nguy hiểm nhất trong đám người ở đây.

Chúc Cường đã trở về.

"Làm sao lại chỉ có mình ngươi trở về?"

Vương Đồ nhướng mày.

Sâu trong nội tâm Chúc Cường đã sụp đổ, rất tuyệt vọng, nhưng không cách nào vi phạm ý chí của Sở Huyền.

"Giáo chủ, Chu Yến ẩn nấp ở Sở gia, chúng ta phát hiện một tình báo quan trọng, cho nên ta cố ý trở về bẩm báo mời Giáo chủ định đoạt."

"Tình báo gì?"

Vương Đồ không có bất kỳ hoài nghi nào.

Chúc Cường nhìn vào Hộ pháp Tà Giáo ở Tử Nguyệt quốc, thần sắc hơi chần chừ một chút, nhích tới gần.

Vương Đồ đưa mắt nhìn về phía Hộ pháp Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc, lo nghĩ, đối phương cũng là cao tầng ở Tà giáo, cũng hiệu lực cho Vương đình, để cho hắn biết cũng không có gì đáng ngại.

Trước mắt kẻ địch chung của hai bên chính là Sở gia, nếu như là tình báo về Sở gia thì nên chia sẻ.

Chúc Cường đã cẩn thận như vậy thì phần tình báo này chắc hẳn là rất quan trọng, ngay cả các trưởng lão khác cũng không có khả năng biết được, để tránh gia tăng cơ hội bị tiết lộ.

"Giáo chủ, Sở gia gần đây..."

Chúc Cường tới gần hai người Vương Đồ, vừa truyền âm vừa có dáng vẻ như móc thứ gì ra.



"Ầm!”

Đột nhiên, một chùm sáng màu xám mãnh liệt bộc phát.

Chúc Cường xuất thủ.

Vừa ra tay chính là một kích toàn lực.

Vương Đồ không có một chút phòng bị nào, nửa người đều vỡ nát, ý chí tinh thần lung lay, trong nháy mắt gần như vẫn lạc.

Biến cố đột nhiên xuất hiện, tất cả mọi người choáng váng.

Ầm!

Một kích thành công, kích thứ hai của Chúc Cường là hướng về phía Hộ pháp Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc mà đi.

Phốc!

Hộ pháp Tà giáo ở Tử Nguyệt quốc không tránh kịp, trong nháy mắt bị trọng thương, nhưng cũng không đến nỗi vẫn lạc.

"Chúc Cường, ngươi làm cái gì?"

Ý chí tinh thần của Vương Đồ còn chưa có sụp đổ, phát ra tiếng gào thét phẫn nộ!

"Đều chết cho ta!"

Chúc Cường thả ma khói ra.

Ma khói cuồn cuộn trong hang động, hắn gào thét: "Đều chết cho ta, ta là giáo chủ của Tà giáo, ta vĩnh hằng bất hủ, ta mới có tư cách trở thành giáo chủ Tà giáo ở Tần quốc!"

Sau khi ngây người xong thì những người khác mới kịp phản ứng.

"Chúc Cường điên rồi!"

"Mau gϊếŧ hắn, hắn tẩu hỏa nhập ma."

"Có phải là chịu sự ảnh hưởng từ ma khói hay không?"

Những trưởng lão Tà giáo còn lại thi nhau xuất thủ.

Tuy nhiên Chúc Cường đã không còn muốn sống, chỉ công chứ không thủ, hơn nữa để mắt tới người nào thì sẽ liều mạng mà công kích, hoàn toàn không để ý tới công kích của những người khác.

Phốc!

Một tên trưởng lão của Tà giáo vẫn lạc!

Mặt mũi hắn tràn đầy sự phẫn uất không cam lòng, đồ chó hoang Chúc Cường, ta chính là bạn tri kỷ vào sinh ra tử với ngươi, con mẹ ngươi lại nhằm vào ta để chém gϊếŧ!