Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nuông Chiều Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết Ngược

Chương 37

« Chương TrướcChương Tiếp »
Yến Hoài thất thần mà nghe nhóm người đổng sự ở công ty nói nửa ngày, sau đó ngay khi cuộc họp kết thúc, anh liền mở cửa ra ngoài.

—— Còn không bằng không ra.

Yến Hoài đứng ở đầu cầu thang vài giây, sau đó lại đem tầm mắt thu hồi.

Anh che dấu cảm xúc cực tốt, đáy mắt thâm trầm, cho dù lửa giận ở trong lòng đang bốc lên ngùn ngụt, trên mặt anh vẫn như cũ bất động thanh sắc, ánh mắt nhìn Hòa Vi cùng Yến Thần giống như đang nhìn hai cục đá vậy.

Anh đến tủ lạnh lấy một chai bia lạnh, sau đó nhấc chân lên tầng.

Hòa Vi thậm chí còn không chú ý tới anh.

Tâm tư của cô vẫn còn dừng lại trên người Yến Thần đang từ tốn ăn mì sợi, người nhà họ Yến đều có thói quen lúc ăn ngủ không nói chuyện, thời điểm mà anh ăn cơm cũng chưa từng nói một chữ.

Mười phút sau, tô mì kia cuối cùng cũng thấy đáy.

Hòa Vi nhìn sắc mặt Yến Thần,xong lại nhìn tô mì rỗng tuếch, cong môi cười một cái, “Ăn ngon sao?”

Yến Thần nhận lấy khăn giấy cô đưa lau miệng, sau đó nhìn cô cười, “Cực kỳ ngon.”

Tầm mắt Hòa Vi dừng ở trên mặt anh ta, nhìn anh ta lau miệng rồi ném vào thùng rác, sau đó đứng dậy, đến tủ lạnh lấy một chai Coca hỏi, “Hòa Hòa, uống không?”

“Không uống.”

Hai ngày nay cô sắp đến kỳ sinh lý, không được động đến nước lạnh.

Vì thế Yến Thần chỉ lấy một chai, mở ra uống một ngụm, “Nói xem, em định tặng quà gì cho anh?”

Anh ta cười vừa đẹp lại vừa phong lưu.

Hòa Vi nhìn chằm chằm gương mặt anh tuấn này, quả nhiên trong mỗi một cuốn tiểu thuyết ngôn tình nam chính đều không tránh được một gương mặt đẹp như soái ca.

Yến Thần rất đẹp, mày kiếm mắt sáng, mũi cao thẳng, môi nhỏ cằm kiên nghị.

Rất phù hợp với những miêu tả về diện mạo của nam chính trong tiểu thuyết.

Hòa Vi đột nhiên cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng mà loại cảm giác này không kéo dài lâu, cô rũ mắt, lại nhìn độ hảo cảm.

Lập tức liền xuống 0 điểm.

Hòa Vi lại lặp lại một câu, “Sinh nhật vui vẻ Yến Thần.”

“Hôm nay em có thể tới đây anh rất vui.”

Cách một cái bàn, Yến Thần duỗi tay nắm đầu ngón tay Hòa Vi, “Hòa Hòa, hai mươi mấy năm qua đây là lần sinh nhật mà anh khó quên nhất.”

Lần đầu tiên anh có cảm giác được một người nhớ mong.

Khóe môi Hòa Vi cong lên, “Yến Thần ——”

“Ừ?”

“Chúng ta chia tay đi.”

Yến Thần sửng sốt, sau đó lại cười rộ lên, đại khái anh ta nghĩ rằng cô lại nói giỡn như lần trước, tay cọ cọ đầu ngón tay Hòa Vi, “Hòa Hòa, đừng náo loạn.”

Hòa Vi rút tay về, “Em là nghiêm túc.”

Cô giương mắt, ánh mắt nhu hòa lại thẳng tắp, “ Mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất nhiều.”

Miệng Yến Thần mím lại, không nói chuyện.

Hòa Vi cũng không chờ anh ta đáp lại, tự mình nói, “Chúng ta không thích hợp, gia đình, tính cách, sự nghiệp… Ít nhất cho tới bây giờ, đều không thích hợp.”

Yến Thần vẫn trầm mặc.

Hòa Vi thở dài, trong mắt trào ra một tầng hơi nước, cô cố gắng khiến cho chính mình trông thật tình cảm thật chân thật, “Nhà họ Yến có tiền có quyền, nhưng nhà em lại không giống vậy, tình huống nhà em như thế nào anh chắc cũng rõ ràng… Hơn nữa hiện tại anh đã bắt đầu tiếp quản sự vụ của công ty, nhưng mà em lại không có chút danh tiếng gì, tên nói ra khả năng cũng không có mấy người biết.”

“Hòa Hòa…”

“Trước hết nghe em nói xong.”

Hòa Vi tiếp tục nói: “Trước khi chúng ta ở bên nhau anh là người như thế nào em cũng biết, anh ở bên ngoài vui vẻ phong lưu, em đều không ngại…”

Mới là lạ.

Hòa Vi dừng vài giây, “Nhưng mà Yến Thần, từ lúc chúng ta quen nhau, anh chắc là không chạm vào người phụ nữ khác đi?”

Yến Thần hô hấp nghẹn thật chặt.

Vốn dĩ nếu Hòa Vi không đề cập tới, anh cũng có chút cấm dục.

Nhưng mà hiện tại từ trong miệng cô nhắc tới, anh lại cảm thấy bụng dưới nóng như đốt lửa.

Hòa Vi lại rũ mắt xuống, “Cho nên mấy ngày nay em vẫn luôn suy nghĩ, những thứ anh muốn em đều không cung cấp được, hơn nữa hai chúng ta không phải người trong cùng một thế giới, thời gian ở bên nhau càng dài, em lại càng không có cách nào khiến mình không thèm để ý.”

Quan trọng nhất chính là, thời gian ở cùng nhau, tần suất nhìn thấy Yến Hoài càng ngày càng cao.

Nhưng mà điều này thì cô không nói.

Giọng điệu Hòa Vi có chút phập phồng, những lời này từ trong miệng cô nói ra, khiến người khác không chút hoài nghi.

Yến Thần nhìn thật sâu vào người con gái ngồi đối diện.

Anh đương nhiên rất thích Hòa Vi, nếu không cũng không biết cô rất sạch sẽ bảo thủ nên anh không dám chạm vào cô, càng làm cho người ta khó có thể tin chính là, trong khoảng thời gian này anh cũng thật sự không chạm qua người phụ nữ khác.

Yến Thần thở dài, “Ở bên anh thật sự áp lực lớn như vậy sao?”

Hòa Vi gật đầu, “Mấy ngày nay em vẫn luôn suy nghĩ chuyện này, chưa từng có một giấc ngủ ngon.”
« Chương TrướcChương Tiếp »